Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
f483fc4b9f0fd0729e026295318c64bc

Âm Phủ Địa Phủ: Người Sống Chỉ Có Chính Ta

Tháng 1 15, 2025
Chương 527. Thần!!! Chương 526. Như cũ kém ức điểm điểm
bac-canh-vuong-quyen

Bắc Cảnh Vương Quyền

Tháng 1 10, 2026
Chương 899: Vương quốc chiến tranh (một) Chương 898: Giao chiến
hung-thu-xam-lan-mot-khoa-thuoc-tinh-rut-ra.jpg

Hung Thú Xâm Lấn: Một Khóa Thuộc Tính Rút Ra

Tháng 1 18, 2025
Chương 1975. Chương cuối Chương 1974. Ngươi còn có cái gì di ngôn
truong-sinh-tu-tien-ta-dung-tuoi-tho-khac-ky-nang.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Ta Dùng Tuổi Thọ Khắc Kỹ Năng

Tháng 1 15, 2026
Chương 246: Lĩnh ngộ hỏa chi ảo diệu Chương 245: Lĩnh ngộ mộc chi ảo diệu
diamond-no-ace-toan-nang-tuyen-thu.jpg

Diamond No Ace Toàn Năng Tuyển Thủ

Tháng 2 8, 2025
Chương 160. Vĩnh viễn vương giả Chương 159. Không cách nào vượt qua Dương Bình
tieu-dieu-tran-bac-vuong

Tiêu Diêu Trấn Bắc Vương

Tháng 1 14, 2026
Chương 560: Chương 559:
tro-choi-tro-thanh-su-that-ta-dua-vao-tinh-bao-cong-luoc-phong-than.jpg

Trò Chơi Trở Thành Sự Thật, Ta Dựa Vào Tình Báo Công Lược Phong Thần

Tháng 1 3, 2026
Chương 242: Cohen: Ta đem Kim Dực Chi Nữ lừa gạt trở về làm đại quản gia! (3) Chương 242: Cohen: Ta đem Kim Dực Chi Nữ lừa gạt trở về làm đại quản gia! (2)
con-lon-son-danh-dau-thanh-thanh.jpg

Côn Lôn Sơn Đánh Dấu Thành Thánh

Tháng 2 24, 2025
Chương 565. Hậu Ký 6 Chương 564. Hậu Ký 5
  1. 1854
  2. Chương 78: "Bình cũ rượu mới"
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 78: “Bình cũ rượu mới”

Giờ Ngọ ba khắc. Cánh cửa gỗ lim của “Ngự Thiện Bình Dân” đóng sầm lại, treo lên tấm biển “Hết Hàng” quen thuộc trước sự ngỡ ngàng và tiếc nuối của hàng trăm thực khách chậm chân.

Đúng lúc đám đông đang nhốn nháo định giải tán, một toán gia nhân áo xanh, tay cầm quạt giấy, từ các ngõ ngách túa ra như đàn chim sẻ. Chúng len lỏi vào đám đông, thì thầm to nhỏ với những vị khách ăn mặc sang trọng:

“Quan bác ơi, đừng về vội! Bên tửu lầu ‘Nhất Phẩm’ vừa nhập được lô ‘Lòng Tiến Vua’ thượng hạng, cùng một lò với Ngự Thiện nhưng được chế biến cầu kỳ hơn nhiều. Mời sang bên đó thưởng thức, có phòng lạnh, có đàn ca, tội gì đứng đây hít bụi?”

“Thật không? Hay lại treo đầu dê bán thịt chó?” Một vị khách nghi ngờ.

“Dạ bẩm, không ngon không lấy tiền! Bên ấy mua lại công thức gốc, lại thêm gia vị cung đình, sang trọng gấp vạn lần cái quán xập xệ này!”

Lời rỉ tai ngọt sớt cộng với cái bụng đang đói cồn cào khiến đám nhà giàu xiêu lòng. Dòng người bắt đầu đổi hướng, ùn ùn kéo về phía tửu lầu Nhất Phẩm cách đó hai con phố.

*

Tại hậu viện Nhất Phẩm, không khí khẩn trương như một công xưởng.

Hàng chục gia nhân hối hả xé toạc những gói lá chuối dính mỡ mua vét từ Ngự Thiện. Lòng, dồi, dạ dày được trút ra, rửa qua một lớp nước rượu gừng cho át mùi bình dân, rồi được xếp lên những chiếc đĩa sứ Giang Tây trắng muốt, viền vàng.

Đầu bếp trưởng nhanh tay rắc lên trên vài cọng rau mùi, mấy lát ớt tỉa hoa, rưới thêm một thìa “nước sốt bí truyền” (thực ra là mỡ hành trộn xì dầu).

“Xong!” Lão Tống đứng chỉ đạo, mắt sáng rực. “Từ món ăn hai hào của kẻ chợ, giờ nó đã thành ‘Hoàng Kim Lục Phủ’. Mang ra chém đẹp cho ta!”

Bên ngoài sảnh đường, khách khứa ngồi kín bàn. Tiếng bát đĩa va chạm leng keng hòa với tiếng đàn sáo réo rắt. Nhưng không khí không hẳn là vui vẻ hoàn toàn.

“Cái gì? Năm quan một đĩa?” Một tay buôn vải đập bàn, mặt đỏ gay. “Lão Tống, ông định cắt cổ người ta à? Bên Ngự Thiện bán có một quan thôi!”

Lão Tống phe phẩy chiếc quạt lụa, lướt tới nhẹ nhàng như một cơn gió độc:

“Kìa quan bác, tiền nào của nấy. Bên kia ngài phải xếp hàng tranh nhau với đám cửu vạn hôi hám, ngồi ghế đẩu gãy chân. Còn ở đây, ngài là thượng đế. Năm quan là mua cái chỗ ngồi, mua cái danh vọng, chứ đâu chỉ mua miếng lòng?”

Tay buôn vải hậm hực, nhưng nhìn sang bàn bên cạnh thấy mấy gã quan lại đang ung dung gắp đồ ăn, hắn sĩ diện không chịu được, đành nghiến răng:

“Thôi được! Mang lên đi! Nếu không ngon, ta đốt quán!”

Đĩa “Hoàng Kim Lục Phủ” được bưng ra. Tay buôn gắp một miếng dồi sụn, chấm vào bát mắm tôm được pha thêm chút rượu mạnh cho dậy mùi, bỏ vào miệng.

“Rộp!”

Vị ngon quen thuộc của Ngự Thiện, cộng thêm không gian sang trọng, khiến hắn dịu ngay cơn giận.

“Ừm… Chậc! Được!” Hắn vừa nhai vừa gật gù, quay sang khoe với người bạn đi cùng. “Đấy, ông thấy chưa? Tiền nào của nấy! Miếng dồi này nó giòn hơn, thơm hơn hẳn cái quán vỉa hè kia. Ăn thế này mới xứng tầm chúng ta chứ!”

Bàn bên cạnh, một đám công tử bột cũng đang hỉ hả:

“Ngon tuyệt! Ta đã bảo mà, Lão Tống làm ăn uy tín lắm. Thà tốn thêm tí tiền mà được ăn ngay, còn hơn đứng phơi nắng.”

Cứ thế, kẻ chửi đắt thì vẫn rút tiền trả vì sĩ diện, kẻ khen ngon thì hả hê vì được phục vụ. Tiền bạc cứ thế chảy vào túi Liên Minh Tửu Lâu như nước.

Đêm khuya, khi vị khách cuối cùng đã ra về.

Trong mật thất, ánh đèn dầu leo lét soi rõ một đống tiền bạc chất cao như núi trên bàn. Quản gia Ba và năm, sáu chủ quán khác đang ngồi đếm tiền, tay mỏi nhừ nhưng miệng cười không khép lại được.

“Ha ha ha! Lão Tống, ông đúng là Gia Cát Lượng tái thế!” Một chủ quán vỗ đùi đen đét. “Hôm nay doanh thu gấp mười ngày thường! Chúng ta chẳng tốn công nấu nướng, chỉ việc mua đi bán lại mà lãi ròng!”

“Đúng đấy! Thằng Minh An kia hì hục nấu nướng cả đêm, khói bụi mù mịt, cuối cùng chỉ làm không công cho chúng ta hưởng!” Quản gia Ba cười hô hố, mắt híp lại vì sướng.

Cả bọn nâng chén rượu chúc tụng nhau, tiếng cười nói rôm rả, tưởng tượng đến viễn cảnh giàu sang phú quý.

*

Ngày thứ hai, Minh An biết rõ chiêu trò này. Sáng hôm sau, hắn dán một tờ giấy lớn trước cửa:

“QUY ĐỊNH MỚI: ĐỂ ĐẢM BẢO AI CŨNG CÓ PHẦN, MỖI KHÁCH CHỈ ĐƯỢC MUA TỐI ĐA 2 SUẤT.”

Phan Kế thở phào:

“Cách này hay chủ nhân ạ. Bọn chúng không thể mua sỉ được nữa.”

Nhưng niềm vui chẳng tày gang.

Giờ Tỵ đến. Thay vì đám côn đồ xăm trổ hôm qua, trước cửa quán xuất hiện một “đội quân” kỳ dị.

Đó là hàng trăm đứa trẻ đánh giày, ăn xin rách rưới, những bà lão bán vé số, những gã cửu vạn đang thất nghiệp… Họ xếp hàng trật tự, rồng rắn kéo dài cả cây số.

Đám này không ồn ào, không chen lấn. Đến lượt mình, ai cũng chìa ra mấy đồng bạc lẻ nhàu nhĩ (tiền do Lão Tống phát):

“Bán cho tôi 2 suất.”

Phan Kế nhìn đứa bé mặt mũi lem luốc, chần chừ:

“Cháu mua về cho ai ăn mà nhiều thế?”

Đứa bé lí nhí, mắt đảo như rang lạc:

“Dạ… cháu mua cho… bố mẹ cháu ốm.”

Phan Kế không nỡ từ chối, đành bán. Đứa bé cầm gói lòng, chạy tót ra sau con hẻm cách đó một đoạn. Ở đó, một chiếc xe ngựa của Nhất Phẩm đang đợi sẵn. Tên tay chân của Lão Tống thu lại gói lòng, dúi cho đứa bé 2 hào tiền công.

“Làm tốt lắm! Ra xếp hàng lại đi!”

Minh An đứng trên gác nhìn xuống, thở dài ngao ngán. Quy định “mỗi người 2 suất” đã bị phá vỡ bởi chiến thuật “biển người”. Lão Tống đã thuê cả cái xóm liều đi xếp hàng thuê.

*

Ngày thứ ba, Minh An đổi chiến thuật. Hắn ra lệnh:

“Ai mua xong, bắt buộc phải chấm mực đỏ vào ngón tay cái. Người có dấu mực không được mua lần hai trong ngày.”

Sáng hôm đó, Phan Kế thực hiện nghiêm ngặt. Đám “cò mồi” sau khi mua xong bị đánh dấu, không thể quay lại xếp hàng vòng hai.

Nhưng Lão Tống cao tay hơn. Hắn huy động nhân lực từ các chợ khác. Hết đám ăn mày Hàng Chiếu thì đến đám cửu vạn chợ Đồng Xuân, hết chợ Đồng Xuân thì đến đám phu xe bến Nứa. Hà Nội này thiếu gì người nghèo cần vài hào tiền công?

Dòng người xếp hàng vẫn dài vô tận, và 90% số hàng bán ra vẫn chảy về kho của Liên Minh Tửu Lâu.

*

Ngày thứ tư và thứ năm, Minh An thử đổi giờ bán, bán bất ngờ vào buổi chiều. Nhưng tai mắt của Lão Tống rải khắp nơi, quán vừa mở cửa 15 phút là “đội quân vét máng” đã có mặt.

Hắn thử bắt khách phải ngồi ăn tại chỗ, không bán mang về. Lão Tống liền cho người vào ngồi ăn, nhưng gọi 2 suất, ăn 1 miếng rồi lén đổ cả vào cặp lồng mang về.

Doanh thu của Ngự Thiện vẫn cao chót vót, tiền đếm mỏi tay. Nhưng Minh An không cười nổi. Hắn nhìn những người khách quen – bác xích lô, chị bán rau – đứng ngẩn ngơ nhìn tấm biển “Hết Hàng” ngày này qua ngày khác, lòng hắn nặng trĩu.

Tối ngày thứ năm, quán đóng cửa sớm.

Nguyễn Đình Chương ngồi bệt xuống sàn, vò đầu bứt tai:

“Nhị ca! Ta chịu thua rồi! Bọn chúng đông như kiến cỏ, mưu hèn kế bẩn không thiếu thứ gì. Ta càng ra quy định, chúng càng lách luật giỏi hơn. Cứ đà này, Ngự Thiện thành cái bếp nấu thuê cho chúng nó thật rồi!”

Cao Bá Quát đặt chén rượu xuống, lắc đầu:

“Phép vua còn thua lệ làng. Cái lệ của đồng tiền nó mạnh quá. Đám dân nghèo kia vì vài hào tiền công mà tiếp tay cho gian thương, ta không trách họ được, nhưng đau lòng quá.”

Minh An đứng tựa lưng vào cột nhà, ánh mắt nhìn ra khoảng sân tối đen. Năm ngày đấu trí, hắn đã dùng hết các chiêu thức quản lý vi mô (micro-management) nhưng không lại được với sức mạnh của đồng tiền và sự vô sỉ của đối thủ.

“Được rồi,” Minh An lên tiếng, giọng bình thản đến lạ lùng. “Chúng ta dừng lại.”

“Dừng bán sao?” Phan Kế hoảng hốt.

“Không. Dừng việc chống đỡ thụ động này lại.”

Minh An quay người, ánh mắt rực lên ngọn lửa của kẻ đã nhìn thấu ván cờ:

“Ta đã cố dùng cái ‘Tâm’ để đối đãi, dùng ‘Luật’ để quản lý, nhưng ‘Tiểu nhân’ thì phải trị bằng ‘Cường Quyền’. Tam đệ, thiếp mời đã gửi chưa?”

“Đã gửi rồi, nhị ca. Sáng mai, tại Vọng Các bên Hồ Tây.”

Minh An gật đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh:

“Tốt. Ngày mai, ta sẽ không bàn chuyện bán lòng lợn nữa. Ta sẽ bàn chuyện… bán sự ổn định của Hà thành. Để xem Lão Tống và cái Liên Minh của hắn có đủ tiền để mua lại mạng sống của chính mình không.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-diet-than-chu
Bất Diệt Thần Chủ
Tháng 12 2, 2025
ta-mot-cai-mu-loa-muon-dong-thuat-co-lam-duoc-cai-gi.jpg
Ta Một Cái Mù Lòa, Muốn Đồng Thuật Có Làm Được Cái Gì?
Tháng 2 24, 2025
tu-nhat-duoc-mot-quyen-sach-bat-dau-di-nang-nhan-sinh
Từ Nhặt Được Một Quyển Sách Bắt Đầu Dị Năng Nhân Sinh
Tháng mười một 26, 2025
bat-dau-cha-truyen-con-noi-nguc-tot-mo-thi-lien-manh-len.jpg
Bắt Đầu Cha Truyền Con Nối Ngục Tốt, Mò Thi Liền Mạnh Lên
Tháng 12 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved