Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khoi-dau-hong-hoang-ta-co-the-xuyen-qua-chu-thien.jpg

Khởi Đầu Hồng Hoang: Ta Có Thể Xuyên Qua Chư Thiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 424. Thập phương chư thiên đạo Chương 423. Ngày xưa cùng tân sinh
quet-ngang-the-gioi-bao-luc-kiem-tien

Quét Ngang Thế Giới Bạo Lực Kiếm Tiên

Tháng 1 13, 2026
Chương 523: vĩnh hằng vọng tưởng giới (2) Chương 523: vĩnh hằng vọng tưởng giới (1)
kinh-di-ta-trong-mat-deu-la-chan-thien-my.jpg

Kinh Dị, Ta Trong Mắt Đều Là Chân Thiện Mỹ

Tháng 1 17, 2025
Chương 587. Hết trọn bộ Chương 586. Thứ hai cánh cửa
sinh-ton-tuyen-vuong-tro-choi.jpg

Sinh Tồn: Tuyển Vương Trò Chơi

Tháng 1 23, 2025
Chương 1428. Nhân loại tối cao thống trị giả Chương 1427. Tử vong tiên đoán
ma-phap-the-gioi-lan-vao-cai-tu-tien.jpg

Ma Pháp Thế Giới Lẫn Vào Cái Tu Tiên

Tháng 1 24, 2025
Chương 160. Sư phó cứu ta! Chương 159. Đến từ Viêm Hoàng kinh hỉ lớn
ao-cuoi-du-idol-luoi-bao-ta-kinh-thanh-the-gia-cung-ra-tay

Áo Cưới Đu Idol Lưới Bạo Ta? Kinh Thành Thế Gia Cùng Ra Tay

Tháng 1 3, 2026
Chương 1660: Thượng Đế chi tử giáng lâm! Chương 1659: Lần nữa phụ thân
dai-lanh-chua-1

Đại Lãnh Chúa

Tháng 12 8, 2025
Chương 3000: Bạch Gia (2) Chương 3000: Bạch Gia (1)
muoi-tam-tuoi-de-toc-lao-to-hau-dai-deu-la-dai-de-nhan-vat-phan-dien.jpg

Mười Tám Tuổi Đế Tộc Lão Tổ, Hậu Đại Đều Là Đại Đế Nhân Vật Phản Diện

Tháng 1 13, 2026
Chương 284: Ở trong hắc ám nở rộ quang minh! Chương 283: Đang làm hảo hết thảy chuẩn bị phía trước, không cần thiết ngẩng đầu nhìn trời!
  1. 1854
  2. Chương 72: Cú lừa vị giác
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 72: Cú lừa vị giác

Bữa trưa hôm đó, không khí trong lán chỉ huy căng thẳng lạ thường. Trên chiếc bàn tre đơn sơ, một mẹt thức ăn lớn được đặt trang trọng trên lớp lá chuối xanh mướt.

Màu sắc thì tuyệt đẹp: Những khúc dồi sụn nướng vàng ruộm, bóng bẩy mỡ màng; lòng xe điếu khìa nước dừa màu hổ phách óng ả; dạ dày hấp tiêu trắng ngần, giòn sần sật; và bát tiết canh đỏ tươi như ngọc, rắc lạc rang và gan băm vụn.

Nhưng ánh mắt của Cao Bá Quát, Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự nhìn mẹt thức ăn ấy vẫn đầy vẻ cảnh giác, như đang nhìn một mâm thuốc độc được bọc đường. Định kiến “quân tử không ăn đồ ô uế” vẫn còn đè nặng.

“Mời các huynh,” Minh An mỉm cười, phá vỡ sự im lặng.

Hắn ung dung gắp một miếng dồi sụn, kẹp thêm một lá húng quế và một lát ớt đỏ. Hắn chấm ngập miếng dồi vào bát mắm tôm đang sủi bọt trắng xóa – thứ nước chấm “nặng mùi” mà Minh An đã pha chế kỹ lưỡng với đường, chanh và rượu nếp để khử tanh, dậy mùi thơm.

Hắn đưa lên miệng, cắn một cái.

“Rau ráu…”

Tiếng sụn giòn tan vỡ ra trong miệng hắn, nghe rõ mồn một. Minh An nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy hưởng thụ.

Cao Bá Quát nuốt nước miếng “ực” một cái. Ông vốn tính tò mò, lại là người sành ăn, cái mùi thơm nức mũi kia và tiếng nhai giòn tan của Minh An đang tra tấn cái dạ dày của ông.

“Thôi thì…” Ông tặc lưỡi, cầm đũa lên như cầm một thanh gươm ra trận. “Lão phu xin mạo muội… ‘hy sinh’ thử độc trước.”

Ông gắp một miếng lòng xe điếu dày dặn, nhắm mắt lại, chấm mắm tôm rồi bỏ tọt vào miệng.

Cả lán nín thở chờ đợi.

Đôi lông mày đang nhíu chặt của Cao Bá Quát bỗng giãn ra. Đôi mắt ông mở to, sáng rực lên như sao. Ông nhai. Ban đầu còn dè dặt, sau đó là nhanh dần, mạnh dần.

Vị béo ngậy của lòng non quyện với vị ngọt thanh của nước dừa, cái dai giòn sần sật kích thích răng lợi, và cuối cùng là vị mặn nồng, chua cay bùng nổ của mắm tôm pha chanh. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của hương vị mà ông chưa từng nếm trải trong đời.

“Bốp!”

Ông vỗ đùi cái “đét” kêu lên sảng khoái:

“Tuyệt! Tuyệt phẩm! Giòn mà không dai, béo mà không ngấy! Cái vị mắm tôm này… chao ôi, nó nâng miếng lòng lên tận mây xanh! Nhị đệ, đệ không phải nấu ăn, đệ đang làm thơ bằng lưỡi!”

Thấy “Thánh Quát” khen nức nở, Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự không còn giữ kẽ nữa. Họ lao vào gắp.

“Ưm… cái dồi sụn này…” Nguyễn Đình Chương vừa nhai nhồm nhoàm vừa trợn mắt. “Thơm quá! Mùi lá mơ, mùi đậu xanh… Sao trước giờ ta lại vứt thứ này đi nhỉ?”

“Cái dạ dày này nữa,” Lê Duy Cự, người vốn nghiêm túc, giờ cũng không giấu được vẻ thích thú. “Giòn như sứa biển, lại cay nồng vị tiêu. Nhắm rượu thì đúng là… hết sảy!”

Chỉ trong chốc lát, sự nghi ngờ và ghê tởm ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là tiếng đũa bát va chạm lách cách và tiếng xuýt xoa khen ngợi.

Nguyễn Đình Chương gắp miếng cuối cùng, quệt sạch bát mắm tôm, rồi ngẩng lên nhìn Minh An, ánh mắt không chỉ là thán phục ẩm thực, mà là sự kính nể của một con buôn nhìn thấy kho báu.

“Nhị ca,” hắn nói, giọng đầy phấn khích, “đệ phục huynh sát đất. Một con lợn giờ đây chúng ta có thể tận dụng từ đầu đến đuôi, không bỏ phí thứ gì. Giá vốn rẻ mạt như bùn, bán ra đắt như vàng. Với món này, chúng ta không chỉ giàu, mà sẽ trở thành ‘Vua’ của các quán ăn đường phố!”

*

Buổi tối hôm đó, doanh trại Quất Lâm không còn vẻ đìu hiu của những bữa cơm đạm bạc thường ngày. Một mùi thơm lạ lùng, nồng nàn và quyến rũ lan tỏa từ khu nhà bếp, đánh thức cái dạ dày đang sôi ùng ục của hàng ngàn binh sĩ sau một ngày luyện tập vất vả.

Những mâm thức ăn nóng hổi được bưng ra, khói bay nghi ngút. Trên mỗi mâm là những đĩa “thịt” trắng phau, được thái miếng đều tăm tắp, xếp xen kẽ với những loại rau thơm xanh mướt. Bên cạnh là những bát “canh” đỏ tươi, đông đặc như thạch ngọc, rắc lạc rang thơm phức. Và đặc biệt nhất, là bát nước chấm sủi bọt trắng xóa, dậy mùi chanh ớt kích thích vô cùng.

“Hôm nay chủ công khao quân!” Hoàng Kha đứng giữa sân, hô lớn, giọng đầy tự hào. “Đây là ‘Bạch Ngọc Ẩn Vân’ (Dạ dày hấp tiêu) và ‘Huyết Long Du Hải’ (Tiết canh) đặc sản quý hiếm từ phương Bắc mới được nhập về để bồi bổ cho anh em!”

Đám binh lính mắt sáng rực. “Bạch Ngọc? Huyết Long? Nghe tên đã thấy sang trọng rồi!”

Nguyễn Tùng, gã võ sư háu ăn nhất, không chờ đợi thêm. Hắn gắp một miếng “Bạch Ngọc” trắng ngần, kẹp thêm lá húng quế, chấm ngập vào bát nước chấm sủi bọt, rồi bỏ tọt vào miệng.

Rau ráu… sần sật…

Tiếng nhai giòn tan vang lên bên tai hắn. Mắt Nguyễn Tùng mở to hết cỡ.

“Chà! Trời đất ơi! Giòn sần sật, ngọt lừ, lại còn cái vị nước chấm này nữa… Cay cay, tê tê đầu lưỡi! Đây là thịt gì mà lạ thế này? Không dai nhách như thịt trâu, không bở bùng bục như thịt lợn thường!”

Thấy tiểu đội trưởng ăn ngon lành, cả doanh trại lập tức lao vào “chiến đấu”. Tiếng xuýt xoa, tiếng húp sùn sụt, tiếng cụng ly chan chát vang lên không ngớt. Nồi cháo loãng nóng hổi, bốc khói nghi ngút với vị ngọt đậm đà được húp sạch sành sanh đến giọt cuối cùng.

“Ngon! Quá ngon!” Một người lính trẻ vừa quệt mồm vừa vỗ cái bụng căng tròn. “Cả đời ta chưa được ăn món gì lạ miệng mà đưa rượu thế này. Chủ công quả là hào phóng, món ‘Bạch Ngọc’ này chắc phải tốn kém lắm!”

Khi tất cả đã no nê, mặt đỏ gay vì rượu và sung sướng, Minh An mới từ tốn bước ra. Hắn nhìn quanh một lượt, mỉm cười hỏi:

“Các ngươi thấy thế nào? ‘Đặc sản’ này có hợp khẩu vị không?”

“Ngon tuyệt trần, thưa chủ công!” Cả ngàn người đồng thanh hô vang, khí thế rung chuyển cả doanh trại.

“Tốt,” Minh An gật đầu, giọng nói vẫn bình thản nhưng ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái. “Thứ các ngươi vừa khen là ‘ngon tuyệt trần’ thứ ‘Bạch Ngọc’ giòn tan ấy… chính là dạ dày và lòng già của lợn. Còn ‘Huyết Long’ kia… là tiết lợn sống đấy.”

Không gian đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc như tờ. Tiếng gió biển rít qua khe cửa nghe rõ mồn một.

Nụ cười trên môi các binh sĩ cứng đờ lại. Nhiều kẻ há hốc mồm, miếng tăm xỉa răng rơi xuống đất lúc nào không hay. Có kẻ mặt tái mét, đưa tay lên cổ họng định móc ra theo phản xạ vì nghĩ đến thứ bẩn thỉu, hôi hám mà người đời vẫn thường vứt cho chó ăn. Nhưng dư vị thơm ngon, béo ngậy vẫn còn đọng lại trong miệng khiến tay hắn khựng lại giữa chừng.

“Sao?” Minh An cao giọng, phá vỡ sự im lặng:

“Vừa rồi còn khen nức nở, giờ biết tên thật thì thấy hết ngon à? Cái lưỡi của các ngươi nói dối, hay định kiến trong đầu các ngươi đang nói dối?”

Cả đám lính nhìn nhau, bối rối. Đúng là… nó ngon thật.

Bỗng nhiên, một tiếng cười lớn phá tan bầu không khí ngượng ngùng. Là Nguyễn Tùng. Hắn vỗ đùi đánh đét một cái:

“Ha ha ha! Lòng lợn ư? Ta không tin! Nhưng mà… mẹ kiếp, nếu lòng lợn mà ngon thế này, thì ngày mai ta xin ăn tiếp! Rẻ tiền mà ngon như thịt rồng, ngu gì không ăn! Chủ công lừa khéo lắm, nhưng cái bụng ta ưng!”

Câu nói của Nguyễn Tùng như cởi bỏ nút thắt trong lòng mọi người. Cả đám lính ồ lên cười theo, tiếng cười sảng khoái và nhẹ nhõm.

“Phải đấy! Ngon là được, quan tâm gì nó là cái gì!”

“Chủ công vạn tuế! Lòng lợn vạn tuế!”

Định kiến ngàn năm về món ăn “bẩn thỉu” đã bị đánh bay hoàn toàn, không phải bằng lời nói, mà bằng sự chinh phục thực tế của vị giác. Minh An mỉm cười. Hắn biết, kế hoạch kinh doanh của mình đã thành công một nửa ngay từ trong trại lính này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kiem-dao-de-nhat-tien.jpg
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Tháng 1 18, 2025
tai-vu-tu-do-lam-sao-lam.jpg
Tài Vụ Tự Do Làm Sao Làm
Tháng 1 25, 2025
tong-vo-bai-su-ma-dai-nguyen-su-nuong-nguoi-nong-qua-a.jpg
Tổng Võ: Bái Sư Mã Đại Nguyên, Sư Nương Ngươi Nóng Quá A
Tháng 1 15, 2026
vo-hiep-nguoi-o-dai-mac-su-tu-that-quai
Võ Hiệp: Người Ở Đại Mạc, Sư Từ Thất Quái
Tháng 10 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved