Chương 85: Ma Trận Hàng Nhái
Ba tháng sau sự kiện “Rồng đến nhà tôm” Hà Nội lên cơn sốt lòng lợn. Nhưng vinh quang của Ngự Thiện đang bị xâu xé.
Tại phố Hàng Bông, “Hoàng Gia Quán” khai trương rầm rộ. Chủ quán là một tay lái buôn sành sỏi từ biên giới phía Bắc. Hắn không thèm mua nước chấm của Minh An. Hắn thuê đầu bếp người Hoa, dùng đại hồi, quế chi, thảo quả nấu thành thứ nước sốt nồng nàn, đánh mạnh vào khứu giác, che đậy hoàn toàn vị tàn của loại lòng lợn hạng hai.
Khách sành điệu bước vào, thấy thuyền rồng sơn son thếp vàng thay cho mẹt tre, thấy kỹ nữ rót rượu thay cho tiểu nhị, liền tặc lưỡi:
“Chà! Ăn thế này mới là phong lưu! Ngự Thiện ngon thật nhưng xô bồ quá, ám mùi dân đen.”
Ở dưới đáy xã hội, các gánh hàng rong mọc lên như nấm sau mưa. Họ dùng lòng ôi, tẩm ướp riềng mẻ nồng nặc, bán giá rẻ như cho. Đám phu phen ít tiền cười hề hề:
“Kệ, khuất mắt trông coi, ăn vào không chết ngay là được.”
Doanh thu Ngự Thiện chững lại. Nguyễn Đình Chương nóng mặt, đòi dùng quan hệ để dẹp tiệm đối thủ.
Nhưng Minh An ngăn lại. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười vừa chính vừa tà:
“Tam đệ, dẹp tiệm chúng là hạ sách. Ta phải để chúng sống, nhưng sống trong sợ hãi. Ta sẽ dùng chiêu ‘Mượn đao giết người’ mà con dao này là… sự sợ hãi của dân chúng.”
Minh An tung ra chiến dịch “Tem Bảo Đảm – Bạch Ngọc”.
Hắn không chỉ cắm cờ lên món ăn. Hắn cho in hàng ngàn tờ rơi, vẽ hình những con sán dây, những con giun sán ghê rợn bò ra từ miếng lòng lợn không sạch. Bên cạnh là hình ảnh miếng lòng trắng phau của Ngự Thiện được đóng dấu “Bạch Ngọc” – chứng nhận quy trình sạch sẽ.
Thông điệp được truyền đi ngầm: “Ăn lòng ngoài đường là nuốt trùng vào bụng. Chỉ có Ngự Thiện mới có bí quyết diệt trùng.”
Đây là chiêu bài đánh vào nỗi sợ hãi (Fear Marketing). Minh An đứng ở phe “Chính” (bảo vệ sức khỏe người dân) nhưng dùng thủ đoạn “Tà” (phóng đại nỗi sợ).
Đồng thời, Minh An gửi mật thư cho Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai, xin quan trên “chấn chỉnh vệ sinh an toàn thực phẩm” để bảo vệ sức khỏe dân chúng.
*
Sáng hôm sau, lính nha môn xuất quân. Nhưng kịch bản không diễn ra như Minh An dự tính.
Lính ập vào Hoàng Gia Quán. Tiếng quát tháo vang trời.
“Niêm phong! Quán này bị tố cáo dùng thịt lợn bệnh!”
Chủ quán Hoàng Gia mặt cắt không còn giọt máu, dúi vội nén bạc vào tay viên cai đội:
“Oan quá quan ơi! Ai tố cáo con?”
Viên cai đội (đã được Nguyễn Đăng Giai dặn dò kỹ lưỡng) ghé tai hắn, thì thầm với vẻ thương hại giả tạo:
“Là bên Ngự Thiện đệ đơn đấy. Họ có quan Tổng đốc chống lưng, muốn độc quyền cái Hà thành này. Ta cũng khó xử lắm.”
Chủ quán Hoàng Gia nghiến răng ken két:
“Thằng Minh An khốn kiếp! Nó muốn triệt đường sống của ta!”
Viên cai đội vỗ vai hắn:
“Thôi, nể tình ngươi biết điều, ta phạt nhẹ rồi cho mở lại. Nhưng nhớ cẩn thận, bên kia thế lực mạnh lắm.”
Kịch bản tương tự diễn ra với các gánh hàng rong. Quan lính đi đến đâu cũng gieo rắc một thông điệp:
“Các ngươi bị bắt là do thằng Minh An nó muốn giết các ngươi.”
Sau đó, họ thả lỏng. Hoàng Gia Quán chỉ bị phạt vài quan tiền rồi lại mở cửa tưng bừng. Hàng rong bị đuổi chỗ này lại mọc lên chỗ khác.
Nhưng hậu quả để lại thì kinh khủng.
Cả giới thương nhân Hà Nội sục sôi căm phẫn.
“Thằng Minh An ỷ thế cậy quyền!”
“Nó là con chó săn của quan lại, muốn cắn chết đồng loại!”
“Anh em ơi, tẩy chay nó! Không bán than củi cho nó! Không bán rau thơm cho nó! Để xem nó độc quyền kiểu gì!”
Minh An bỗng chốc rơi vào thế “Vua Cô Độc”.
Hắn có tiền, có khách, nhưng mất hết “bạn buôn”. Các mối lái cung cấp nguyên phụ liệu quay lưng, ép giá hoặc từ chối bán. Hoàng Gia Quán và các đối thủ khác liên kết lại, tạo thành một khối “Anti-Ngự Thiện” dùng đủ chiêu trò bẩn thỉu để quấy phá.
Doanh số Ngự Thiện chạm trần và bắt đầu đi ngang. Khách sang vẫn sang Hoàng Gia vì ghét thái độ “bá quyền” của Ngự Thiện (do đối thủ thêu dệt). Khách nghèo vẫn ăn lén lút ở vỉa hè vì rẻ.
*
Tại Vọng Các, Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng vừa thưởng trà vừa nhìn xuống bàn cờ thế sự đang rối ren.
“Ngài thấy thế nào?” Giai cười, nụ cười của kẻ giật dây đại tài. “Ta làm đúng ý hắn rồi nhé. Ta đã ‘chấn chỉnh’ đối thủ của hắn, nhưng ta cũng tiện thể… biến hắn thành kẻ thù chung của thiên hạ.”
Trương Quốc Dụng gật gù tán thưởng:
“Cao kiến! Thâm sâu khôn lường! Một cái cây đứng một mình giữa đồng không mông quạnh thì gió bão sẽ quật ngã. Minh An giờ đây bị cả giới thương nhân cô lập, bị đồng nghiệp căm ghét. Hắn càng giàu, hắn càng cô đơn.”
“Đúng vậy,” Giai nhấp ngụm trà, ánh mắt sắc lạnh. “Khi hắn bị cô lập, hắn chỉ còn một chỗ dựa duy nhất là chúng ta. Hắn sẽ phải ngoan ngoãn, phải nộp tô nhiều hơn, phải dựa dẫm vào quyền lực của ta để tồn tại. Ta không muốn nuôi một con đại bàng tự do bay lượn, ta muốn nuôi một con chó giữ nhà, béo tốt nhưng phải có xích.”
Hai con cáo già nhìn nhau cười.
*
Tại phủ Nguyễn Đình Chương, không khí nặng nề như chì.
Nguyễn Đình Chương đi đi lại lại, bực bội:
“Nhị ca, quan phủ làm ăn kiểu gì thế? Bắt rồi lại thả, thả rồi lại phạt vặt. Đám Hoàng Gia Quán vẫn sống nhăn, lại còn lu loa là ta chơi xấu. Giờ ra đường, đám thương nhân nhìn đệ như nhìn hủi.”
Cao Bá Quát đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc sảo:
“Đệ không nhận ra sao? Đây là đòn ‘Mượn đao giết người’ nhưng lưỡi dao lại quay ngược về phía ta. Hai con cáo già kia muốn cô lập chúng ta. Chúng muốn ta trở thành kẻ thù của cả thiên hạ, để ta phải ngoan ngoãn nộp tô cho chúng bảo kê mãi mãi.”
Minh An ngồi tĩnh lặng trước tấm bản đồ, ngón tay gõ nhịp. Hắn đã nhìn thấu cục diện từ lâu. Hắn biết mình đang bị nhốt trong cái lồng mang tên “Hà Nội”.
“Doanh số không tăng, đối thủ bao vây, đồng nghiệp tẩy chay, quan lại kìm kẹp…” Minh An lẩm bẩm. “Nếu cứ đánh nhau ở cái ao tù này, ta sẽ chết đuối trước khi hóa rồng.”
Hắn đứng phắt dậy, cầm bút lông khoanh tròn những vùng đất xa xôi trên bản đồ: Bắc Ninh, Hải Dương, Nam Định, Thái Bình…
“Tam đệ, Đại ca. Chúng muốn cô lập ta ở Hà Nội? Được, ta sẽ không chơi ở Hà Nội nữa. Ta sẽ biến thù thành bạn, biến đối thủ thành tay chân.”
“Ý huynh là sao?”
Minh An đập tay xuống bàn:
“Ta sẽ tiến hành Nhượng Quyền (Franchise). Thay vì tự mở quán và bị ghét, ta sẽ bán thương hiệu cho chính những kẻ có máu mặt ở các tỉnh. Mỗi tỉnh một người, độc quyền lãnh địa. Họ trả ta một cục tiền cho 10 năm. Ta cung cấp quy trình, cung cấp nguồn hàng từ trang trại khép kín của ta.”
Hắn cười lạnh:
“Khi ta có hàng trăm đồng minh là các hào cường địa phương, cái vòng kim cô của Nguyễn Đăng Giai sẽ tự khắc bị phá vỡ. Hắn có thể kìm kẹp một Minh An, nhưng hắn có kìm kẹp được cả trăm ông chủ nhỏ không?”
“Còn Hoàng Gia Quán?”
“Cứ để nó sống. Nó làm nền cho ta thấy: Ngự Thiện mới là ‘Chính Tông’. Nhưng ta sẽ cho nó nếm mùi của sự ‘khan hiếm nguyên liệu’ thực sự.”
Minh An quyết định tung ra đòn đánh vào tử huyệt: Nguồn cung. Hắn không chỉ bao tiêu lợn ở Hà Nội, mà bắt đầu vươn vòi bạch tuộc ra các tỉnh lân cận, ký hợp đồng độc quyền với các trang trại lớn nhất, chuẩn bị cho một cuộc bành trướng vĩ đại thoát khỏi tầm mắt của hai con cáo già.