Chương 74: Ngự Thiện Bình Dân (Cảm ơn bác An Sơn tặng quà, cầu tặng quà, đề cử)
Giờ Thìn vừa điểm. Thay vì tiếng pháo tép lẹt đẹt thường thấy, một dàn trống trận tám cái được xếp hình bán nguyệt trước cửa quán đồng loạt rền vang:
“Tùng! Tùng! Tùng! Cắc!”.
Âm thanh trầm hùng, cộng hưởng với tiếng chũm chọe, tạo nên một bản hòa tấu kích thích nhịp tim của đám đông đang vây kín ngã tư Ô Quan Chưởng.
Từ hai bên cánh gà, không phải lân sư rồng bình thường, mà là hai đội múa điêu luyện: Một đội múa “Văn” mềm mại cầm quạt lụa, một đội múa “Võ” cầm côn quyền. Hai đội giao đấu, uốn lượn rồi cùng chầu về phía cửa chính, tạo thành một lối đi trải thảm đỏ rực rỡ.
Đám đông nín thở. Đây không giống một quán ăn mở hàng, nó giống một buổi thiết triều hay một sân khấu kinh kỳ hơn.
Minh An bước ra đầu tiên, phong thái đĩnh đạc như một MC chuyên nghiệp, giơ tay ra hiệu. Tiếng trống dứt bặt. Không gian im phăng phắc.
“Kính thưa bà con cô bác Hà thành!” Minh An cất giọng, vừa có cái hào sảng của người xưa, vừa có sự lôi cuốn của một doanh nhân diễn thuyết. “Ẩm thực không phân sang hèn, chỉ phân ngon và dở. Hôm nay, Ngự Thiện Bình Dân ra mắt, xin lấy cái tâm làm gốc, lấy cái tài của bậc thánh nhân làm chứng!”
Hắn lùi lại một bước, tay mời về phía hai nhân vật quan trọng nhất.
Bên trái, “Thánh Quát” Cao Bá Quát bước ra, tay cầm cây bút lông đại tự đẫm mực.
Bên phải, An Bắc Tướng quân Lê Duy Cự bước ra, tay đặt lên chuôi kiếm, khí thế bức người.
Đám đông ồ lên kinh ngạc. Một Văn, một Võ, cùng đứng chung một sân khấu bán… lòng lợn?
Cao Bá Quát mỉm cười, thay vì cắt băng, ông vung bút lên tấm biển hiệu đang được che bởi lớp giấy đỏ mỏng:
“Văn chương có thể làm say lòng người, nhưng món ngon mới làm ấm lòng người. Ta tặng Ngự Thiện chữ ‘Tâm’!”
Ngọn bút lướt trên giấy đỏ, mực thấm qua giấy in thẳng lên gỗ.
Ngay lập tức, Lê Duy Cự hét lớn một tiếng:
“Khai Môn!”
“Xoẹt!”
Vị tướng quân rút kiếm nhanh như chớp. Ánh thép loáng lên, không phải để chém nhau, mà là một đường kiếm tuyệt mỹ cắt đứt sợi dây lụa treo tấm giấy đỏ. Tấm giấy rơi xuống, lộ ra biển hiệu sơn son thếp vàng rực rỡ, bên cạnh là chữ “Tâm” đen nhánh vừa được Cao Bá Quát ấn định.
Một màn kết hợp “Văn – Võ song toàn” hoàn hảo, vừa mang nghi thức cổ xưa, vừa đậm chất trình diễn hiện đại (Stunt Marketing).
“Mời quý khách nhập tiệc!”
Minh An vỗ tay. Cánh cửa quán mở toang.
Nhưng không có cảnh chen lấn hỗn loạn. Hai hàng tiểu nhị mặc đồng phục màu nâu đất, đầu quấn khăn gọn gàng, đứng xếp hàng cúi chào đồng thanh:
“Ngự Thiện xin chào!”
Hương thơm “bá đạo” của mắm tôm chưng, của dồi nướng, của cháo lòng nấu nấm hương từ trong bếp thốc ra như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự e dè còn sót lại.
“Chủ quán! Cho ta một suất, ta muốn ngồi ngay dưới chữ của Thánh Quát!”
“Bên này! Cho ta xem món dồi mà Tướng quân khen ngợi!”
Dòng người ùa vào, nhưng bị chặn lại bởi một hàng rào dây thừng bện (barie). Minh An đứng đó, mỉm cười phát những tấm thẻ gỗ (ticket) cho từng người:
“Xin quý khách cứ bình tĩnh. Người có thẻ mới được vào, đảm bảo ai cũng có chỗ, không phải chen chúc toát mồ hôi. Ăn ngon là phải thong dong!”
Bên trong, Phan Kế tay dao tay thớt như múa, tiếng băm chặt hòa với tiếng chào mời, tiếng xuýt xoa của thực khách tạo nên một bản giao hưởng của sự thịnh vượng.
*
Ông Phán Toàn, một tay cựu lại nổi tiếng sành ăn và hay soi mói ở phố Hàng Đào, bước xuống kiệu với vẻ mặt khinh khỉnh. Lão phe phẩy chiếc quạt giấy, mũi nhăn lại:
“Hừ, ‘Ngự Thiện’ cái nỗi gì! Treo đầu dê bán thịt chó. Lòng lợn thì muôn đời vẫn là đồ bỏ đi, có dát vàng cũng vẫn hôi hám. Ta đến xem kẻ nào to gan dám mượn danh Cao tiên sinh để lòe thiên hạ.”
Lão ngồi xuống mép ghế, lấy khăn tay lau đi lau lại đôi đũa, giọng hất hàm:
“Tiểu nhị! Mang ra đây một đĩa dạ dày. Nếu còn một chút mùi hôi hay dai ngoách, ta sẽ lập tức bảo quan phủ dỡ cái biển hiệu này xuống!”
Không khí trong quán chùng xuống. Đám thực khách nín thở chờ đợi. Phan Kế nhanh nhẹn bưng ra một mẹt nhỏ. Những miếng dạ dày trắng ngần, dày cộp, được thái vát khéo léo xếp hình cánh hoa, bên cạnh là bát nước chấm sủi bọt trắng xóa.
Ông Phán Toàn gắp một miếng, soi lên ánh sáng tìm vết bẩn nhưng không thấy. Lão miễn cưỡng chấm vào bát mắm, đưa lên miệng.
“Rộp!”
Tiếng giòn tan vang lên rõ mồn một. Lão nhai một cái, rồi hai cái. Đôi lông mày đang cau có bỗng giãn ra. Vị ngọt thanh, giòn sần sật của dạ dày quyện với cái cay nồng, mặn mòi của mắm tôm khiến lão sững sờ. Nuốt xuống rồi mà vị ngọt vẫn đọng lại nơi cuống họng.
Lão Phán Toàn đặt đũa xuống, vỗ đùi cái “đét” buột miệng ngâm nga:
“Bạch ngọc ngỡ là trăng dưới nước,
Ai hay lòng lợn hóa trân châu!
Ngon! Ngon đến rụng rời chân tay!”
Cả quán ồ lên tán thưởng. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng “Rầm!” vang lên ở cửa ra vào.
Ba gã bặm trợn, đầu quấn khăn mỏ rìu, chen lấn xô đẩy đám đông bước vào. Tên cầm đầu là Bảy Sẹo, một tay anh chị chuyên bảo kê khu chợ này. Hắn nhìn quanh với ánh mắt hau háu, quát lớn:
“Chủ quán đâu! Mở hàng làm ăn ở cái đất này mà không hỏi qua ông Bảy à? Mang đồ ra đây! Nấu mà không ra gì, ông đập nát cái quán này!”
Đám thực khách sợ hãi dạt ra. Phan Kế định bước ra can thiệp nhưng Minh An đã ra hiệu ngăn lại. Hắn đích thân bưng ra một mẹt dồi sụn nướng nóng hổi, mỡ chảy xèo xèo, thơm nức mũi đặt trước mặt Bảy Sẹo.
“Mời các huynh đệ nếm thử. Nếu không ngon, tại hạ tự tay dỡ biển.”
Bảy Sẹo hừ lạnh, bốc ngay một miếng dồi nóng bỏ tọt vào mồm định nhai qua loa rồi phun ra để kiếm cớ gây sự. Nhưng vừa cắn ngập răng, lớp vỏ dai giòn vỡ ra, nhân sụn sần sật cùng thịt băm tẩm ướp gia vị đậm đà tràn ngập khoang miệng.
Hắn định mở miệng chửi, nhưng lại… tiếc cái vị ngon đang lan tỏa. Hắn nhai ngấu nghiến, nuốt ực một cái, rồi lại bốc miếng thứ hai, thứ ba.
Hai tên đàn em thấy đại ca ăn như hổ đói, cũng rón rén nếm thử. Chỉ sau vài giây, cả ba gã giang hồ quên sạch mục đích đến đây để phá đám. Chúng cắm cúi ăn, tiếng nhai nhồm nhoàm át cả tiếng nói chuyện.
“Đại ca… cái món tiết canh này… mát quá!” Một tên đàn em vừa húp sùm sụp vừa thốt lên. “Nó đông như thạch, lại còn có lạc rang bùi bùi. Ngon hơn… ngon hơn cả rượu lậu!”
Bảy Sẹo vét sạch đĩa dồi, quệt mồm, ngẩng lên nhìn Minh An, vẻ hung hăng biến mất, thay vào đó là sự thỏa mãn của một cái dạ dày no nê:
“Được! Quán này được! Món này nhắm rượu thì ‘chết’ với ông. Tiểu nhị, mang thêm hai vò rượu nữa! Tiền nong tính cả vào đây, ông trả đủ!”
Thấy cả kẻ sành ăn khó tính lẫn kẻ côn đồ phá đám đều bị chinh phục, đám đông bên ngoài không còn nghi ngờ gì nữa, ùa vào như nước vỡ bờ.
“Cho ta một suất!”
“Ta đặt trước hai mẹt mang về!”
Trong góc khuất, Nguyễn Đình Chương tay run run cầm bút ghi chép không kịp, quay sang Minh An, giọng lạc đi:
“Nhị ca… huynh nhìn xem. Văn nhân thi sĩ thì xuất khẩu thành thơ, giang hồ thảo khấu thì ngoan như cún. Huynh không chỉ bán đồ ăn, huynh đang bán… thuốc phiện cho cái lưỡi của thiên hạ rồi!”
Minh An nhấp ngụm trà, ánh mắt sắc sảo nhìn cảnh tượng hỗn loạn mà đầy sức sống, khóe môi nhếch lên:
“Đây mới là sức mạnh của ‘thực’ đạo. Khi cái bụng đã ưng, thì cái đầu tự khắc sẽ gật, và túi tiền sẽ tự khắc mở ra.”