Chương 76: Cuộc chiến lò mổ
Đêm muộn, trăng treo trên đỉnh đầu, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống sân sau của phủ Nguyễn Đình Chương. Ba huynh đệ ngồi quanh bàn đá, không khí hân hoan sau thắng lợi ban chiều.
Nguyễn Đình Chương vỗ đùi cái “đét” cười ha hả đến rung cả chòm râu giả:
“Nhị ca, huynh đúng là thần nhân! Một chiêu ‘Thẻ Tín Nghĩa’ vừa rồi không những dập tắt lửa giận của đám dân đen mà còn biến họ thành những kẻ mang ơn. Đệ nhìn cái mặt tên Lý Toét lúc lủi đi mà sướng run người!”
Cao Bá Quát nhấp ngụm rượu, gật gù tán thưởng:
“Cái tài của nhị đệ không nằm ở chữ nghĩa, mà nằm ở việc thấu hiểu lòng người. Đổi giận thành vui, đổi nguy thành an, lại còn trói chân khách hàng vào ngày mai. Nước cờ này lão phu có mơ cũng không nghĩ ra.”
Minh An mỉm cười, xoay xoay chén trà:
“Hai huynh quá khen. Chút thủ thuật nhỏ thôi. Quan trọng là nguồn hàng ngày mai…”
Lời chưa dứt, cánh cổng hậu bị đẩy mạnh. Nguyễn Tài hớt hải chạy vào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mặt mũi bơ phờ, thở không ra hơi:
“Chủ nhân! Lão gia! Hỏng… hỏng chuyện rồi!”
Minh An nhíu mày, đặt chén trà xuống bàn một cách dứt khoát:
“Bình tĩnh. Trời chưa sập. Nói rõ xem nào.”
Nguyễn Tài nuốt khan, giọng nghẹn ngào:
“Con chia người đi các lò mổ ngoại thành như lời dặn. Nhưng đi đến đâu cũng bị lắc đầu. Đám người của ‘Liên Minh Tửu Lâu’ đã rải tiền đặt cọc hết rồi! Bọn họ tuyên bố: ‘Hễ người của Ngự Thiện trả bao nhiêu, họ trả cao hơn hai phần’. Giờ chúng ta không có một đoạn lòng nào cho ngày mai cả!”
Nguyễn Đình Chương đập bàn cái “Rầm!” đứng phắt dậy, mắt long lên sòng sọc:
“Khốn kiếp! Lại là trò bẩn thỉu chèn ép nguồn cung. Nhị ca, để đệ dẫn gia binh đi ‘nói chuyện’ với từng lò mổ. Xem tiền của chúng cứng hay nắm đấm của ta cứng!”
“Ngồi xuống!” Minh An quát khẽ nhưng đầy uy lực. Hắn trầm ngâm, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo như dao mổ.
“Tam đệ, dùng vũ lực là hạ sách. Chúng muốn dùng tiền đè chết ta? Được, ta sẽ cho chúng chết trên đống tiền của chính mình.”
Hắn vẫy Nguyễn Tài lại gần, thì thầm:
“Ngươi hãy làm thế này… Đêm nay, ta muốn các lò mổ phải sáng rực đuốc. Chúng muốn mua, ta sẽ giúp chúng mua đắt nhất có thể.”
*
Canh ba. Sương đêm lạnh buốt bao trùm Hà thành, nhưng tại bốn cửa ô, không khí lại nóng rực như chảo lửa.
Không chỉ riêng khu lò mổ phía Bắc, mà tin tức dồn dập báo về cho thấy tại cả lò mổ cửa Đông, cửa Nam và Tây, người của Ngự Thiện đang điên cuồng gom hàng.
Tại khu lò mổ lớn nhất phía Bắc, không khí tanh nồng mùi máu và tiếng lợn kêu eng éc xé toạc màn đêm. Dưới ánh đuốc bập bùng, Quản gia Ba – tay hòm chìa khóa của Liên Minh Tửu Lâu – đang đứng trên một bệ đá cao, tay cầm quạt phe phẩy dù trời lạnh, mặt vênh váo chỉ đạo đám gia nô:
“Nghe rõ đây! Lệnh của các ông chủ: Đêm nay Ngự Thiện mua một cân, ta mua hai cân. Ngự Thiện trả một quan, ta trả một quan rưỡi! Phải bóp chết nguồn hàng của chúng ngay từ trong trứng nước!”
Đúng lúc đó, Nguyễn Tài dẫn theo một toán gia nhân hớt hải chạy tới. Quần áo xộc xệch, giày dính đầy bùn đất, vẻ mặt Tài thất thần như kẻ vừa bị mất trộm. Vừa thấy chủ lò, Tài lao vào, giọng lạc đi vì hoảng loạn:
“Lão chủ! Cứu tôi với! Bên cửa Đông và cửa Nam đã bị mua hết sạch rồi! Chỗ này là hy vọng cuối cùng của Ngự Thiện! Tôi trả thêm ba giá! Số hàng này tôi cần gấp, nếu không sáng mai chủ nhân giết tôi mất!”
Quản gia Ba nghe thấy tin “bên cửa Đông, cửa Nam đã hết sạch” mắt sáng lên như đuốc. Hắn cười khẩy, bước ra chắn ngang đường:
“Hahaha! Muốn mua hàng? Bước qua xác ta đã! Lão chủ, ta trả thêm năm giá!”
Nguyễn Tài sững người, rồi như kẻ điên cuồng, hắn giật phăng cái khăn vấn đầu ném xuống đất, gào lên:
“Các người ép người quá đáng! Ta… ta liều mạng với các người! Ta trả thêm bảy giá! Đây là toàn bộ vốn liếng ngày mai của Ngự Thiện đấy!”
Lão chủ lò mổ đứng giữa, tay cầm con dao chọc tiết mà run bần bật. Cả đời lão chưa bao giờ thấy giá lòng lợn lại đắt hơn cả thịt nạc vai như thế này.
Cùng lúc đó, một tên gia nô của Liên Minh Tửu Lâu từ phía cửa Tây chạy về, thì thầm vào tai Quản gia Ba:
“Bẩm quản gia, bên cửa Tây bọn Ngự Thiện cũng đang trả giá điên cuồng lắm. Chúng nó vét cả tiền lẻ ra để mua!”
Quản gia Ba đắc ý tột độ. Hắn nghĩ bụng:
“Chắc chắn Ngự Thiện đang dồn toàn lực để cứu vãn tình thế. Nếu đêm nay ta chặn được hết các ngả, mai chúng nó chỉ có nước bán cháo loãng!”
“Mười giá!” Quản gia Ba hét lên, ném mạnh túi bạc nặng trịch lên bàn cân, tiếng kim loại va nhau leng keng đầy uy lực. “Ta bao trọn toàn bộ lò mổ đêm nay! Cả bốn cửa ô, Liên Minh ta cân tất!”
Nguyễn Tài cắn chặt môi đến bật máu, mắt đỏ ngầu nhìn Quản gia Ba đầy uất hận. Hắn quay sang nhìn vào bóng tối, nơi Minh An đang đứng khuất sau một gốc đa già. Thấy cái gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra của Minh An, Nguyễn Tài dồn hết hơi tàn, hét lên một con số điên rồ:
“Mười hai giá! Ta cắm cả quán để mua!”
Cả khu lò mổ im phăng phắc. Mức giá này đã cao gấp bốn lần ngày thường.
Quản gia Ba hơi chùn tay. Mười hai giá là con số không nhỏ. Nhưng nghĩ đến viễn cảnh ngày mai Ngự Thiện phải đóng cửa, và Liên Minh sẽ độc quyền bán món “Hoàng Kim Lục Phủ” với giá cắt cổ, máu tham lại dồn lên não. Sĩ diện của kẻ bề trên không cho phép hắn thua một thằng quản lý quèn.
“Mười lăm giá!” Quản gia Ba gầm lên, giọng khàn đặc. “Thằng ranh con, mày có tiền để theo nữa không?”
Nguyễn Tài đứng chết lặng. Hắn từ từ buông thõng hai tay, cả người như sụp đổ. Hắn ôm mặt, giả vờ nức nở, lùi lại phía sau:
“Thôi… thôi xong rồi… Hết đường sống rồi…”
Quản gia Ba cười hô hố, tiếng cười vang vọng cả góc trời đêm:
“Người đâu! Khuân hết lên xe! Đêm nay ta muốn thấy Ngự Thiện khóc ròng!”
Lão chủ lò mổ suýt ngất vì sung sướng, vội vàng sai người làm thịt lợn nhanh như chớp để giao hàng.
*
Nguyễn Tài tiếp tục chạy đôn chạy đáo qua năm bảy cái lò mổ, từ cửa Đông sang cửa Bắc, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu ái ngại hoặc những nụ cười khinh khỉnh.
“Hết rồi cậu Tài ơi! Bên Liên Minh họ đặt cọc cả lợn trong chuồng chưa xuất rồi!”
Nguyễn Tài thất thần, chân nam đá chân chiêu bước ra giữa sân lò mổ lớn nhất, nơi Quản gia Ba đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên một đống sọt tre, tay phe phẩy quạt, mặt hất lên trời.
Thấy Tài, Quản gia Ba cười hô hố:
“Sao rồi cậu em? Chạy rông cả đêm mà giỏ vẫn rỗng tuếch thế kia à? Bảo chủ của ngươi mai treo biển ‘bán nước chè’ đi là vừa!”
Nguyễn Tài cắn môi, mắt đỏ hoe, lết đến trước mặt Quản gia Ba, giọng khàn đặc vì van xin:
“Ngài Ba… nể tình cùng là dân buôn bán. Ngài ôm hết hàng thế này thì chúng tôi sống sao? Ngài… ngài nhả cho tôi một ít đi. Tôi chịu giá cao!”
Quản gia Ba nheo mắt, sự tham lam nổi lên. Hắn nghĩ:
“Đằng nào mình cũng ôm quá nhiều, bán lại một ít giá cắt cổ cho nó, vừa kiếm lời, vừa khiến nó kiệt quệ vốn liếng.”
“Được thôi,” Ba hất hàm. “Chỗ này ta nhập 10 quan. Ngươi muốn lấy để cứu cái quán rách nát kia thì… 20 quan! Tiền trao cháo múc!”
Nguyễn Tài giật mình thon thót:
“Gấp đôi? Ngài giết người à?”
“Không mua thì cút!” Ba quát lớn.
Nguyễn Tài run rẩy, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cuối cùng móc trong bọc ra những thoi bạc cuối cùng, đặt mạnh xuống bàn:
“Được! Tôi mua! 20 quan thì 20 quan! Miễn là mai có đồ bán!”
Quản gia Ba cười đắc ý, sai lính đếm tiền rồi quẳng cho Tài mấy sọt lòng loại hai. Giao dịch hoàn thành, Tài ôm sọt lòng như ôm vàng, định quay đi.
“Két… Két…”
Đúng lúc đó, một chiếc xe bò cũ kỹ từ trong bóng tối lù lù tiến vào. Người đánh xe đội nón sụp, mặc áo tơi (chính là Minh An cải trang) trên xe chất đầy những thúng mây bốc hơi nghi ngút, mùi lòng tươi thơm phức tỏa ra át cả mùi xú uế của lò mổ.
Gã đánh xe rao lên bằng chất giọng khàn khàn:
“Hàng về muộn đây! Lòng ngon Hưng Yên vừa mổ, tươi rói, ai mua không?”
Nguyễn Tài vừa nhìn thấy, mắt sáng rực lên như đèn pha. Hắn vứt phịch sọt lòng vừa mua xuống đất, lao như tên bắn ra chặn đầu xe:
“Ta mua! Ta mua hết! Lão già, bán cho ta!”
Quản gia Ba giật mình. Hắn vừa bán cho Tài mớ hàng tồn giá đắt, giờ thấy lô hàng mới ngon mắt thế kia, lòng tham lại trỗi dậy. Hơn nữa, nếu để Tài mua được lô hàng rẻ và ngon này, thì mớ hàng đắt đỏ hắn vừa bán cho Tài sẽ bị pha loãng giá vốn. Phải chặn lại!
Ba lao tới, bụng phệ rung lên bần bật:
“Tránh ra! Hàng ở cái đất này là của Liên Minh! Lão già, ta trả 15 quan!”
Nguyễn Tài gào lên, túm lấy thành xe: “Không được! Ta đến trước! Ta trả 18 quan! Số này ngon hơn số kia, ta phải lấy bằng được!”
“20 quan!” Quản gia Ba hét lên, mặt đỏ tía tai. Hắn quyết không để Ngự Thiện có đường sống.
Nguyễn Tài vò đầu bứt tai, dậm chân bình bịch: “22 quan! Ta cắm cả nhà ta cũng phải mua!”
“25 quan!” Quản gia Ba gầm lên, giọng lạc đi. Hắn móc sạch túi tiền, lại vay nóng thêm của đám đàn em xung quanh. “Bán cho ta ngay!”
Gã đánh xe (Minh An) ngẩng lên, để lộ đôi mắt sắc sảo dưới vành nón, giả bộ sợ hãi trước uy thế của Quản gia Ba:
“Dạ… dạ… quan bác trả cao thế này thì con bán. Cậu kia thông cảm nhé.”
Nguyễn Tài ôm mặt, rên rỉ thảm thiết, ngồi thụp xuống đất như kẻ mất hồn.
Quản gia Ba hất hàm sai người kiểm hàng. Đám tay chân lật thúng ra, reo lên:
“Đại quản gia! Hàng thượng phẩm! Lòng dày, trắng phau, tiết đỏ tươi!”
Ba cười sằng sặc, ném túi tiền nặng trịch cho gã đánh xe, rồi quay sang nhìn Nguyễn Tài đang ngồi bệt dưới đất, giọng đầy vẻ trêu ngươi:
“Thế nào cu em? Giờ hàng ngon về tay ông rồi. Có muốn mua lại không? Ông để rẻ cho… 30 quan thôi! Mua không?”
Cả đám gia nô của Liên Minh cười rộ lên chế giễu.
Nguyễn Tài vẫn cúi mặt, vai rung lên. Quản gia Ba tưởng hắn đang khóc, càng đắc ý tiến lại gần vỗ vai:
“Thôi, về bảo chủ ngươi đóng cửa…”
Đột nhiên, tiếng cười khục khục phát ra từ Nguyễn Tài. Hắn ngẩng đầu lên. Không hề có giọt nước mắt nào. Thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, sảng khoái đến mức quỷ dị.
“Ha ha ha ha!”
Nguyễn Tài đứng phắt dậy, phủi bụi quần áo, nhìn thẳng vào mắt Quản gia Ba:
“30 quan à? Đắt quá, ngài giữ lại mà dùng dần!”
Quản gia Ba sững người: “Mày… mày cười cái gì?”
Nguyễn Tài chỉ tay vào chiếc xe bò mà Minh An đang thong thả dắt đi, rồi chỉ vào đống tiền mà Quản gia Ba vừa trả:
“Ta cười vì ngài hào phóng quá. Lô hàng vừa rồi là của chính chủ nhân ta nuôi ở trang trại Hưng Yên. Ta không mua được, nhưng chủ nhân ta lại bán được cho ngài với giá cắt cổ. Tính ra, vụ này ta lãi gấp mười lần mở quán!”
“Cái… cái gì?” Mặt Quản gia Ba chuyển từ đỏ sang trắng bệch.
Nguyễn Tài tiếp tục bồi thêm nhát dao cuối cùng:
“Ngài vừa ép ta mua đống lòng ôi giá 20 quan, ta chấp nhận mua để ngài chủ quan. Rồi ngài lại dốc hết vốn liếng mua đống lòng mới kia giá 25 quan. Tổng cộng đêm nay ngài chi ra cả gia tài. Nhưng ngài quên mất một điều…”
Tài ghé sát tai Ba, thì thầm nhưng đủ cho cả khu lò mổ nghe thấy:
“…Lòng lợn không để qua trưa được. Ngài mua nhiều thế này, lại không có đầu bếp, không có khách, đến mai nó thối um lên thì chỉ có nước đổ xuống sông!”
Nói xong, Nguyễn Tài cười lớn, nhảy lên ngựa phóng đi, bỏ lại Quản gia Ba đứng chết trân giữa đống nội tạng chất cao như núi. Gió đêm thổi qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng cái cảm giác tiền của mình vừa mọc cánh bay qua cửa sổ một cách ngu ngốc nhất.
“Trời ơi!!! Ta bị lừa rồi!!!”
Tiếng gào thảm thiết của Quản gia Ba vang vọng, báo hiệu một sự sụp đổ không thể tránh khỏi của liên minh đầu cơ.