Chương 8: Kết nghĩa vườn đào
Phủ của Nguyễn Đình Chương nằm ở khu phố Nam, sa hoa bậc nhất ở Kinh thành, đây cũng là nơi ở của phần lớn quan chức, nên rất an toàn. Ngoài bản thân Nguyễn Đình Chương thì trong phủ còn hơn 50 người là những gia nô và lính canh, tất cả đều là thân tín của cha hắn, mặc dù chán cách sống hiện tại của hắn, nhưng đều hết mực trung thành. Khi binh lính áp giải hai người Nguyễn Minh An giao cho người hầu, cung kính:
“ Việc đã xong, chúng tôi xin được phép về phủ, không lão gia trách tội.”
Nguyễn Đình Chương cười cười, khéo léo đưa qua 1 chút tiền lẻ, nói:
“ Các ngươi đã vất vả. Đây là chút phí. Nhận lấy mà dẫn nhau đi uống tý trà.”
Sớm quen thuộc tác phong này, cả đám vội vã tạ ơn. Nhìn xung quanh không có ai, Nguyễn Đình Chương đóng cửa, khuôn mặt đâu còn nét cười, âm trầm:
“ Hai ngươi kia đã giam ở đâu?”
Nguyễn Khả – Tổng quản, đáp:
“ Toàn bộ đã tống trong nhà kho. Có cần xử lý thêm không ạ?”
Nguyễn Đình Chương gật đầu:
“ Xử lý đơn giản, đánh đừng vào chỗ yếu hại. Đồng thời, cho người nghe ngóng toàn bộ tin tức của kẻ kia? Xem là phúc hay hoạ?”
“ Vâng.” Nguyễn Khả đáp.
*
Tốc độ làm việc tương đối nhanh, tin tức chẳng mấy chốc có ở trên bàn, Nguyễn Đình Chương đọc một lượt. Tin tức về Nguyễn Minh An trước khi vào Hà Nội vô cùng mờ mịt. Chỉ ngắn ngủi nửa tháng, đã kết giao cực rộng. Còn Cao Bá Quát vô cùng chấn động, Nguyễn Đình Chương lẩm bẩm, khuôn mặt từ lo lắng chuyển sang hứng thú tột độ:
“ Thú vị, là Cao Bá Quát ư? Thảo nào lời thơ khí phách như thế. Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong. Đây không phải hoạ nhỏ, đây là cơ hội lớn.”
Dứt lời, nhìn Nguyễn Khả, nói:
“ Ngươi chuẩn bị hai gian phòng với lễ nghi cao nhất. Đồng thời sai nhà bếp, làm cho ta hai món nhấm cùng đem cút rượu tới.”
Nguyễn Khả gật đầu. Nguyễn Đình Chương mài mực chậm rãi viết lên từ Phúc. Nhìn lấy không ưng, lại xé đi viết lại. Cứ như thế không biết bao nhiêu lần, tới tận khi Nguyễn Khả thông báo đã chuẩn bị xong, mới buông xuống, khoác lên một thân áo đen, rời đi. Khi tới nơi giam giữ, nghe thấy tiếng gậy gộc bôm bốp, nhưng đáp lại không có tiếng khóc, chửi bới mà là tiếng cười, Nguyễn Đình Chương nhìn sang nghi hoặc, Nguyễn Khả vội đáp:
“ Mặc dù không đánh yếu hại, nhưng vô cùng đau, những kẻ đến trước đây thường đều đã khóc, hai người này chỉ cả cười thật lớn.”
Nguyễn Đình Chương gật đầu:
“ Kỳ nhân thường có lối đi riêng. Cho toàn bộ lui đi.”
Nguyễn Khả gật đầu. Đám lính thấy lệnh, dừng tay, quát:
“ Hai ngươi chờ xem. Dám đắc tội với công tử, chúng ta sẽ cho các ngươi dằn vặt đến chết.”
Nguyễn Minh An ôm vai Cao Bá Quát cười lớn, đáp lại. Khi đám người đã đóng cửa và rời đi, thì Nguyễn Đình Chương bước vào, vừa mở cửa, Nguyễn Minh An đã cất giọng:
“ Nguyễn công tử đã đến rồi ư? Sao cần nén lút vậy?”
Nguyễn Đình Chương giật mình, sai người thắp lại nến, kinh ngạc:
“ Sao cậu biết tôi sẽ đến.”
Nguyễn Minh An cười:
“Từ lần gặp mặt thì chúng ta đã biết. Diễn kĩ cậu có thể lừa vài kẻ đồng trang lứa, nhưng đối với kẻ già đời cũng như là trò trẻ con mà thôi. Với cậu chắc hẳn đã điều tra, biết tôi là ai? Tôi khi vào quán trà, đã tự gieo quẻ Kinh dịch, biết đó là Phúc, không phải Hoạ, nên không lo.”
Nguyễn Đình Chương gật đầu:
“ Quả nhiên Kinh thành mọi người gọi cậu là Thần cơ diệu toán không sai.”
Tiếp theo cung kính:
“ Mấy ngày nay hơi chút đắc tội. Mong hai người thông cảm. Tôi làm chút rượu và món mồi, đến để bồi tội.”
Nguyễn Minh An cười:
“ Hoàn cảnh cậu, làm vậy cũng dễ hiểu thôi. Trách sao được, nếu tôi thì tôi còn làm kinh hơn.”
Vừa nói, vừa bước lên, bình tĩnh gắp ăn, thỉnh thoảng khen ngợi:
“ Tốt! Tốt!”
Cao Bá Quát thấy vậy, cũng theo bước. Dần dần rượu vào lời ra, Nguyễn Đình Chương nói:
“ Thú thực với hai người. Giả dạng thế này, tôi cũng mệt lắm. Nhưng cha đã mất, chỉ dựa vào ân tình của bác, giỏi quá bị ghi kỵ, Cứ vô dụng lại là hay.”
Trầm ngâm, tiếp:
“ Vừa trận đòn roi kia, rất đau, phần lớn khóc, nhưng hai người chỉ cười, không biết tại sao ạ?”
Nguyễn Minh An uống hớp rượu, đáp:
“ Đối mặt sự việc, dù khó khăn, thay đổi thái độ thì sẽ khác. Khóc để kẻ thù nhìn mà thương hại, khinh bỉ, không bằng cười để nhận lấy sự kính nể.”
Nguyễn Đình Chương hiểu ra, nói:
“ Lời cậu như cởi tấm lòng. Tôi xin phép được mời một ly.”
Cả hai cạch chén, Nguyễn Đình Chương uống xong, trầm ngâm:
“Khoa thi năm đó, người chấm khảo bài của Cao huynh là cha tôi. Người đã nói: ‘Tài năng thiên hạ chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng chí khí thì vượt quá khuôn phép triều đình.’ Lúc ấy đang có vụ án phạm húy xảy ra, cha tôi vô cùng phân vân, cuối cùng đành phải đánh trượt để bảo toàn tính mạng huynh trưởng. Nhưng người vẫn tiếc tài huynh lắm, nói tôi cố gắng kết giao thì kết giao. Sự việc hôm nay là vở kịch tôi đã sắp xếp lâu ngày, cốt để thử thách ý chí của hai huynh trưởng. Mong huynh không trách.”
Nghe thế, Cao Bá Quát mới vỡ lẽ, ánh mắt nhìn Nguyễn Đình Chương kinh ngạc 1 lần thì Nguyễn Minh An gấp bội. Cuối cùng cả ba cùng nhau tâm sự, nói chuyện trời đất, càng nói càng hợp, đặc biệt nhận ra có rất nhiều điểm chung. Cuối cùng, Nguyễn Đình Chương sai người chuẩn bị lễ vật, sắp dưới vườn đào, lậy hai lậy mà thề rằng:
“Chúng tôi là Cao Bá Quát, Nguyễn Minh An, Nguyễn Đình Chương, dẫu rằng khác họ, song đã kết làm anh em, thì cùng lòng hợp sức, cứu khốn phù nguy, trên báo đền nợ nước, dưới yên định muôn dân. Chúng tôi không cần sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, chỉ muốn chết cùng năm, cùng ngày, cùng tháng. Hoàng thiên hậu thổ soi xét lòng này. Nếu ai bội nghĩa quên ơn thì trời người cùng giết.”
Dứt lời, cả ba uống chén rượu. Cao Bá Quát là anh, Nguyễn Minh An là anh hai, Nguyễn Đình Chương là em út. Cảm xúc lên, không rõ uống bao nhiêu, cả ba đều ngất lịm, nằm xuống.
*
Sáng sớm ngày hôm sau, cả ba thức giấc, nhất là Cao Bá Quát cả người đau nhức, tay định vơ vơ tìm điểm dựa, thì bàn tay chạm vào ôn nhu, giật nảy mình, quay sang đã thấy một thân hình trắng bóc, dưới bộ hạ là tấm khăn trắng nhiễm huyết hồng, Cao Bá Quát lắp bắp:
“ Đây là chuyện gì?”
Cô gái sớm thức giấc, nghe vậy, quỳ gối, đáp:
“ Gia đinh tôi nghèo, cha mẹ vì kế sinh nhai đã bán tôi cho lầu xanh. May mắn được Công tử cứu rỗi và giúp ăn học. Công ơn của công tử tựa như trời xanh, tôi không tài nào báo đáp. Hôm qua, nghe công tử sai xử, giúp ngài làm ấm giường, tôi bằng lòng nguyện ý. Mong công tử không chê mà chấp nhận. Sau này, tôi nguyện làm tỳ nữ, phục vụ công tử suốt đời. Nếu công tử chê, tôi đành lấy chết tạ tội, dù sao bản thân sự trong trắng của tôi, đã dành và chỉ dành duy nhất cho ngài.”
Nghe xong, Cao Bá Quát mềm lòng, đáp:
“ Được rồi. Nếu vậy, sau này cô nương theo ta. Nhưng không có lệnh của ta, không được phép lên giường.”
Cô gái cúi đầu, cảm tạ. Bên này, Nguyễn Minh An cũng vậy, nhưng khác với sự dễ chấp nhận như Cao Bá Quát, thì với quan điểm hiện tại, Nguyễn Minh An khó chấp nhận. Suy tư, đắn đo một hồi, khẽ thở dài, đáp:
“ Đứng lên đi. Ta không dám hứa hẹn nhiều, nhưng sẽ khiến cuộc sống ngươi êm ả và yên bình nhất.”
“ Vâng.” Cô gái dập đầu ba lậy để cảm tạ. Cuối cùng, hai người mặc lại y phục, Nguyễn Minh An mang Cao Bá Quát tới chất vấn:
“ Huynh đệ ta kết bái vì chí. Việc đệ làm khiến chúng ta thất vọng.”
Nguyễn Đình Chương cúi đầu:
“ Đệ chỉ là…mong hai huynh thứ lỗi. Nếu không thích, đệ sẽ cho người thu lại.”
Cao Bá Quát thở dài:
“ Việc đã rồi. Chúng ta coi như chấp nhận. Sau không được theo lệ đó nữa.”
Nguyền Đình Chương vâng dạ. Cả ba trò truyện 1 hồi, Nguyễn Minh An nói:
“Cao huynh ở đây tĩnh dưỡng, đệ về nhà, tránh để người nhà mong. Cũng như suy nghĩ thêm. Mai gặp lại.”
Cao Bá Quát gật đầu, Nguyễn Đình Chương nói:
“ Để đệ sai người mang huynh về.”
Nguyễn Minh An cũng không khách sáo, đáp ứng. Ngồi trên xe trong lòng tơ vương, suy nghĩ muôn bề.