Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nguoi-tai-thu-vien-ta-nguoi-viet-tieu-thuyet-kiem-ke-nhan-gian-hao-kiep.jpg

Người Tại Thư Viện: Ta Người Viết Tiểu Thuyết Kiểm Kê Nhân Gian Hạo Kiếp

Tháng 1 8, 2026
Chương 1: Thư Viện (18)-2 Chương 1: Thư Viện (17)-2
toan-dan-tu-tien-gap-tram-lan-thuong-cho

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

Tháng 1 14, 2026
Chương 621: Nửa đường bỏ cuộc! (Hạ). Chương 620: Nửa đường bỏ cuộc! (thượng).
tuan-thu-son-hai-menh-cach-thanh-thanh.jpg

Tuần Thú Sơn Hải, Mệnh Cách Thành Thánh!

Tháng 1 6, 2026
Chương 294: khổ luyện ba cửa ải (1) Chương 293: trận đầu, thủ đoạn không hạn
chi-ton-long-than-he-thong.jpg

Chí Tôn Long Thần Hệ Thống

Tháng 1 19, 2025
Chương 1818. Đợi thêm ta một đời Chương 1817. Mở lại Cửu Long chi tâm
hokage-joi-chan-truyen

Hokage: Joi Chân Truyền

Tháng 10 15, 2025
Chương 570: Chung mạc, thí thần! (xong) Chương 569: Giữa màn, tố quả truy nhân!
dia-nguc-di-ra-ta-tam-quan-rat-chinh

Địa Ngục Đi Ra Ta Tam Quan Rất Chính

Tháng 10 30, 2025
Chương 607: Xin lỗi, lần này không mang lễ vật Chương 606: 【 ngày 】
nghich-vu-dan-ton.jpg

Nghịch Vũ Đan Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 1863. Hoàn toàn mới hành trình Chương 1862. Sư đồ cuối cùng gặp nhau
truoc-mat-moi-nguoi-an-quai-di-thang-cap-dac-biet-cuc-cau-ta-nhap-chuc

Trước Mặt Mọi Người Gặm Quái Dị Thăng Cấp, Đặc Biệt Cục Cầu Ta Nhậm Chức

Tháng 1 6, 2026
Chương 561: Hoàn Chương 560: Chỉ có thể nhận mệnh
  1. 1854
  2. Chương 75: Sự cố hết lòng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 75: Sự cố hết lòng

Tiếng trống điểm canh trưa vừa dứt, nắng vàng như mật ong rót xuống mái ngói rêu phong của phố cổ Hà thành. Nhưng tại ngã tư Ô Quan Chưởng, không khí lại nóng hầm hập, đặc quánh mùi mồ hôi người, mùi mắm tôm và cả mùi thuốc súng của sự giận dữ đang chực chờ bùng nổ.

“Ngự Thiện Bình Dân” đã mở cửa được năm ngày. Năm ngày ấy là cơn ác mộng ngọt ngào đối với Phan Kế và là một bài toán hóc búa đối với Minh An.

Phan Kế, người đầu bếp có đôi tay vàng, giờ đây trông không khác gì một chiến binh vừa bước ra từ chảo lửa. Chiếc khăn vấn đầu ướt đẫm, đôi tay cầm dao thái dồi run rẩy vì mỏi. Trước mặt y, cái mẹt tre đại vốn chất đầy những dải lòng luộc trắng phau, những khúc dồi nướng bóng nhẫy, giờ chỉ còn trơ lại vài cọng rau húng quế héo hon và vũng nước mỡ đọng lại.

Y nhìn vào cái nồi quân dụng khổng lồ dùng để nấu cháo. Đáy nồi đã hiện ra, chỉ còn lại lớp cháy sém vàng và vài muôi cháo loãng.

Bên ngoài, dòng người xếp hàng vẫn dài dằng dặc như con mãnh xà uốn lượn qua ba con phố. Những ánh mắt hau háu, những cái bụng rỗng đang réo rắt, những đồng tiền lẻ nắm chặt trong tay đến ướt đẫm mồ hôi.

Phan Kế nuốt nước bọt, quay sang nhìn gã tiểu nhị đang đứng chết trân bên cạnh, giọng khàn đặc:

“Hết… hết thật rồi. Ra… ra báo đi.”

Gã tiểu nhị mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy bước ra trước tấm biển “Ngự Thiện” lắp bắp không thành tiếng:

“Bẩm… bẩm bà con… quán… quán hết đồ rồi ạ!”

Câu nói ấy như một đốm lửa nhỏ rơi vào kho thuốc súng.

Không gian im lặng trong tích tắc, rồi bùng nổ.

“Cái gì? Hết là hết thế nào?” Một gã phu xe to lớn, bụng đói meo, gạt phăng hàng rào dây thừng, xông lên trước. “Ông xếp hàng từ giờ Tỵ đến giờ, nắng vỡ cả đầu, giờ mày bảo hết?”

“Lừa đảo! Treo đầu dê bán thịt chó!” Một mụ buôn cá đanh đá hét toáng lên, tay chỉ thẳng vào mặt gã tiểu nhị. “Chúng mày thấy khách đông nên găm hàng chờ tăng giá phải không? Hay là để dành phần ngon cho bọn quan lại đi cửa sau?”

“Đúng đấy! Ta thấy lúc nãy có người nhà quan Tri phủ đi vào, chắc là tuồn hết lòng ngon cho họ rồi!”

Đám đông nhao nhao, sự thất vọng của cơn đói nhanh chóng chuyển thành sự cuồng nộ. Những tiếng chửi bới, la ó vang lên. Có kẻ quá khích đã bắt đầu cầm ghế đập xuống đất, dọa dỡ quán.

Đúng lúc hỗn loạn nhất, một gã đàn ông có khuôn mặt chuột kẹp, đôi mắt gian giảo đảo như bi, len lỏi giữa đám đông. Hắn là Lý Toét, tay chân thân tín của chủ quán phở “Nhất Phẩm” bên phố Hàng Đồng – đối thủ đang cay cú vì mất hết khách về tay Ngự Thiện.

Lý Toét biết đây là cơ hội ngàn năm có một. Hắn nhảy tót lên một cái bục đá, vung tay hô lớn:

“Bà con ơi! Nghe tôi nói này! Cái quán này nó khinh người nghèo chúng ta đấy!”

Tiếng hô của hắn thu hút sự chú ý. Đám đông đang giận dữ nhưng mất phương hướng lập tức tìm được nơi trút giận.

Lý Toét nhếch mép cười đểu, tiếp tục châm dầu vào lửa, thực hiện đúng cái chiêu bài “bỏ đá xuống giếng” đê hèn nhất:

“Tôi nghe người trong bếp nói, lòng lợn hôm nay chúng nó nhập về cả tấn, nhưng thấy khách đông, thằng chủ quán lệnh giấu đi một nửa. Nó bảo: ‘Đám dân đen này cho ăn ít thôi mới thèm, mai bán giá cắt cổ chúng nó vẫn phải mua’. Chúng nó coi chúng ta là lợn để chăn dắt đấy!”

“Quân khốn nạn!” Đám đông gầm lên.

“Chưa hết đâu!” Lý Toét gào to hơn, nước bọt bắn tung tóe. “Nó còn bảo, tiền của dân đen hôi hám, thà bán cho một ông quan còn hơn bán cho trăm thằng phu. Anh em ơi, chúng ta có tiền mà bị coi thường thế à? Đập nát cái quán này đi cho nó biết mặt dân Kẻ Chợ!”

“Đập! Đập nát nó ra!”

Một vài thanh niên bị kích động, cầm gạch đá ném vào cửa quán. Tiếng loảng xoảng vang lên. Tấm biển “Ngự Thiện” sơn son thếp vàng bị một hòn đá ném sứt một góc.

Bên trong quán, Nguyễn Đình Chương mặt xanh như tàu lá chuối, túm lấy tay áo Minh An lắc mạnh:

“Nhị ca! Chết rồi! Bọn họ làm loạn rồi! Tên Lý Toét kia là người của quán Nhất Phẩm, hắn đang kích động dân chúng. Hay là ta cho người lôi hết lòng sống ra luộc gấp? Hoặc là… hoặc là gọi quan binh đến dẹp?”

Minh An đứng im như tượng, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua khe cửa, quan sát tên Lý Toét đang hò hét. Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội, lạnh lùng nói:

“Luộc gấp thì lòng không ngon, mất uy tín. Gọi quan binh thì mang tiếng ỷ thế hiếp dân, mất lòng người. Cả hai đều là đường chết.”

“Thế… thế làm sao bây giờ? Chúng sắp xông vào rồi!”

Minh An đặt chén trà xuống, chỉnh lại vạt áo, vỗ vai Chương:

“Tam đệ, nhớ kỹ bài học này: Trong nguy cơ, kẻ hoảng sợ sẽ chết, kẻ bình tĩnh sẽ sống, còn kẻ biết biến sự giận dữ thành lòng biết ơn sẽ làm vua.”

Nói đoạn, hắn cầm lấy một cái chiêng đồng lớn treo trên tường, hít một hơi sâu rồi bước ra cửa.

“BENG!!!”

Tiếng chiêng vang lên chói tai, ngân nga, đầy uy lực, át cả tiếng hò reo đập phá. Đám đông giật mình khựng lại. Lý Toét đang há mồm định hô hào tiếp cũng phải im bặt.

Minh An đứng trên bậc thềm, không tỏ ra sợ hãi, cũng không quỵ lụy. Hắn đứng thẳng, ánh mắt cương nghị quét qua đám đông một lượt, rồi dừng lại ở Lý Toét. Cái nhìn sắc như dao khiến tên tiểu nhân chột dạ lùi lại một bước.

“Kính thưa bà con cô bác!”

Giọng Minh An vang lên, trầm ấm nhưng rõ ràng, không cần gào thét mà vẫn lọt vào tai từng người.

“Tại hạ là chủ quán Ngự Thiện. Trước hết, xin nhận của bà con một lạy tạ tội!”

Nói là làm, hắn chắp tay, cúi rạp người một góc chín mươi độ, giữ nguyên tư thế đó trong ba nhịp thở. Hành động khiêm cung nhưng đầy tôn trọng này khiến cơn giận của đám đông dịu đi một phần. Người Việt vốn trọng tình, thấy người ta đã cúi đầu nhận lỗi chân thành như thế, mấy ai nỡ đánh tiếp.

Minh An thẳng người dậy, khuôn mặt lộ vẻ đau xót nhưng kiên quyết:

“Vừa rồi có người nói Ngự Thiện khinh người nghèo, găm hàng chờ giá. Lời ấy oan cho chúng tôi quá! Lòng lợn là món ăn của dân dã, chúng tôi mở quán cũng là để phục vụ bà con, sao dám có tâm địa ấy?”

Hắn chỉ tay vào trong bếp, nơi Phan Kế đang mệt mỏi dựa vào tường:

“Bà con nhìn xem, đầu bếp của tôi thái thịt từ canh năm đến giờ, tay đã sưng phồng, dao đã mòn vẹt. Nồi niêu đã cạn khô đến đáy. Nếu chúng tôi có hàng mà giấu, thì trời tru đất diệt!”

Đám đông bắt đầu xì xào, có vẻ xuôi xuôi. Nhưng Lý Toét không cam tâm, hắn gào lên từ phía sau:

“Nói mồm ai chả nói được! Thế sao mày không chuẩn bị nhiều hơn? Mày biết thừa khách đông mà! Rõ ràng là mày coi thường cái bụng của chúng tao!”

Minh An quay phắt về phía Lý Toét, mỉm cười – một nụ cười khiến kẻ đối diện lạnh sống lưng.

“Vị huynh đệ này nói rất đúng. Lỗi là do tại hạ không lường hết được tấm thịnh tình của bà con Hà thành quá lớn. Nhưng…” Minh An cao giọng, nhấn mạnh từng chữ: “…Ngự Thiện có một nguyên tắc sống còn: Thà hết hàng chứ không bán đồ ôi thiu, thà để khách giận hôm nay chứ không để khách đau bụng ngày mai!”

Hắn bước xuống thềm, đi thẳng vào giữa đám đông, tay cầm một miếng dồi sống còn sót lại (do hắn bí mật dặn Phan Kế giữ lại một ít làm mẫu).

“Bà con xem, lòng của Ngự Thiện phải là loại lòng tươi, mổ lúc rạng sáng, trắng như ngó sen, dày như đồng xu. Loại này mỗi con lợn chỉ có một đoạn ngắn. Muốn nhập cả tấn như lời kẻ kia nói, thì phải lấy cả lòng ôi, lòng bệnh, lòng để qua đêm. Nếu tôi làm thế, tôi kiếm được bạc vạn ngay hôm nay, nhưng tôi sẽ mất đi cái ‘Tâm’ mà cụ Cao Bá Quát đã tặng, và mất đi niềm tin của bà con mãi mãi!”

Lời lẽ đanh thép, hợp tình hợp lý khiến đám đông gật gù.

“Chủ quán nói phải đấy. Ăn đồ bẩn vào thì khổ thân.”

“Hóa ra là chọn lọc kỹ quá nên mới thiếu. Thôi thì cũng là cái tâm.”

Lý Toét thấy tình thế đảo chiều, định lủi đi nhưng đã bị ánh mắt của đám đông nhìn với vẻ nghi ngờ.

Minh An biết đã đến lúc tung đòn quyết định. Hắn quay lại, vỗ tay ba cái. Từ trong quán, Nguyễn Đình Chương và đám tiểu nhị khệ nệ bê ra hai thùng gỗ lớn và một xấp thẻ bài bằng tre.

“Để tạ lỗi vì đã làm bà con thất vọng và phải chờ đợi vất vả, hôm nay, dù hết lòng lợn, nhưng Ngự Thiện xin biếu không mỗi người một bát ‘Cháo Huyết Rồng’!”

Nắp thùng gỗ mở ra, mùi thơm ngào ngạt của cháo nấu bằng nước luộc lòng, gạo nếp cái hoa vàng và tiết tươi đỏ au bốc lên nghi ngút. Tuy không có lòng, nhưng bát cháo nóng hổi, ngọt lịm, rắc thêm tí hành phi, hạt tiêu trong lúc đói lòng thì còn quý hơn cả yến sào.

“Cháo này là tấm lòng thành, không lấy một xu!” Minh An tuyên bố.

Đám đông ồ lên sung sướng. Từ chỗ định đập quán, giờ họ được ăn, lại được ăn miễn phí. Cục tức trong bụng tan biến, thay vào đó là sự ấm áp của bát cháo.

“Chưa hết!” Minh An giơ cao xấp thẻ tre. “Những ai hôm nay xếp hàng mà chưa mua được, xin hãy nhận lấy tấm thẻ này. Đây gọi là ‘Thẻ Tín Nghĩa’. Người cầm thẻ này, ngày mai quay lại sẽ không phải xếp hàng, được ưu tiên vào trước, lại được giảm hai phần tiền và tặng thêm một đĩa dồi sụn nướng!”

Đây chính là đòn “Raincheck” (Phiếu nợ hàng) kết hợp với “Voucher giảm giá” trong kinh doanh hiện đại.

Đám đông vỡ òa. Thế là không những không mất công toi, họ còn được ăn cháo miễn phí, lại còn có “kim bài miễn tử” cho ngày mai cùng quà tặng kèm.

“Chủ quán muôn năm!”

“Ngự Thiện chơi đẹp quá!”

“Ngày mai tôi sẽ rủ cả họ đến!”

Mọi người tranh nhau nhận thẻ, nhận cháo, miệng cười tươi rói. Không khí căng thẳng, bạo lực biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một khung cảnh náo nhiệt, vui vẻ như hội làng.

Lý Toét đứng chơ vơ giữa dòng người đang hân hoan. Không ai thèm nghe hắn nữa. Một bà bán rau đi qua, huých vai hắn, mỉa mai:

“Này cái chú mặt chuột kia, có ăn cháo không mà đứng đấy? Hay là ghen ăn tức ở?”

Lý Toét đỏ mặt tía tai, lủi thủi chuồn thẳng, không dám ngoái đầu lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khoai-hoat-nong-thon-than-y.jpg
Khoái Hoạt Nông Thôn Thần Y
Tháng 1 12, 2026
hong-hoang-xay-dung-co-ban-cuong-ma.jpg
Hồng Hoang Xây Dựng Cơ Bản Cuồng Ma
Tháng 1 16, 2026
bat-dau-vo-dich-tu-vi-trieu-hoan-bon-ten-dai-de-ho-ve.jpg
Bắt Đầu Vô Địch Tu Vi, Triệu Hoán Bốn Tên Đại Đế Hộ Vệ
Tháng 1 17, 2025
diet-tong-cung-ngay-chet-di-ta-bi-nhi-tu-trieu-hoan.jpg
Diệt Tông Cùng Ngày, Chết Đi Ta Bị Nhi Tử Triệu Hoán
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved