Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hong-hoang-khoi-dau-con-luan-son-hoa-than-hang-ty

Hồng Hoang: Khởi Đầu Côn Luân Sơn, Hóa Thân Hàng Tỷ

Tháng 10 20, 2025
Chương 1115: Đại kết cục: Bàn Cổ siêu thoát Chương 1114: Phiên ngoại 5: Dị đoan phải chết
tro-thanh-dai-duong-hoang-de-muoi-ba-nam-tay-du-mo-ra.jpg

Trở Thành Đại Đường Hoàng Đế Mười Ba Năm, Tây Du Mở Ra?

Tháng mười một 29, 2025
Chương 509: Đại kết cục. Chương 508: Tôn Ngộ Không chứng đạo thành thánh.
ai-muon-cung-nguoi-cai-nay-tiet-thanh-mai-ket-hon-sinh-con-a

Ai Muốn Cùng Ngươi Cái Này Tiết Thanh Mai Kết Hôn Sinh Con A

Tháng mười một 6, 2025
Chương 171: Phiên ngoại Bằng hữu a bằng hữu, ngươi có từng nhớ tới ta Chương 170: Phiên ngoại: Máy bay giấy của ta bay nha bay nha bay
phan-phai-cai-menh-theo-cuop-doat-on-nhu-dai-tau-bat-dau.jpg

Phản Phái: Cải Mệnh, Theo Cướp Đoạt Ôn Nhu Đại Tẩu Bắt Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 532. Đĩa bay tới gần Chương 531. Nguyên Mông khôi phục
vong-du-tam-quoc-pho-chuc-nghiep-tong-su.jpg

Võng Du Tam Quốc: Phó Chức Nghiệp Tông Sư

Tháng 2 4, 2025
Chương 561. Ám băng thế giới Chương 560. Thần cấp sủng vật: Thải Tước
chi-cau-mot-the-tieu-dao-nhan-gian.jpg

Chỉ Cầu Một Thế Tiêu Dao Nhân Gian

Tháng 1 18, 2025
Chương 344. Trên trời 1 ngày dưới mặt đất 1 năm Chương 343. Chương mới
to-tinh-giao-hoa-he-thong-ban-thuong-trai-chan-dong

Tỏ Tình Giáo Hoa, Hệ Thống Ban Thưởng Trái Chấn Động

Tháng 10 25, 2025
Chương 426: Thần Linh? Đây là nhân loại chúa tể thời đại!【 Hết trọn bộ 】 Chương 425:: Tiến về Tinh Không Thành làm việc!
chu-thien-cuong-thi-bat-dau-phap-hai-mo-ban-cuu-the.jpg

Chư Thiên Cương Thi: Bắt Đầu Pháp Hải Mô Bản Cứu Thế

Tháng 12 28, 2025
Chương 329: Chuyển thế Chương 328: Táng nguyệt
  1. 1854
  2. Chương 82: Con Bò Sữa Và Con Dao Mổ (Ai tặng khoai cho tác đi)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 82: Con Bò Sữa Và Con Dao Mổ (Ai tặng khoai cho tác đi)

Khi bóng dáng hai kẻ “thảo dân” khuất hẳn sau cánh cổng phủ, không khí trong Vọng Các lập tức rũ bỏ vẻ đạo mạo, trở về sự thâm trầm và quỷ dị vốn có.

Nguyễn Đăng Giai cầm tập bản đồ “Nhượng Quyền” lên, soi dưới ánh đèn, nụ cười trên môi ông ta chuyển thành một cái nhếch mép đầy khinh miệt:

“Khâm sai đại nhân, ngài thấy thế nào? Thằng nhãi này vẽ ra cái bánh vẽ to đấy, nhưng nó quên mất cái bếp đang nằm trong nhà ai.”

Trương Quốc Dụng nhấp ngụm rượu, vẻ mặt toan tính lão luyện hiện rõ:

“Nó thông minh, biết dùng lợi ích để mua mạng. Nhưng nó phạm phải sai lầm chết người của kẻ thương nhân: Nó tưởng tiền bạc có thể mua được sự an toàn từ quyền lực. Nó giao kho hàng, giao công thức cho ngài quản lý, chẳng khác nào tự tay dâng yết hầu cho hổ.”

“Đúng vậy,” Giai gật gù, ngón tay miết lên những chấm đỏ trên bản đồ. “Mô hình này… rất thú vị. Ta chưa từng thấy ai nghĩ ra cách kiếm tiền từ việc ‘bán thương hiệu’. Nó giống như việc triều đình bán chức tước, nhưng ở quy mô dân gian. Đây là một con bò sữa khổng lồ, và sữa của nó đang chảy rất mạnh.”

“Con bò sữa,” Dụng lặp lại, ánh mắt lóe lên tia tham lam, “nhưng 30% lợi nhuận… hừm, nó nghĩ bố thí cho ăn mày sao?”

Giai đặt tập bản đồ xuống, ánh mắt trở nên tàn nhẫn nhưng bình thản:

“Cứ bình tĩnh. Chúng ta sẽ để cho nó làm. Để cho nó chạy vạy, lo toan, xây dựng hệ thống. Chúng ta sẽ cấp giấy phép, sẽ dẹp yên đám quan lại địa phương hay nhũng nhiễu. Hãy để con bò này được vỗ béo thật tốt, để nó tin rằng chúng ta là ân nhân của nó.”

“Và sau đó?”

“Sau đó,” Giai chầm chậm nắm chặt bàn tay lại, “khi hệ thống đã vận hành trơn tru, khi người dân đã quen với cái tên ‘Ngự Thiện’ và quên mất tên thằng chủ… chúng ta sẽ tiến hành bước ‘Thay máu’. Ta sẽ cài người của ta vào các vị trí quản lý kho, quản lý sổ sách. Một ngày đẹp trời, Minh An sẽ nhận ra hắn chỉ còn là cái xác rỗng. Lúc đó, một cái tội danh nhỏ như ‘gian lận thuế’ hay ‘buôn bán hàng cấm’ là đủ để tống hắn vào ngục và tịch thu toàn bộ gia sản sung công… tức là sung vào túi ta.”

Trương Quốc Dụng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong đêm:

“Tuyệt diệu! Ngài không định ‘giết gà lấy trứng’ mà ngài định ‘chiếm cả trại gà’. Gà vẫn đẻ, nhưng trứng là của ta, 100% không thiếu một quả.”

Hai con cáo già nhìn nhau cười. Trong mắt họ, Minh An chỉ là một con kiến thợ chăm chỉ, đang xây tổ để rồi một ngày kia bị chính những kẻ nó phụng sự dẫm nát và chiếm đoạt.

*

Cười xong, Trương Quốc Dụng chợt trầm ngâm, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn cờ:

“Nhưng ngài có nghĩ… việc nó đề nghị dùng các quán ăn làm trạm tin tức… có ẩn ý gì không? Một kẻ khôn ngoan như nó, liệu có đơn giản dâng tai mắt cho chúng ta?”

Nguyễn Đăng Giai xua tay, vẻ mặt tự tin thái quá của một kẻ nắm binh quyền:

“Có gì mà ẩn ý? Nó là con buôn, nó sợ nhất là loạn lạc. Nó muốn lập công chuộc tội, muốn chứng tỏ giá trị với triều đình để được yên ổn làm ăn. Nó biết tiền không đủ để mua mạng, nên nó bán cả thông tin đồng loại.”

“Ta chỉ lo…” Dụng nheo mắt, “nếu nó dùng chính mạng lưới đó để thu thập thông tin về… chúng ta thì sao? Biết đâu nó đang ngầm nắm thóp chúng ta?”

Giai sững lại một chút, rồi bật cười lắc đầu, rót đầy chén rượu cho Dụng:

“Đại nhân đa nghi quá rồi. Nó thu thập tin tức về chúng ta để làm gì? Tố cáo chúng ta với Tự Đức à? Nó là kẻ đồng lõa, chia chác lợi nhuận với ta, tố cáo ta thì nó chết trước. Hơn nữa…”

Giai ghé sát lại, giọng đầy mưu mô:

“…Ta đã sắp xếp Phó tướng của ta kiểm soát luồng tin. Mọi thư từ, tin tức từ hệ thống Ngự Thiện gửi về sẽ phải qua tay ta sàng lọc trước khi đến tay ngài, và qua tay ngài trước khi về Huế. Chúng ta không chỉ kiểm soát đầu vào hàng hóa, mà kiểm soát cả đầu ra của sự thật. Minh An nghĩ hắn đang báo tin cho triều đình, nhưng thực ra hắn chỉ là con vẹt nói những gì ta muốn hắn nói.”

Trương Quốc Dụng gật gù, vẻ mặt giãn ra, hoàn toàn bị thuyết phục:

“Ngài nói đúng. Biến mạng lưới của dân thành tai mắt của quan, lại dùng nó để che mắt Thiên tử. Cao kiến! Trong ván cờ này, chúng ta là người cầm quân. Minh An là con Tốt đã qua sông. Nó tưởng nó đang tấn công để mở đường máu, nhưng thực ra nó đang đi vào tử địa mà ta đã đào sẵn.”

“Ngày mai,” Giai đứng dậy, vươn vai sảng khoái, “chúng ta sẽ đến quán nó ăn. Ta muốn nếm thử xem cái món lòng lợn khiến cả Hà thành điên đảo kia có vị gì. Và quan trọng hơn, để cho dân chúng thấy: Quan và Dân đồng lòng. Một màn kịch mị dân hoàn hảo để che đậy cho việc chúng ta thâu tóm thị trường.”

“Được. Ta cũng muốn xem thằng nhãi đó khúm núm phục vụ ta như thế nào. Cảm giác được kẻ thông minh nhất thiên hạ cúi đầu rót rượu… cũng thú vị lắm.”

Hai người nâng ly chúc tụng dưới ánh trăng mờ ảo. Họ say sưa trong ảo tưởng về quyền lực tuyệt đối, tin rằng mình đang nắm đằng chuôi của con dao. Họ không biết rằng, Minh An không hề tạo ra một con dao, mà hắn đang dệt một tấm lưới. Và khi tấm lưới ấy phủ xuống, dù là dao sắc hay quyền lớn, cũng sẽ bị mắc kẹt không lối thoát.

*

Trên đường trở về phủ, Minh An và Nguyễn Đình Chương ngồi trong xe ngựa, im lặng không nói một lời. Chỉ đến khi xe đi vào con ngõ vắng, Chương mới thở hắt ra một hơi dài, lưng dựa hẳn vào thành xe, tay vẫn còn run.

“Nhị ca… huynh liều quá. Giao cả kho hàng, giao cả danh sách đại lý, lại còn biến quán ăn thành trạm tin tức cho chúng. Huynh không sợ chúng nuốt trửng ta sao?”

Minh An vén rèm xe, nhìn trăng sáng vằng vặc trên cao, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm – nụ cười mà Giai và Dụng chưa bao giờ được thấy.

“Tam đệ, đệ có biết nguyên tắc cơ bản của gián điệp là gì không?”

Chương ngơ ngác lắc đầu.

“Là ‘Đèn dưới chân thì tối’. Chúng nghĩ chúng kiểm soát được thông tin vì chúng nắm đầu mối. Nhưng chúng quên mất một điều: Người của chúng là quan lại, quan lại thì lười biếng và quan liêu. Còn người của ta là chủ quán, là tiểu nhị, là những người lăn lộn kiếm cơm hàng ngày.”

Minh An quay lại, ánh mắt rực sáng trong bóng tối xe ngựa:

“Ta giao kho hàng cho chúng, để chúng yên tâm mà bảo vệ nó cho ta khỏi bọn giang hồ. Ta giao danh sách đại lý, để chúng dùng quyền lực dẹp yên đám quan lại địa phương nhũng nhiễu. Ta biến quán ăn thành trạm tin, đúng, tin tức sẽ gửi về phủ Tổng đốc. Nhưng…”

Hắn ghé sát tai Chương, thì thầm:

“…Bản tin gửi cho chúng là bản tin đã được ‘biên tập’. Còn bản tin thật, những gì dân chúng thực sự bàn tán, những bí mật về tham ô, về binh biến, về điểm yếu của từng viên quan… sẽ được chuyển theo một đường dây riêng về Quất Lâm cho Tứ đệ Lê Duy Cự.”

Nguyễn Đình Chương rùng mình. Hắn nhìn người anh kết nghĩa của mình như nhìn một quái vật.

“Huynh… huynh biến Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng thành… lính gác kho và tấm bia đỡ đạn cho chúng ta?”

“Chính xác,” Minh An cười nhẹ. “Trong bàn cờ này, ai cũng nghĩ mình là người chơi. Nhưng thực ra, chỉ có kẻ nào dám thí mạng mình làm Tốt sang sông, kẻ đó mới có cơ hội chiếu Tướng.”

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh trên đường đá. Trong đêm tối của Hà thành, hai bàn cờ đang được chơi song song. Một bàn cờ trên Vọng Các, nơi những kẻ quyền lực đang nâng ly chia chác lợi ích trên xác chết của một chế độ cũ nát. Và một bàn cờ trong lòng dân, nơi những quân Tốt đang âm thầm tiến lên, mang theo khát vọng về một thời đại mới.

Và ngày mai, tại quán lòng lợn, hai bàn cờ ấy sẽ giao nhau.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kiem-xuat-hanh-son
Kiếm Xuất Hành Sơn
Tháng mười một 12, 2025
tu-tien-thien-luyen-dan-thanh-the-bat-dau-tu-tien.jpg
Từ Tiên Thiên Luyện Đan Thánh Thể Bắt Đầu Tu Tiên
Tháng 1 7, 2026
ta-tai-tu-tien-gioi-luyen-co-truong-sinh.jpg
Ta Tại Tu Tiên Giới Luyện Cổ Trường Sinh
Tháng 4 30, 2025
trong-sinh-van-tai.jpg
Trọng Sinh Văn Tài
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved