Chương 77: Kế sách “Mượn gà đẻ trứng”
Tại mật thất của tửu lầu “Nhất Phẩm” không khí căng thẳng, ngột ngạt như sắp có bão. Mùi rượu mạnh hòa lẫn với mùi trầm hương cũng không át được mùi của sự sợ hãi và giận dữ.
“Rầm!”
Lão Tống – chủ nhân của Nhất Phẩm, kẻ cầm đầu Liên Minh – không hất chén trà. Hắn lạnh lùng ném mạnh cuốn sổ cái xuống mặt bàn gỗ lim, tiếng động khô khốc khiến cả căn phòng im bặt.
Quản gia Ba quỳ rạp dưới chân hắn, trán dập xuống sàn, run như cầy sấy:
“Lão gia tha mạng! Tên Nguyễn Tài đó… hắn là ma quỷ! Hắn lừa con mua đống lòng thối giá cắt cổ!”
Xung quanh, các chủ quán khác bắt đầu nhao nhao, mặt đỏ tía tai vì tiếc tiền:
“Lão Tống! Vụ này ông chỉ đạo, giờ lỗ chỏng vó, ông tính sao?”
“Trả tiền lại cho ta! Ta không chơi nữa! Đấu với bọn Ngự Thiện chỉ có đường chết!”
Lão Tống từ từ đứng dậy. Thay vì gào thét, hắn nở một nụ cười gằn, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua từng khuôn mặt đang hoảng loạn. Hắn đi đến bên cạnh một chiếc bàn nhỏ, nơi đặt một gói lá chuối – đó là suất lòng lợn hắn sai người mua từ quán Ngự Thiện về lúc chiều.
Hắn thong thả mở gói lá, nhón một miếng dồi sụn đã nguội ngắt bỏ vào miệng, nhai kỹ càng.
“Ngon.” Lão Tống buông một từ, khiến đám đông ngơ ngác.
“Các người muốn rút vốn? Được thôi. Cửa ở kia, mời về. Nhưng bước ra khỏi cửa này, các người sẽ mãi mãi chỉ là những kẻ bán cháo loãng.”
Hắn nuốt miếng dồi, quay lại nhìn cả đám, giọng nói trầm đục nhưng đầy sức thuyết phục:
“Chúng ta thua ván này vì ta đã coi thường thằng Minh An. Hắn có nguồn cung riêng từ Hưng Yên, ta không chặn được đầu vào. Nhưng…”
Lão Tống cầm đôi đũa ngà, gắp miếng lòng trắng phau từ gói lá chuối rẻ tiền, đặt sang một chiếc đĩa sứ Giang Tây hoa văn tinh xảo, rồi rắc thêm vài cọng rau mùi lên trên.
“Các người nhìn xem. Miếng lòng này nằm trong lá chuối, giá chỉ 2 hào. Nhưng khi nằm trên đĩa ngọc của Nhất Phẩm ta, trong phòng lạnh, có đàn ca sáo nhị, giá của nó phải là 1 quan!”
Cả phòng im phăng phắc, bắt đầu hiểu ra vấn đề.
Lão Tống tiếp tục, giọng điệu trở nên nham hiểm và đầy toan tính:
“Điểm yếu chết người của Ngự Thiện là gì? Là ‘Bình Dân’. Quán nó chật chội, nóng nực, phải xếp hàng chung đụng với đám phu phen, cửu vạn. Đám quan lại, công tử nhà giàu ở Hà thành này có thèm nhỏ dãi cũng không dám bước chân vào đó vì sợ mất mặt.”
Hắn đập tay xuống bàn:
“Vậy tại sao ta phải tốn công nấu nướng cạnh tranh với nó? Ta sẽ dùng chính món ngon của nó để phục vụ khách sang của ta. Ta sẽ biến cái bếp của Minh An thành cái bếp nấu thuê cho Liên Minh!”
Quản gia Ba ngẩng đầu lên, mắt sáng rực: “Ý lão gia là… ‘Mượn gà đẻ trứng’?”
“Chính xác!” Lão Tống cười khẩy. “Sáng mai, hãy thuê hết đám ăn mày, người làm, thậm chí cả đám con nít trong thành. Cho chúng đến xếp hàng từ canh tư. Nó bán bao nhiêu, ta mua hết bấy nhiêu! Mua sạch sẽ! Không để lại cho dân đen một miếng nào!”
Hắn chỉ tay vào chiếc đĩa sứ:
“Mang về đây, bày biện lại, đặt tên mới là ‘Hoàng Kim Lục Phủ’. Ta sẽ bán giá gấp năm lần! Ta vừa độc quyền món ngon, vừa khiến quán nó mất khách vì lúc nào cũng hết hàng. Để xem thằng Minh An nuôi được cái danh ‘vì người nghèo’ được bao lâu khi người nghèo không mua nổi đồ của nó!”
Đám chủ quán nhìn nhau, rồi đồng loạt vỗ tay rầm rập. Sự sợ hãi biến mất, thay vào đó là lòng tham vô đáy lại bùng lên.
“Cao kiến! Đúng là gừng càng già càng cay!”
“Lần này thì Ngự Thiện chỉ có nước làm trâu ngựa cho chúng ta thôi!”
Lão Tống nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn của kinh thành vẫn rực rỡ, thì thầm:
“Minh An à Minh An, ngươi giỏi nấu nướng, nhưng ta mới là kẻ giỏi buôn bán. Thương trường không cần dao kiếm, chỉ cần biết cách đứng trên vai kẻ khác mà hái quả thôi.”
*
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa tan hết trên mặt Hồ Gươm, trước cửa “Ngự Thiện Bình Dân” đã rộn rã tiếng cười nói.
Minh An giữ đúng lời hứa như đinh đóng cột. Những người cầm “Thẻ Tín Nghĩa” hôm qua, nay được đón tiếp như thượng khách. Họ ưỡn ngực đi qua hàng rào dây thừng, nhận bát cháo lòng nóng hổi và đĩa dồi sụn tặng kèm trong ánh mắt ngưỡng mộ của những người mới đến.
“Đấy! Các bác thấy chưa? Chủ quán chơi đẹp thế này cơ mà!” Một bác xích lô vừa húp cháo sùm sụp vừa khoe.
Phan Kế và đám tiểu nhị làm việc như những cỗ máy được bôi trơn bằng dầu lạc. Dao thớt kêu lách cách vui tai, tiền kẽm leng keng rơi vào hòm gỗ. Mọi thứ tưởng như suôn sẻ tuyệt đối.
Nhưng đến giờ Tỵ (khoảng 9-11 giờ sáng) khi dòng người xếp hàng đang trật tự nhích từng bước, một đám mây đen bỗng kéo đến.
Không phải mây trời, mà là một toán đàn ông vạm vỡ, đầu cạo trọc hoặc quấn khăn mỏ rìu, bắp tay cuồn cuộn những hình xăm rồng phượng lem nhem. Chúng không giống thực khách đói ăn, mà giống đám đòi nợ thuê hơn.
Tên cầm đầu, mặt rỗ chằng chịt, nghênh ngang đi thẳng đến quầy thu ngân, gạt phăng một bà lão đang run rẩy đếm từng đồng tiền lẻ.
“Tránh ra! Chỗ này các ông bao trọn rồi!”
Bà lão lảo đảo suýt ngã, may có người đỡ kịp. Một gã thư sinh trẻ tuổi đứng sau bức xúc, định bước lên lý luận:
“Này các anh! Phải có trước có sau chứ! Mọi người xếp hàng cả canh giờ rồi!”
Tên mặt rỗ quay lại, trừng mắt, tay vỗ vỗ vào con dao bầu giắt lưng quần (dù chỉ là dao thái thịt lợn nhưng trông cũng đủ dọa người):
“Thằng ranh con! Mày thích giảng đạo lý với ông à? Ông mua cho cả làng ông ăn, tiền ông ném chết người được đấy, mày có tiền không mà nói?”
Đám đàn em phía sau cũng hùa vào, xắn tay áo, mắt long sòng sọc:
“Đứa nào ý kiến bước ra đây! Bố mày đang vội!”
Gã thư sinh mặt tái mét, nín thinh. Những người dân lao động xung quanh, vốn phận hèn mọn, thấy đám này hung hãn thì tự động co cụm lại. Tâm lý “dĩ hòa vi quý” “tránh voi chẳng xấu mặt nào” trỗi dậy. Họ tặc lưỡi, lùi lại nhường đường, dù trong lòng ấm ức như lửa đốt.
Phan Kế đứng trong quầy, tay cầm dao thái dồi mà run lên vì giận. Nhưng nhìn đống bạc vụn mà tên mặt rỗ ném lên bàn đánh “cộp” một cái, lại nhớ lời dặn “khách hàng là thượng đế” của Minh An, y đành nuốt cục tức xuống.
“Chủ quán! Nghe cho rõ đây!” Tên mặt rỗ quát. “Lấy cho tao 50 suất đặc biệt! Gói riêng từng cái! Thêm 50 suất dồi sụn, 50 bát tiết canh mang về! Làm nhanh lên, chậm một khắc tao dỡ quán!”
“Dạ… dạ… nhưng nhiều thế này thì…” Phan Kế lắp bắp.
“Tiền đây! Không cần thối lại!” Hắn ném thêm một đĩnh bạc nữa. “Có bán không hay để tao sang quán khác?”
Phan Kế liếc nhìn nồi nước dùng đang vơi đi trông thấy, rồi nhìn dòng người xếp hàng dài dằng dặc phía sau đang ngơ ngác. Y cắn răng, ra hiệu cho phụ bếp:
“Gói! Gói hết cho các ngài ấy!”
Cả gian bếp hoạt động hết công suất nhưng không phải để phục vụ khách ngồi ăn, mà để đóng gói cho đám “vét máng” này. Chỉ trong vòng chưa đầy ba khắc (45 phút) toàn bộ số lòng, dồi, dạ dày mà Minh An dự tính bán đến chiều đã bị vét sạch sành sanh.
Tên mặt rỗ và đồng bọn hí hửng xách những tòng teng gói lá chuối to tướng, nghênh ngang bước ra, không quên nhổ bãi nước bọt xuống đất:
“Lần sau làm cho nhiều vào! Ông mày còn quay lại!”
Khi bóng dáng đám côn đồ khuất hẳn, không gian trong quán im lìm đáng sợ. Chỉ còn trơ lại những cái nồi rỗng tuếch và hàng trăm ánh mắt thất vọng của những người dân lương thiện.
Minh An đang tính toán sổ sách trong nhà, nghe tiếng ồn ào bỗng dưng tắt lịm thì giật mình bước ra. Hắn nhìn cái quầy trống trơn, nhìn Phan Kế đang ngồi bệt xuống đất thở dốc, và nhìn đám đông đang tiu nghỉu chuẩn bị giải tán.
“Sao lại thế này?” Minh An hỏi khẽ.
Phan Kế mếu máo:
“Có đám giang hồ… chúng nó mua hết rồi chủ nhân ạ. Chúng nó trả tiền tươi, lại hung hăng quá, con không dám không bán.”
Minh An nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn về hướng đám người kia vừa đi. Hắn hiểu ngay vấn đề. Đây không phải là khách ăn, đây là chiêu bài “triệt hạ nguồn cung” của Lão Tống. Mua hết đồ của ta để ta mất khách, rồi mang về bán lại giá cao.
Hắn thở dài một tiếng, chỉnh lại vạt áo, rồi bước ra trước bậc thềm.
“Kính thưa bà con cô bác!”
Đám đông dừng lại, ngước nhìn hắn với vẻ trách móc và mệt mỏi.
“Tôi biết, hôm nay nhiều người lại phải ra về bụng đói. Lỗi này là do Ngự Thiện chưa lường hết được sức ăn của… một số vị khách đặc biệt.”
Minh An không vạch trần đám côn đồ, giữ thể diện cho quán, nhưng lời nói đầy ẩn ý.
“Có người bảo tôi: ‘Sao không nhập thêm hàng ôi, hàng cũ về bán cho đủ số lượng? Tiền nào chẳng là tiền?’. Nhưng…”
Hắn cao giọng, ánh mắt cương nghị:
“…Ngự Thiện thà đóng cửa sớm, chịu lỗ vốn, chứ quyết không bán một miếng lòng không tươi, một bát cháo đã vữa cho bà con. Lòng lợn là thứ chỉ ngon khi vừa luộc xong, để qua trưa là mất vị.”
Hắn chắp tay, cúi đầu:
“Ngày mai, chúng tôi sẽ cố gắng tăng sản lượng lên gấp rưỡi. Anh em đầu bếp sẽ dậy từ canh ba để chuẩn bị. Nhưng xin bà con nhớ cho một điều: Sản lượng có thể tăng, nhưng chất lượng tuyệt đối giữ nguyên! Nếu mai đến mà lòng không giòn, dồi không thơm, xin bà con cứ mắng vào mặt kẻ hèn này!”
Lời cam kết chân thành và đầy khí phách ấy như làn gió mát xoa dịu sự bức xúc. Người dân Hà thành vốn tinh tế, họ hiểu cái khó của chủ quán khi gặp phải đám cường hào ác bá kia.
“Thôi được rồi! Chủ quán đã nói thế thì ta tin!”
“Mai tôi lại đến! Để xem cái đám chết tiệt kia có tranh được mãi không!”
Đám đông tản ra, tuy bụng đói nhưng lòng lại thấy nể phục.
(Mong các bác ủng hộ, đề cử, bình luận cho xôm tụm để tác có động lực ra chương ạ. Cảm ơn)