Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vong-du-chi-ta-co-the-dung-hop-hai-cot.jpg

Võng Du Chi Ta Có Thể Dung Hợp Hài Cốt

Tháng 2 4, 2025
Chương 706. Thần thoại buông xuống Chương 705. Cái quỷ gì?
vo-han-chi-hac-am-the-luc-quat-khoi.jpg

Vô Hạn Chi Hắc Ám Thế Lực Quật Khởi

Tháng 2 4, 2025
Chương Xong xuôi cảm nghĩ Chương 1393. Chung kết
mot-nguoi-thanh-tong.jpg

Một Người Thành Tông

Tháng 1 16, 2026
Chương 235: Xốp giòn xương ấm lòng Chương 234: Ma nữ kiếm tâm hóa xuân bùn
vo-dich-tu-mot-gian-khach-san-bat-dau.jpg

Vô Địch, Từ Một Gian Khách Sạn Bắt Đầu

Tháng 4 22, 2025
Chương 625. Chư Thiên thương thành ( cuối cùng ) Chương 624. Kiều Thiên niềm vui?
khong-binh-thuong-tam-quoc.jpg

Không Bình Thường Tam Quốc

Tháng 1 17, 2025
Chương 713. Đại kết cục Chương 712. Thiên hạ thái bình
vo-han-chi-nguyen-toi-cuu-roi.jpg

Vô Hạn Chi Nguyên Tội Cứu Rỗi

Tháng 2 4, 2025
Chương 41. Thành Cứu Rỗi Chương 40. Cuộc chiến cuối cùng
huong-thon-thau-thi-than-y.jpg

Hương Thôn Thấu Thị Thần Y

Tháng 1 18, 2025
Chương 2990. Đại kết cục! Chương 2989. Hàn Sơn địa giới 1 chiến (4)
somalia-dai-lanh-chua.jpg

Somalia Đại Lãnh Chúa

Tháng 1 23, 2025
Chương 302. Đại kết cục Chương 301. Thi đấu sự tình nóng nảy
  1. 1854
  2. Chương 89: Cá Nằm Trong Chậu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 89: Cá Nằm Trong Chậu

Không gian Vọng Các tĩnh mịch, chỉ có tiếng quân cờ gõ xuống mặt bàn gỗ trắc đanh gọn như tiếng búa quan tòa, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa sổ.

Nguyễn Đăng Giai cầm quân Xe, nhưng không tấn công. Ông ta lùi xe về, chặn ngay trước mặt quân Tốt của đối phương đang hăm hở qua sông.

“Khâm sai đại nhân,” Giai cất tiếng, giọng trầm đục nhưng chứa đầy hàm ý, “Ngài nhìn con Tốt này xem. Nó một mạch đi từ đáy bàn cờ lên đây, vượt sông, áp sát Cung Tướng. Trong cờ thế, người ta gọi đây là ‘Tiểu Tốt quá hà, nhất khứ bất phục hoàn’ (Tốt nhỏ qua sông, một đi không trở lại).”

Trương Quốc Dụng nhấp ngụm trà, ánh mắt sắc sảo nhìn vào thế cờ:

“Tốt qua sông thì mạnh mẽ thật đấy, đi ngang về dọc đều được. Nhưng ngài có thấy nó đang cô độc không? Không có Pháo yểm trợ, không có Mã dọn đường. Nó đi nhanh quá, bỏ xa cả Tướng soái của mình. Loại quân cờ này… rất dễ bị bắt chết.”

Đúng lúc đó, tên thân tín bước vào, quỳ xuống dâng lên một bản mật báo. Giai mở ra xem, ánh mắt từ điềm tĩnh chuyển sang lạnh lẽo như băng.

“Minh An đang tổ chức ‘Hội nghị Diên Hồng’. Hắn tụ tập hào cường năm tỉnh, vẽ ra cái bánh vẽ ‘Nhượng Quyền’. Hắn không xin phép ta, cũng không hỏi ý ngài. Hắn đang tự tay vẽ lại bản đồ thương mại Bắc Hà mà không cần con dấu của phủ Tổng đốc.”

Trương Quốc Dụng đặt chén trà xuống, cười khẩy:

“Hắn có tiền, có lòng dân, giờ lại muốn kết bè kết cánh với hào cường các tỉnh. Con cá chép này không chỉ muốn vượt vũ môn, mà nó còn muốn tát cạn cái ao này để làm vương làm tướng.”

Giai cầm quân Tốt gỗ của đối phương lên, xoay xoay trong tay rồi bóp mạnh:

“Cá to đến mấy cũng phải bơi trong nước. Chúng ta là nước. Nước nâng thuyền được thì cũng lật thuyền được. Hắn đang ảo tưởng rằng sự bảo kê của ta là vĩnh viễn. Hắn quên mất rằng, ta nuôi hắn béo là để lấy thịt, chứ không phải để hắn mọc nanh vuốt dọa lại chủ nhà.”

“Ngài định làm gì? Tịch thu gia sản?” Dụng hỏi, mắt lóe lên tia tham lam nhưng vẫn dò xét.

“Không,” Giai lắc đầu, đặt quân Tốt trở lại bàn cờ, nhưng ở một vị trí bị vây tứ phía. “Giết gà lấy trứng là hạ sách của kẻ phàm phu. Ta phải thực hiện nước cờ ‘Rung chà cá nhảy’.”

“Ý ngài là…”

“Hắn đang say sưa trên đỉnh cao danh vọng, ta phải gõ cho hắn tỉnh lại. Ta phải cho hắn thấy cái trần nhà nằm ở đâu. Ta không cấm hắn mở rộng, nhưng mỗi bước hắn đi đều phải có sự cho phép của ta. Và quan trọng nhất…”

Giai ghé sát mặt Dụng, giọng thì thầm nhưng tàn nhẫn:

“…Ta muốn hắn phải tự tay dâng lên một ‘vật tế thần’. Hắn phải tự tay chặt bỏ một vây cánh của mình hoặc gây thù chuốc oán với một thế lực nào đó theo lệnh ta. Khi tay hắn đã nhúng chàm vì ta, hắn sẽ vĩnh viễn không thể quay đầu, chỉ có thể làm con chó trung thành của phủ Tổng đốc.”

Trương Quốc Dụng gật gù tán thưởng:

“Cao kiến! Buộc hắn vào cỗ xe của chúng ta bằng tội lỗi và sự sợ hãi. Như thế, tiền hắn kiếm được là của hắn, nhưng mạng hắn là của ta.”

Giai quay sang tên thân tín, ra lệnh:

“Truyền lệnh của ta. Triệu tập Nguyễn Minh An và Nguyễn Đình Chương đến đây ngay lập tức. Không cần nói lý do. Cứ để chúng hoang mang, sợ hãi. Kẻ đang có tật ắt sẽ giật mình. Khi tâm lý chúng bất ổn nhất, là lúc ta ra giá dễ nhất.”

Hai con cáo già nhìn nhau cười. Họ không sợ Minh An phản, họ chỉ đang khó chịu vì con vật nuôi bắt đầu chạy quá xa tầm dây xích. Đêm nay, họ sẽ thu ngắn sợi xích đó lại, và nếu cần, sẽ siết cho nó nghẹt thở một chút để nhắc nhở ai mới là chủ nhân thực sự của bàn cờ này.

*

Tại phủ Nguyễn Đình Chương, không khí đặc quánh lại như trước cơn giông.

“Rầm!”

Nguyễn Đình Chương hất tung cả khay trà xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành như chính sự bình tĩnh giả tạo của hắn.

“Nhị ca! Chết rồi! Lính lệ vừa truyền tin, Bác Giai và Khâm sai gọi chúng ta vào phủ ngay trong đêm. Giọng điệu của tên lính rất lạ, không phải mời mọc, mà là áp giải!”

Chương đi đi lại lại, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt trắng bệch:

“Huynh không hiểu bác ta đâu. Ông ấy cười nói đấy, nhưng khi ông ấy muốn giết người, ông ấy còn ân cần hơn cả cha mẹ. Chắc chắn chuyện Hội nghị đã lộ. Ông ấy sợ chúng ta kết bè kéo cánh, tạo dựng thế lực riêng. Ở cái đất Bắc Hà này, ai dám qua mặt ông ấy đều phải chết!”

Hắn quay sang nhìn Minh An, giọng lạc đi vì hoảng loạn:

“Hay là ta trốn? Ngay bây giờ! Về Quất Lâm với Tứ đệ, dựa vào địa thế hiểm trở may ra còn giữ được mạng!”

Minh An vẫn ngồi điềm tĩnh trên ghế thái sư, tay cầm một chiếc khăn lụa, chậm rãi lau thanh đoản kiếm sáng loáng. Ánh mắt hắn sâu thẳm như giếng cổ, không gợn chút sóng.

“Tam đệ, bình tĩnh. Hoảng loạn là tự sát. Nếu ông ấy muốn giết chúng ta, thì người đến đây không phải là lính truyền tin, mà là đao phủ. Và đầu chúng ta đã rơi xuống đất trước khi kịp nghe lệnh rồi.”

“Ý huynh là…” Chương khựng lại, hơi thở dốc.

Minh An tra kiếm vào vỏ, tiếng kim loại va chạm nghe đanh gọn:

“Ông ấy gọi ta đến, nghĩa là ta còn giá trị. Ông ấy không muốn giết con gà đẻ trứng vàng, ông ấy chỉ muốn… cắt tiết gà để răn đe, và đòi chia phần trứng nhiều hơn thôi.”

“Vậy ta phải làm sao? Đưa hết tiền cho họ? 5 vạn quan tiền vừa thu được…”

“Không,” Minh An lắc đầu kiên quyết, ánh mắt sắc lạnh. “Tiền là máu của quân đội, là xương cốt của đại nghiệp. Nếu ta nhượng bộ lợi nhuận, kế hoạch xây dựng xưởng vũ khí và kho lương sẽ phá sản. Ta không thể dùng tiền của dân để nuôi béo quan tham mãi được.”

Hắn đứng dậy, đi đến tủ sách bí mật, xoay nhẹ một cơ quan. Một ngăn kéo nhỏ bật ra. Hắn lấy ra một tập hồ sơ dày cộm, được bọc kỹ trong vải đen.

“Chúng ta không nhượng Tiền. Chúng ta sẽ nhượng ‘Máu’ và ‘Danh’.”

“Máu?” Chương ngơ ngác. “Máu của ai?”

“Máu của kẻ mà Nguyễn Đăng Giai muốn giết nhưng chưa có cớ. Và cũng là kẻ đang ngáng đường chúng ta.”

Minh An ném tập hồ sơ xuống bàn.

“Đây là toàn bộ bằng chứng phạm tội của Lý Toét và kẻ chống lưng cho hắn – Tri huyện Từ Liêm. Buôn lậu muối, biển thủ công quỹ, ngấm ngầm liên kết với phe cánh đối lập trong triều để hạch tội Tổng đốc. Ta đã cho người thu thập suốt tháng qua.”

Chương lật giở vài trang, tay run run:

“Huynh… huynh định…”

Minh An ghé sát tai Chương, giọng thì thầm nhưng đầy sức nặng:

“Trong giới giang hồ có luật ‘Đầu Danh Trạng’ (Giết người để chứng minh lòng trung thành). Hai con cáo già đó đang nghi ngờ lòng trung thành của ta. Họ sợ ta lớn mạnh sẽ phản trắc. Vậy thì đêm nay, ta sẽ dâng cho họ cái đầu của Tri huyện Từ Liêm.”

Hắn nhếch mép cười, một nụ cười tàn nhẫn:

“Ta mượn tay họ diệt kẻ thù của ta (Lý Toét) đồng thời giúp họ diệt kẻ thù chính trị của họ (Tri huyện). Họ vừa được tiếng là nghiêm minh, vừa loại bỏ được gai mắt, lại vừa thấy ta ‘ngoan ngoãn’ phục tùng, sẵn sàng làm con dao trong tay họ. Khi đó, họ sẽ không còn chăm chăm vào túi tiền của ta nữa.”

Nguyễn Đình Chương nhìn người anh kết nghĩa, sự sợ hãi dần thay thế bằng sự kính nể. Hắn hiểu ra, đây không phải là đi chịu tội, mà là đi thực hiện một cuộc giao dịch đẫm máu.

“Đi thôi, Tam đệ. Đêm nay, chúng ta không phải là tội nhân. Chúng ta là sứ giả của thần chết, mang đến món quà mà họ không thể chối từ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-hiep-nha-hoan-hoang-dung-that-hiep-tran-giet
Võ Hiệp: Nha Hoàn Hoàng Dung, Thất Hiệp Trấn Giết
Tháng 12 12, 2025
dai-tan-hoa-than-nhan-do-to-long-cau-ta-dung-giet.jpg
Đại Tần: Hóa Thân Nhân Đồ, Tổ Long Cầu Ta Đừng Giết
Tháng 1 15, 2026
cai-nay-chi-ac-ma-co-van-de-lon.jpg
Cái Này Chỉ Ác Ma Có Vấn Đề Lớn
Tháng 4 15, 2025
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b
Linh Khí Khôi Phục, Ta Biên Công Pháp Đều Bị Đã Luyện Thành
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved