Chương 81: Nhượng quyền thương hiệu (Cầu được tặng khoai, đề cử)
Tiếng bước chân dồn dập của gia nhân phá tan bầu không khí tĩnh lặng đầy mùi toan tính tại Vọng Các.
“Bẩm Tổng đốc, bẩm Khâm sai, Nguyễn công tử và Nguyễn Minh An đã tới, đang đợi ở tiền sảnh.”
Ngay lập tức, như có một phép thuật vô hình, không khí trong phòng thay đổi. Nụ cười nham hiểm trên môi Nguyễn Đăng Giai tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng và đầy uy quyền của một vị quan phụ mẫu chi dân. Trương Quốc Dụng cũng thu lại vẻ tham lam, chỉnh lại đai áo, ánh mắt trở nên sắc bén, dò xét như một quan tòa đang chuẩn bị xét xử tội phạm.
Hai con cáo già liếc nhìn nhau, không cần nói một lời, họ đã hiểu ý đồ của đối phương: Phủ đầu.
“Cho vào!” Giai phất tay, giọng nói vang rền.
Cánh cửa mở ra. Nguyễn Đình Chương dẫn đầu, vẻ mặt cung kính nhưng vẫn giữ chút phong thái công tử. Theo sau là Nguyễn Minh An, mặc một bộ áo dài vải thô màu chàm, tay ôm một tráp gỗ, dáng vẻ khiêm nhường nhưng bước đi vững chãi, đầu ngẩng cao vừa đủ để không tỏ ra hèn kém.
“Tham kiến thúc phụ, tham kiến Khâm sai đại nhân!” Chương cúi người hành lễ.
“Thảo dân Nguyễn Minh An, bái kiến hai vị quan lớn.” Minh An quỳ xuống, đặt tráp gỗ sang bên cạnh.
Nguyễn Đăng Giai không vội cho đứng dậy. Ông ta cầm chén trà lên, thổi nhẹ lớp khói, để mặc cho hai người quỳ đó một lúc lâu. Đây là đòn tâm lý đầu tiên: Muốn nói chuyện, phải biết ai là chủ.
“Chương đấy à?” Giai chậm rãi nói, giọng lạnh nhạt. “Ta tưởng ngươi đang bận rộn với cái quán lòng lợn hôi hám kia, quên mất đường về phủ rồi chứ? Đêm hôm khuya khoắt, dẫn người lạ vào đây, còn ra thể thống gì nữa?”
Trương Quốc Dụng ngồi bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, tiếp lời ngay (kẻ tung người hứng):
“Nguyễn Tổng đốc, đây là cháu ngài sao? Ta nghe nói dạo này Hà thành loạn lạc, giá cả leo thang, dân tình oán thán vì một nhóm gian thương lũng đoạn thị trường thực phẩm. Không ngờ kẻ đứng sau lại là người nhà quan Tổng đốc. Chuyện này mà đến tai Hoàng thượng, e rằng…”
Ông ta bỏ lửng câu nói, nhưng sức nặng của nó như ngàn cân.
Nguyễn Đình Chương toát mồ hôi lạnh. Dù biết đây là màn kịch, nhưng cái uy của hai vị đại thần vẫn khiến hắn run sợ. Hắn vội dập đầu:
“Oan cho cháu quá! Cháu và Minh An chỉ muốn làm ăn lương thiện, phục vụ dân chúng. Hôm nay đến đây là để dâng lên một kế sách an dân, mong hai vị đại nhân soi xét.”
“Kế sách?” Giai đặt mạnh chén trà xuống bàn cái “Cạch!”. “Một tên con buôn thì có kế sách gì ngoài việc vơ vét túi tiền của dân? Minh An, ngươi ngẩng mặt lên!”
Minh An từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt hắn không hề có sự sợ hãi, mà tĩnh lặng như mặt hồ thu. Hắn biết, màn “thử lửa” này là tất yếu.
“Bẩm quan lớn,” Minh An nói, giọng trầm ổn. “Thảo dân không dám bàn chuyện trị quốc. Thảo dân chỉ biết một điều: Dân dĩ thực vi thiên (Dân lấy ăn làm trời). Khi cái bụng dân no, thiên hạ mới thái bình. Cái quán nhỏ của thảo dân, tuy bán món hèn mọn, nhưng lại đang giữ cho cái bụng của ngàn người Hà thành được no đủ với giá rẻ nhất.”
Trương Quốc Dụng nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao cạo quét qua người Minh An:
“Khéo mồm lắm. Nhưng ta nghe nói ngươi đang dùng chiêu trò để triệt hạ các tửu lầu khác, gây rối loạn thị trường. Ngươi định biến Hà Nội thành sân sau của riêng ngươi sao?”
“Bẩm không dám,” Minh An đáp trả, mềm mỏng nhưng sắc bén. “Thảo dân không triệt hạ ai. Thảo dân chỉ đang thiết lập lại trật tự. Những kẻ kia đầu cơ trục lợi, ép giá dân lành. Thảo dân dùng cái ‘Tâm’ để kinh doanh, được dân ủng hộ. Đó là quy luật đào thải, không phải là gây rối.”
“Quy luật?” Giai cười khẩy. “Ở Bắc Hà này, quy luật là do ta đặt ra. Ngươi muốn làm ăn, hay muốn làm loạn?”
Câu hỏi dồn Minh An vào chân tường. Một bên là vực thẳm của tội “làm loạn” một bên là con đường “làm ăn” dưới sự kiểm soát của quan lại.
*
Minh An biết thời điểm đã đến. Hắn không biện minh nữa, mà chuyển sang tấn công bằng lợi ích. Hắn mở tráp gỗ, lấy ra một cuộn giấy lớn, trải ra trước mặt hai vị quan.
Đó không phải là bản đồ quân sự, mà là bản đồ kinh tế. Trên đó vẽ chi chít những điểm tròn nối với nhau bằng các đường kẻ đỏ, phủ kín các tỉnh Bắc Hà.
“Bẩm hai vị đại nhân,” Minh An chỉ vào bản đồ. “Đây là mô hình ‘Nhượng Quyền Thương Hiệu’ (Franchise) mà thảo dân muốn trình bày.”
“Nhượng quyền?” Trương Quốc Dụng cau mày. “Từ ngữ lạ lùng gì thế?”
“Nói nôm na,” Minh An giải thích, “Thay vì một mình thảo dân mở quán, thảo dân sẽ cho phép các hộ kinh doanh khác ở Sơn Tây, Bắc Ninh, Hải Dương… được treo biển ‘Ngự Thiện’ được sử dụng công thức bí truyền của thảo dân. Đổi lại, họ phải tuân thủ quy định về giá cả, vệ sinh, và… nộp một khoản phí quản lý hàng tháng.”
Nguyễn Đăng Giai nhướn mày, sự hứng thú bắt đầu hiện lên trong đáy mắt tham lam của ông ta.
“Ngươi muốn làm trùm thiên hạ?” Giai hỏi, giọng vẫn đầy nghi hoặc.
“Không, thưa Tổng đốc. Thảo dân muốn tạo ra một ‘Hệ thống Thuế Phụ’ tự nguyện,” Minh An dùng một từ ngữ đánh trúng vào tim đen của quan lại. “Thử tưởng tượng, hàng trăm quán ăn trên khắp Bắc Hà, mỗi ngày đều có dòng tiền chảy về một mối. Chúng ta có thể kiểm soát được lượng thịt tiêu thụ, lượng gạo bán ra. Đây không chỉ là kinh doanh, đây là quản lý dân sinh.”
Trương Quốc Dụng lập tức phản bác, đóng vai “mặt sắt”:
“Hoang đường! Ngươi làm thế là tạo bè kết đảng, tụ tập đông người. Triều đình cấm kỵ nhất là việc tư nhân liên kết xuyên tỉnh. Ngươi muốn tạo phản à?”
Minh An bình tĩnh đáp:
“Bẩm Khâm sai, chính vì sợ điều đó nên thảo dân mới đến đây. Thảo dân muốn dâng hiến hệ thống này cho triều đình… thông qua hai vị đại nhân.”
Hắn lấy ra hai cuốn sổ cổ đông (như đã viết ở phần trước, nhưng chi tiết hơn).
“Hệ thống này cần người bảo trợ. Nếu có uy danh của Tổng đốc và Khâm sai, ai dám làm loạn? Các quán ăn này sẽ trở thành tai mắt của quan phủ. Bất cứ kẻ lạ mặt nào, bất cứ tin đồn nào trong dân gian, đều sẽ được các chủ quán ghi lại và báo cáo về… hai vị.”
Đây là đòn chí mạng. Tiền bạc là một chuyện, nhưng mạng lưới tình báo phủ khắp hang cùng ngõ hẻm mới là thứ khiến hai con cáo già thực sự thèm khát.
Nguyễn Đăng Giai im lặng, ngón tay gõ nhịp trên bàn. Ông ta đang tính toán. Minh An đang đề nghị biến doanh nghiệp của hắn thành một cơ quan tình báo tư nhân, phục vụ cho lợi ích của ông ta.
“Nhưng làm sao ta tin ngươi?” Giai hỏi. “Ngươi nắm bí quyết, nắm lòng dân. Lỡ ngày nào đó ngươi trở mặt, xúi giục dân chúng không ăn cơm mà đi biểu tình thì sao?”
“Thảo dân chỉ là kẻ bán lòng lợn,” Minh An cúi đầu cười khổ. “Cái đầu của thảo dân nằm trong tay các ngài. Hơn nữa, bí quyết nằm ở ‘Nước Cốt’. Các quán kia phụ thuộc vào nguồn cung của thảo dân. Mà kho hàng của thảo dân… xin đặt ngay cạnh doanh trại của Tổng đốc để ngài tiện bề ‘trông coi’.”
Đó là sự đầu hàng hoàn toàn. Minh An chấp nhận giao nộp yết hầu của mình (kho hàng) cho Giai nắm giữ.
Trương Quốc Dụng nhìn Giai, khẽ gật đầu. Thế cờ đã rõ. Chúng không chỉ có tiền, mà còn có con tin.
“Được,” Giai lên tiếng, giọng đã bớt gay gắt nhưng vẫn đầy vẻ bề trên. “Ta tạm tin ngươi. Nhưng ta cần kiểm chứng. Ngày mai, ta và Khâm sai đại nhân sẽ vi hành đến quán của ngươi. Nếu món ăn của ngươi thực sự thu phục được lòng người như ngươi nói, ta sẽ xem xét cái gọi là ‘Nhượng Quyền’ này.”
Minh An và Chương vội vã dập đầu tạ ơn:
“Đa tạ hai vị đại nhân! Thảo dân xin chuẩn bị đón tiếp!”
Hai người lui ra ngoài, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng trong mắt Minh An lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn đã qua cửa ải đầu tiên.