Chương 88: Ván Cờ Của Những Kẻ Tiểu Nhân
Lý “Trọc” trở về sơn trại ở Lạng Sơn, lửa giận trong lòng vẫn cháy ngùn ngụt. Hắn đập vỡ ba vò rượu, chém gãy đôi cái bàn gỗ lim, nhưng vẫn không nuốt trôi cục tức bị Cao Bá Quát sỉ nhục là “Cóc nhái”.
“Được! Ông không mời, thì ta tự mời!” Lý Trọc gầm gừ, mắt vằn đỏ tia máu.
Hắn gọi tên đàn em thân tín nhất vào, rở bản danh sách những người được mời (do tai mắt dò la được). Ngón tay thô kệch của hắn dừng lại ở một cái tên: Lê “Mắm” – trùm nước mắm ở Hưng Yên.
“Thằng Lê Mắm này làm ăn nhỏ, lại nhát gan, không dây mơ rễ má gì với quan phủ. Nó chỉ được cái hay làm từ thiện vặt nên lọt vào mắt xanh lão Quát. Đi! Xuống Hưng Yên ‘mượn’ thiệp của nó cho tao!”
Đêm hôm đó, tư dinh của Lê Mắm bị bao vây bởi hai chục tay lâm tặc hung hãn.
Lê Mắm đang run rẩy ôm hộp thiệp vàng thì Lý Trọc đạp cửa xông vào, tay lăm lăm con dao bầu dính nhựa cây rừng. Hắn không chém giết, hắn chỉ cười, nụ cười của con thú săn mồi vờn chuột.
“Lê lão gia! Nghe nói ngài có tấm vé đi dự tiệc Vọng Các? Đường xa, cướp bóc nhiều, tôi sợ ngài đi không an toàn. Chi bằng… ngài nhường lại tấm thiệp đó cho tôi. Tôi đi thay ngài, vừa đỡ cho ngài cái nạn đường xá, vừa để tôi có dịp… học hỏi thánh nhân.”
Lê Mắm mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
“Nhưng… nhưng thiệp ghi tên tôi…”
“Tên sửa mấy hồi!” Lý Trọc cắm phập con dao xuống mặt bàn, ngay sát tay Lê Mắm. “Ngài cứ viết một bức thư, nói là bị bệnh liệt giường, ủy quyền cho ‘người anh em kết nghĩa’ là tôi đi thay. Ai dám thắc mắc?”
Dưới lưỡi dao kề cổ, Lê Mắm đành nuốt nước mắt giao nộp “bảo vật”.
*
Sáng hôm sau, Lý Trọc dương dương tự đắc treo tấm thiệp vàng (đã được bọc thêm một lớp viền ngọc) ngay trước ngực áo. Hắn đi lại nghênh ngang giữa chợ, cố tình ưỡn ngực để thiên hạ thấy.
“Nhìn cho kỹ! Thánh Quát chửi ta là để thử thách ta thôi! Cuối cùng thì ngài cũng nhận ra tấm lòng thành của Lý mỗ. Ta cũng là ‘Doanh nhân văn hóa’ đây!”
Đám dân đen không biết nội tình, chỉ thấy tấm thiệp vàng chói lọi thì trầm trồ thán phục. Lý Trọc hả hê, hắn tin rằng với tấm thiệp này, hắn đã rửa sạch nỗi nhục “cóc nhái”.
*
Trong khi Lý Trọc dùng bạo lực, thì tại hầm ngầm của “Hoàng Gia Quán” Hùng “Sẹo” và đám chủ hàng nhái lại dùng mưu hèn.
“Chúng ta không thể cướp như thằng Lý Trọc được. Chúng ta ở ngay Hà Nội, động thủ là quan phủ tóm ngay.” Hùng Sẹo nhăn nhó. “Phải dùng trí.”
Cả đám nhìn về phía góc phòng, nơi một gã thư sinh gầy gò, mặc áo the cũ nát đang ngồi uống rượu suông. Đó là Lương– kẻ chuyên viết văn tế thuê và đặt tên mỹ miều cho các món lòng lợn nhái (như “Phượng Hoàng Tái Sinh” “Rồng Lộn Hấp”)…
Lương đặt chén rượu xuống, nhếch mép cười nhạt:
“Các vị lắm tiền mà ít chữ. Muốn vào Vọng Các, đâu cần phải cướp. Chỉ cần… một chút ‘văn vở’ là xong.”
Hùng Sẹo nghi ngờ:
“Ngươi định làm gì? Cao Bá Quát tinh tường lắm, không lừa được đâu.”
Lương đứng dậy, ánh mắt xa xăm nhớ lại chuyện cũ.
“Ba năm trước, khi ta còn là học trò nghèo, ta đã từng mang tập thơ tâm huyết nhất đến cầu kiến Cao Bá Quát, mong được ông ấy đề tựa để nổi danh. Hai người đã ngồi đàm đạo cả buổi chiều.”
“Rồi sao?” Cả đám nhao nhao.
“Rồi ông ấy trả lại tập thơ,” giọng Lương đanh lại, đầy uất hận. “Ông ấy bảo thơ ta ‘lời lẽ hoa mỹ nhưng sáo rỗng, sặc mùi a dua nịnh hót, không có cốt cách của kẻ sĩ’. Ông ấy khuyên ta về quê dạy học, đừng mong tiến thân bằng văn chương.”
Lương cười gằn:
“Ông ta khinh ta! Ông ta cho rằng chỉ có sự thanh cao của ông ta mới là đạo. Nhưng thanh cao có mài ra ăn được không? Hôm nay, ta sẽ dùng chính cái ‘sự a dua’ mà ông ta ghét để bước vào cái hội nghị của ông ta.”
Lương quay sang Hùng Sẹo:
“Các ông góp tiền đi. Ta cần một bộ quần áo sang trọng nhất, một cỗ xe ngựa đẹp nhất. Ta sẽ đóng vai một thương nhân nho nhã từ xứ Nghệ ra, mang theo một bài phú ca ngợi công đức của ‘Thánh Quát’. Ta biết điểm yếu của ông ta: Ông ta tuy kiêu ngạo nhưng lại rất thích được người khác hiểu mình. Ta sẽ dùng văn chương để mua vé.”
Đám hàng nhái vỗ tay rầm rầm. Kế hoạch được thông qua. Hùng Sẹo dốc túi, các chủ quán khác cũng tháo nhẫn, tháo dây chuyền. Cuối cùng, Lương có đủ vốn để lột xác thành một “Nho thương” phong nhã.
Chiều hôm đó, Lương đến phủ Cao Bá Quát (nơi ông đang tạm trú). Hắn không xin xỏ, hắn chỉ xin được dâng một bài phú. Bài phú viết cực hay, lời lẽ tâng bốc nhưng kín đáo, chạm đúng vào nỗi lòng “muốn giúp đời nhưng bị kìm kẹp” của Cao Bá Quát.
Cao Bá Quát đọc xong, trầm ngâm hồi lâu. Ông không nhận ra gã học trò nghèo năm xưa trong bộ dạng sang trọng này. Ông chỉ thấy một người hiểu mình.
“Thương nhân mà viết được thế này, quả là hiếm. Nhưng vé chính thức đã hết…”
Lương lập tức quỳ xuống, dâng lên một khay bạc nén (tiền của hội hàng nhái):
“Tiên sinh, kẻ hèn này không dám mong ngồi ghế chính. Chỉ xin một chỗ đứng nơi góc phòng để được nghe lời vàng ngọc. Số bạc này xin góp vào quỹ in sách của tiên sinh.”
Cao Bá Quát thở dài. Ông nhìn bạc, rồi nhìn bài phú. Cuối cùng, ông gật đầu:
“Thôi được. Ta sẽ cho ngươi một tấm thẻ ‘Dự thính’. Nhưng nhớ kỹ, vào đó chỉ nghe, cấm được làm loạn.”
Lương cúi đầu tạ ơn, nhưng khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Danh dự của kẻ sĩ đã bị hắn bán rẻ để đổi lấy tấm vé thông hành vào giới thượng lưu.
*
Ngày hội nghị đến gần. Tin tức Lương – một kẻ vô danh tiểu tốt – kiếm được vé vào cửa nhờ “văn vở” lan truyền ra.
Nhiều kẻ giàu xổi khác thấy thế cũng học theo. Chúng thuê người viết thơ, viết phú, mang tiền đến “ủng hộ quỹ văn hóa” của Cao Bá Quát, hoặc tìm đến cửa sau của Nguyễn Đình Chương để “chạy chọt” một suất đứng, suất ngồi xép.
Giá trị của tấm vé mời bị pha loãng đôi chút, nhưng độ “hot” thì tăng lên gấp bội. Cả Hà thành như lên cơn sốt.
Lý Trọc, kẻ vừa phải dùng dao bầu cướp thiệp, nghe tin Lương chỉ tốn vài câu thơ và ít bạc lẻ mà cũng được vào, hắn tức đến tím mặt.
“Mẹ kiếp! Thằng Lương là cái thá gì? Nó là thằng bồi bút cho bọn bán lòng thối! Tại sao nó được vào đường hoàng, còn ông phải đi cướp?”
Hắn cảm thấy tấm thiệp “cướp” được trên ngực mình bỗng nhiên mất giá. Hóa ra cái “Thanh Khí” mà Cao Bá Quát nói cũng chỉ là cái giá để ngã giá mà thôi. Hắn uất ức đến mức ho sù sụ, nhổ toẹt một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất: “Đồ đạo đức giả! Tất cả là lũ đạo đức giả!”
*
Tại phủ Nguyễn Đình Chương.
Chương cầm danh sách những kẻ “mua vé vớt” (trong đó có Lương và vây cánh của các nhóm khác) đưa cho Minh An, vẻ mặt lo lắng:
“Nhị ca, tình hình loạn rồi. Lý Trọc cướp thiệp của Lê Mắm. Tên Lương này là gián điệp của Hùng Sẹo cài vào. Rồi còn cả đống trọc phú dùng tiền mua suất dự thính. Hội nghị của chúng ta thành cái chợ rồi. Có nên đuổi cổ chúng đi không?”
Minh An cầm danh sách, lướt qua một lượt, rồi bật cười ha hả.
“Đuổi? Tại sao phải đuổi? Tam đệ, đệ nghĩ kỹ xem. Mục đích của chúng ta là gì?”
“Là bán nhượng quyền, là kiếm tiền.”
“Đúng! Vậy tiền của Lý Trọc, tiền của Hùng Sẹo, hay tiền của lão Trần Phú Hào… có gì khác nhau không?”
Nguyễn Đình Chương ngẩn người: “Thì… đều là bạc cả.”
Minh An đứng dậy, đi lại trong phòng, giọng đầy hào hứng:
“Lý Trọc là kẻ tiểu nhân dùng bạo lực. Lương là kẻ ngụy quân tử dùng văn chương bán mình. Nhưng chúng nó có một điểm chung: Chúng nó thèm khát được tham gia cuộc chơi này.”
Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ:
“Sự xuất hiện của Lý Trọc sẽ khiến những thương nhân chân chính như lão Trần sợ hãi, và khi sợ hãi, họ sẽ càng bám chặt lấy sự bảo kê của chúng ta. Sự xuất hiện của tên Lương và đám hàng nhái sẽ khiến hội nghị thêm phần kịch tính. Ta sẽ cho chúng thấy sự khác biệt giữa ‘Hàng Hiệu’ và ‘Hàng Nhái’.”
Minh An quay lại, ánh mắt sắc sảo:
“Cứ để chúng vào. Thu tiền vé cửa thật đắt vào! Đã là sân khấu thì phải có đủ các vai: Chính diện, phản diện, hề chèo. Càng đông, càng hỗn loạn, thì cái trật tự mà ta sắp thiết lập sẽ càng có giá trị. Chúng nó tưởng chúng nó vào để phá đám, nhưng thực ra… chúng nó đang mang tiền đến nộp mạng cho ta đấy.”
Nguyễn Đình Chương nghe xong, rùng mình thán phục. Hắn nhận ra, Minh An không chỉ là một thương nhân, mà là một kẻ điều khiển rối đại tài, biết biến mọi kẻ thù thành công cụ làm giàu cho mình.
(Còn ai đọc không, bình luận bên dưới với, viết xong chả biết có người đọc hay không. Khung truyện có rồi mà thiếu động lực viết quá)