Chương 83: Rồng đến nhà tôm (năm chương, cầu tặng khoai)
Sáng sớm hôm sau, bầu trời Hà Nội xám xịt như chì. Sương mù dày đặc bao phủ lấy cửa ô Quan Chưởng, cái lạnh thấu xương của tiết trời cuối thu cộng hưởng với sát khí đằng đằng tỏa ra từ ngã tư phố, khiến người dân đi qua ai cũng phải rùng mình.
“Ngự Thiện Bình Dân” không mở cửa.
Thay vào đó là hai hàng lính lệ mặc áo nẹp đỏ, tay cầm giáo dài sáng loáng, đứng dàn hàng ngang chặn kín mọi ngả đường dẫn vào quán. Những cây chướng ngại vật (barie) đan bằng tre gai nhọn hoắt được dựng lên, cô lập hoàn toàn quán ăn với thế giới bên ngoài.
Không khí im lặng đến nghẹt thở. Không có tiếng dao thớt, không có mùi thơm của cháo lòng, chỉ có tiếng gõ nhịp của cán giáo xuống đường và tiếng quát tháo hung tợn của viên cai đội mặt sẹo:
“Lùi lại! Cấm tụ tập! Kẻ nào bước qua vạch vôi, quy vào tội cản trở người thi hành công vụ, chém không tha!”
Tin đồn lập tức bùng lên như lửa gặp gió độc.
Tại quán trà đá vỉa hè cách đó một con ngõ, đám dân lao động, những khách hàng quen thuộc của Ngự Thiện, mặt mày tái mét, co cụm lại với nhau như bầy gà con gặp diều hâu.
“Chết rồi! Quan quân vây ráp thế kia, chắc là quán bị niêm phong rồi!” một gã phu xe kéo (thay cho xích lô) run rẩy nói, tay vẫn nắm chặt cái nón mê.
“Ta đã bảo mà!” Lý Toét – kẻ từng bị Minh An đuổi khéo hôm nọ – nay lại có dịp ngoi lên. Hắn đứng trên cái ghế đẩu, vẻ mặt hả hê nhưng cố tỏ ra bí hiểm, giọng rít qua kẽ răng:
“Làm ăn phát đạt quá thì ắt có biến. Ta nghe đồn đêm qua quan phủ phát hiện trong kho của Ngự Thiện có… hàng cấm. Hoặc là dính líu đến đảng phái phản loạn. Phen này thì tru di tam tộc chứ chẳng chơi!”
Một bà bán rau rơm rớm nước mắt, tay mân mê tấm “Thẻ Tín Nghĩa”: “Tội nghiệp cậu chủ quán, người tốt thế mà… Thẻ này giờ chắc thành giấy lộn rồi.”
Đám đông bắt đầu hoang mang tột độ. Nỗi sợ hãi quyền lực quan lại ăn sâu vào tiềm thức khiến nhiều người định vứt thẻ bỏ chạy để tránh liên lụy. Nhưng sự tò mò và tiếc nuối lại níu chân họ lại. Họ đứng từ xa, nín thở theo dõi số phận của quán ăn mà họ yêu mến.
“Két…oooo…”
Đúng lúc sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa gỗ lim của quán Ngự Thiện kẽo kẹt mở ra. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó, chờ đợi hình ảnh Minh An bị xiềng xích lôi ra.
Nhưng không.
Minh An bước ra, một mình. Hắn mặc bộ áo dài gấm màu xanh ngọc, đầu đội khăn xếp, phong thái ung dung tự tại, hoàn toàn không giống một kẻ tội đồ. Hắn bước xuống bậc thềm, đi thẳng về phía hàng rào lính.
Viên cai đội mặt sẹo, người vừa nãy còn hung thần ác sát, bỗng chốc thu giáo lại, cúi người chắp tay thi lễ với Minh An:
“Bẩm Nguyễn chủ nhân, mọi công tác an ninh đã thiết lập xong. Khu vực đã sạch bóng đạo chích, sẵn sàng đón tiếp!”
Minh An gật đầu, mỉm cười vỗ vai viên cai đội, rồi quay mặt về phía đám đông đang ngơ ngác phía xa. Hắn vận khí, giọng nói vang sảng, đầy nội lực xua tan bầu không khí u ám:
“Kính thưa bà con cô bác! Xin thứ lỗi vì đã khiến mọi người kinh hãi!”
Đám đông xì xào. Không bị bắt sao?
Minh An tiếp tục, giọng nói chuyển sang tông trang trọng và đầy tự hào:
“Hôm nay, Ngự Thiện Bình Dân tạm ngừng bán buổi sáng, không phải vì bị niêm phong, mà vì chúng tôi đang chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại chưa từng có. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho những vị khách quý sắp tới, quan quân buộc phải phong tỏa khu vực. Mong bà con lượng thứ!”
“Khách quý? Là ai mà ghê gớm thế? Đến quan huyện cũng chưa từng được bảo vệ thế này!” Tiếng xì xào lại nổi lên.
Minh An giơ cao tay, chờ sự im lặng tuyệt đối, rồi mới dõng dạc tuyên bố từng từ một, như đóng đinh vào tâm trí đám đông:
“Ngự Thiện hôm nay vinh dự được đón tiếp hai vị phụ mẫu chi dân của Bắc Hà đến thẩm định món ăn: Tổng đốc đại nhân Nguyễn Đăng Giai và Khâm sai đại thần Trương Quốc Dụng!”
“Ầm!”
Cái tên như sét đánh ngang tai. Cả đám đông ồ lên, mắt trợn tròn, mồm há hốc. Tổng đốc? Khâm sai? Những nhân vật mà cả đời họ chỉ dám nhìn từ xa khi kiệu đi qua, nay lại đến cái quán lòng lợn vỉa hè này để ăn?
Lý Toét đứng trong góc, mặt cắt không còn giọt máu, chân nam đá chân chiêu suýt ngã: “Không thể nào… không thể nào… Nó mua chuộc cả triều đình rồi sao?”
Ngay sau lời tuyên bố, Minh An vỗ tay ba cái.
“Bắt đầu!”
Lập tức, từ trong quán, Phan Kế và hàng chục tiểu nhị ùa ra. Không khí “thiết quân luật” biến mất trong nháy mắt. Những rào chắn tre gai được dỡ bỏ, thay vào đó là những chậu cúc đại đóa vàng rực rỡ được xếp dọc hai bên đường. Một tấm thảm đỏ dài được trải từ cửa quán ra tận ngã tư. Đèn lồng đỏ được treo lên cao, bay phấp phới trong gió sớm.
Đám lính lệ cũng hạ giáo xuống, chuyển sang cầm cờ phướn, đứng nghiêm trang chỉnh tề làm hàng rào danh dự.
Sự sợ hãi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự choáng ngợp, tò mò và phấn khích tột độ. Đám đông không bỏ đi, mà càng tụ tập đông hơn, chen lấn xô đẩy để chiếm chỗ tốt.
“Trời ơi! Quan lớn đến thật kìa!”
“Quán này phúc lớn bằng trời! Mình có thẻ hội viên, thế là mình được ăn cùng chỗ với quan Tổng đốc rồi!”
Minh An đứng giữa khung cảnh lột xác đó, ánh mắt sắc sảo nhìn đám đông đang chuyển từ hoảng loạn sang ngưỡng mộ. Hắn biết mình đã thành công. Nỗi sợ hãi càng lớn, sự giải tỏa càng mạnh, và lòng kính nể sẽ càng sâu sắc. Sân khấu đã sẵn sàng cho màn kịch lớn nhất Hà thành.
*
Giờ Tỵ điểm.
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Ba tiếng trống lệnh vang lên từ đầu phố Hàng Ngang, chấn động tâm can người nghe. Tiếp đó là tiếng loa dẹp đường oang oang, đầy uy lực:
“Thanh đạo! Tỉnh túc! Quan lớn đi tuần! Dân chúng tránh đường!”
Một đoàn tùy tùng dài dằng dặc xuất hiện, cờ quạt rợp trời, lính tráng mặc nẹp đỏ, tay cầm giáo dài, mặt sắt đen sì, rầm rập bước đi. Sự uy nghiêm của quyền lực phong kiến đè nặng xuống con phố nhỏ. Dân chúng hai bên đường, từ kẻ bán rau đến người đi chợ, nhất loạt quỳ rạp xuống đất, nín thở, không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Hai cỗ kiệu bát cống (tám người khiêng) sơn son thếp vàng, chạm trổ rồng phượng, rèm nhiễu rủ kín mít, lướt đi êm ru như trôi trên mặt nước.
Đoàn kiệu dừng lại ngay trước cửa “Ngự Thiện Bình Dân” – nơi tấm thảm đỏ đã được trải sẵn, hoa cúc vàng rực rỡ hai bên.
“Hạ kiệu!”
Tiếng hô vừa dứt, rèm kiệu được vén lên. Nguyễn Đăng Giai bước xuống trước. Bộ quan phục thêu rồng mây uy nghi, đai ngọc lấp lánh, râu tóc chải chuốt tỉ mỉ toát lên vẻ quyền quý tột bậc. Tiếp đó là Trương Quốc Dụng, gương mặt nghiêm nghị như tượng tạc, tay cầm quạt đồi mồi, ánh mắt sắc sảo quét một vòng quanh đám đông đang run rẩy.
Minh An, Nguyễn Đình Chương và Cao Bá Quát đã đứng chờ sẵn, chỉnh tề y phục. Cả ba đồng loạt cúi người hành lễ thật sâu, giọng vang, rõ ràng:
“Thảo dân cung nghênh Tổng đốc đại nhân, Khâm sai đại thần giá lâm!”
Không khí im phăng phắc. Mọi ánh mắt (dù đang cúi gằm) đều căng ra nghe ngóng.
Nguyễn Đăng Giai vuốt chòm râu dài, nở một nụ cười “chuẩn mực” – nụ cười đã được tập luyện hàng ngàn lần để thể hiện sự nhân từ của bậc phụ mẫu chi dân:
“Miễn lễ! Các ngươi bình thân.”
Ông ta bước lên một bước, cố ý nói lớn để cả khu phố nghe thấy:
“Hôm nay ta và Khâm sai đại thần vi hành thị sát dân tình. Nghe đồn tại đây có quán ăn giúp dân no ấm, lại giữ được lề lối vệ sinh, nên tiện đường ghé qua thăm thú. Các ngươi cứ tự nhiên, đừng để sự xuất hiện của ta làm kinh động đến bà con lối xóm.”
Trương Quốc Dụng cũng gật đầu, bồi thêm một câu sáo rỗng nhưng nặng tựa ngàn cân:
“Triều đình luôn lấy dân làm gốc. Kẻ nào biết làm giàu cho mình mà còn biết sẻ chia với dân, làm lợi cho xã tắc, kẻ đó xứng đáng được quan tâm, khích lệ.”
Đám đông dân chúng nghe thấy vậy thì vỡ òa trong lòng. Nỗi sợ hãi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự ngưỡng mộ tột cùng.
“Trời ơi! Quan lớn thật là thương dân như con!”
“Quán này phúc đức ba đời mới được rồng đến nhà tôm thế này!”
Minh An nhanh chóng bước sang một bên, tay đưa ra mời:
“Được hai vị đại nhân quá bộ đến thăm là hồng phúc của Ngự Thiện. Mời hai vị lên Thượng phòng, thảo dân đã chuẩn bị trà nước đạm bạc.”
Hai vị quan lớn bước vào quán. Vẻ mặt đạo mạo bên ngoài vẫn giữ nguyên, nhưng khi bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt họ lập tức thay đổi.
Nguyễn Đăng Giai lướt nhìn sàn gạch sạch bong, nhìn những bức tranh tường sống động, nhìn đội ngũ nhân viên cúi chào tăm tắp như lính duyệt binh. Ông ta khẽ gật đầu với Trương Quốc Dụng, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
“Con bò sữa này không chỉ béo, mà còn rất quy củ. Thằng nhãi này biết cách quản lý đấy.”
Ở phía xa, nép sau một gốc cây đa đầu phố, Lão Tống và đám chủ quán của Liên Minh Tửu Lâu đứng chết trân như tượng gỗ.
Kế hoạch thuê người phá đám, tung tin đồn thất thiệt, chèn ép nguồn cung… tất cả những mưu hèn kế bẩn mà Lão Tống dày công sắp đặt, giờ đây đã tan thành mây khói chỉ trong một cái phất tay của Nguyễn Đăng Giai.
Lão Tống run rẩy, chiếc quạt lụa đắt tiền trên tay rơi xuống đất mà lão không hề hay biết. Mặt lão xám ngoét như tro tàn.
“Hết rồi… Hết thật rồi…” Lão thều thào, giọng lạc đi vì tuyệt vọng.
Quản gia Ba đứng bên cạnh lắp bắp: “Lão gia… chúng ta… chúng ta tố cáo nó dùng tiền mua quan được không?”
“Ngu xuẩn!” Lão Tống quay lại tát bốp vào mặt tên tay chân. “Mày muốn chết à? Tố cáo ai? Tố cáo Tổng đốc và Khâm sai à? Nó không chỉ có tiền, nó còn có cả ‘Thế’. Chúng ta đấu với nó khác nào châu chấu đá xe, trứng chọi đá tảng.”
Lão nhìn tấm biển “Ngự Thiện” rực rỡ dưới nắng, hiểu rằng thời đại của mình đã chấm dứt. Sự hiện diện của hai vị quan đầu triều chính là tấm Kim bài miễn tử mạnh nhất. Từ nay về sau, ở cái đất Hà thành này, ai dám động đến một sợi lông chân của Minh An, chính là tự tìm đường chết.
“Về thôi…” Lão Tống quay lưng, dáng đi lụ khụ già đi cả chục tuổi. “Giải tán Liên Minh đi. Từ mai… học cách sống chung với nó, hoặc là đóng cửa.”