Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
trong-sinh-chi-boxing-sat-thu.jpg

Trọng Sinh Chi Boxing Sát Thủ

Tháng 2 1, 2025
Chương 388. Kết thúc Chương 387. Chân chính kích đảo chi vương (3)
chi-ton-tien-cot-bi-dao-ta-lua-chon-vo-dao-thong-than

Chí Tôn Tiên Cốt Bị Đào, Ta Lựa Chọn Võ Đạo Thông Thần!

Tháng 10 24, 2025
Chương 597: Võ Tổ! (Đại kết cục) Chương 596: Thành tiên?
dai-duong-bat-dau-moi-ly-nhi-cung-mot-cho-tao-phan

Đại Đường: Bắt Đầu Mời Lý Nhị Cùng Một Chỗ Tạo Phản

Tháng 10 29, 2025
Chương 506: muốn biết hậu thế như thế nào đánh giá Tần Thủy Hoàng thôi Chương 505: Lăng Thiên: giảng đạo lý hay là đem vật lý đâu
ta-tai-hoa-anh-ve-manga.jpg

Ta Tại Hỏa Ảnh Vẽ Manga

Tháng 1 24, 2025
Chương 378. Chương cuối: Ta thời đại Chương 377. Khi nam nhân đều dạng này?
le-vat-ket-duyen-cac-tien-tu-muon-duoi-nguoc-ta

Lễ Vật Kết Duyên, Các Tiên Tử Muốn Đuổi Ngược Ta!

Tháng mười một 11, 2025
Chương 84: Quỷ tài phi thăng!( Kết thúc ) Chương 83: Sư thúc tổ!
phu-luc-ma-phuong

Phù Lục Ma Phương

Tháng 1 14, 2026
Chương 890: Tiên Thiên Linh Bảo (3) Chương 890: Tiên Thiên Linh Bảo (2)
hong-hoang-ta-vu-toc-lien-khong-khai-chien.jpg

Hồng Hoang: Ta Vu Tộc Liền Không Khai Chiến

Tháng 1 17, 2025
Chương 262. Đại kết cục Chương 261. Trở lại Hồng Hoang
su-ton-cho-qua-nhieu-de-tu-tung-cai-la-ngoan-nhan

Sư Tôn Cho Quá Nhiều, Đệ Tử Từng Cái Là Ngoan Nhân

Tháng mười một 3, 2025
Chương 348: Hành trình mới, mới khiêu chiến (đại kết cục) Chương 347: Vạn vật sinh linh đại trận
  1. 1854
  2. Chương 71: Lòng lợn (Cầu ủng hộ, đề cử)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 71: Lòng lợn (Cầu ủng hộ, đề cử)

Cả ba người còn lại sững sờ, nhìn Minh An như thể hắn vừa bị trúng gió độc ngoài biển, đang nói sảng trong cơn mê.

“Nhị đệ… đệ điên thật rồi!” Nguyễn Đình Chương lắp bắp, mặt nhăn nhó như vừa nuốt phải ruồi, tay xua xua liên tục. “Lòng lợn? Cái thứ chứa… chất thải, hôi hám mà đến đám ăn mày hạ tiện cũng chê ỏng chê eo đó… ai mà thèm mua? Đệ định để danh tiếng An Bắc Tướng quân chìm trong mùi phân lợn sao? Quân lính biết được, họ sẽ nghĩ chúng ta coi họ không bằng súc vật!”

Cao Bá Quát cũng đặt mạnh chén trà xuống, lông mày nhíu chặt lại, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy:

“Ta tuy phóng khoáng, từng nếm đủ mùi đời, nhưng việc này… quả thực không thể chấp nhận. Nhị đệ, quân tử chịu nghèo chứ không chịu hèn. Ăn uống tạp nham những thứ ô uế đó, còn gì là thể thống của kẻ sĩ?”

“Đó là vì người đời chưa biết cách chế biến, và cũng chưa ai đủ can đảm để thử,” Minh An đứng dậy, phong thái đầy tự tin, ánh mắt rực lửa tham vọng quét qua từng người. “Các huynh hãy tin ta. Ta không bảo các huynh ăn bẩn. Ta sẽ biến thứ rác rưởi bị người đời ruồng bỏ này thành mỹ vị nhân gian, thành vàng ròng chảy vào túi chúng ta.”

Hắn bước đến giữa lán, giọng chắc nịch:

“Nguyên liệu gần như miễn phí, một vốn bốn mươi lời. Trong lúc ngân khố cạn kiệt, đây là cứu cánh duy nhất. Hay các huynh muốn nhìn binh sĩ của mình đói lả?”

Câu hỏi của Minh An khiến cả Chương và Quát im bặt, dù sự ghê tởm vẫn hiện rõ trên mặt.

Minh An quay sang Thanh Hà và Minh Nguyệt, hai người phụ nữ đang ngồi ở góc lán, vẻ mặt cũng không giấu được sự e ngại và hoang mang. Hắn bước tới gần, giọng dịu lại nhưng đầy khẩn khoản:

“Hai nàng… Ta biết việc này làm khó các nàng. Tay các nàng quen cầm bút, gảy đàn, chưa từng phải đụng vào những thứ xú uế như vậy. Nhưng đám đàn ông tay chân thô kệch ngoài kia không thể làm được việc này. Chỉ có sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và khéo léo của phụ nữ mới có thể làm nên ‘phép màu’ tẩy rửa.”

Hắn nhìn sâu vào mắt Thanh Hà:

“Ta cần các nàng. Không phải với tư cách là thê tử phục tùng chồng, mà là những người cộng sự tin cậy nhất.”

Thanh Hà nhìn bàn tay thô ráp của Minh An, rồi quay sang nhìn Minh Nguyệt. Trong ánh mắt họ có sự giao tiếp không lời: sự ghê sợ bản năng đối với thứ nguyên liệu kia, nhưng lớn hơn cả là nỗi lo cho đại cục và tình yêu dành cho người đàn ông trước mặt.

Minh Nguyệt khẽ thở dài, rồi mỉm cười trấn an Cao Bá Quát đang lo lắng nhìn mình. Còn Thanh Hà, nàng hít một hơi sâu, đứng dậy, phủi nhẹ tà áo:

“Được rồi. Chàng đã nói đó là cứu cánh, thì dù là thuốc độc thiếp cũng sẽ thử chế biến, huống chi là lòng lợn.” Nàng nhìn Minh An, ánh mắt kiên định pha chút tinh nghịch. “Nhưng nói trước, nếu làm xong mà các huynh không ăn, hoặc nó vẫn… hôi hám, thì chàng phải tự mình xử lý hết đống đó đấy.”

Câu nói của Thanh Hà làm không khí căng thẳng giãn ra đôi chút. Minh An cười lớn, nắm chặt tay nàng:

“Nàng yên tâm. Ta cam đoan, đến lúc đó, ta sẽ phải đuổi các huynh ấy ra khỏi bếp vì tội ăn vụng!”

*

Sáng hôm sau, một góc bếp biệt lập được quây kín bằng bạt dày, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Bên trong, hàng chục chậu thau lớn được xếp hàng, bên cạnh là núi chanh, giấm, phèn chua và muối hạt – những “vũ khí” mà Minh An đã chuẩn bị.

“Bước một: Tẩy trần,” Minh An xắn tay áo lên tận vai, để lộ cánh tay rắn chắc. Hắn không chút do dự thò tay vào chậu lòng già đầy nhớt và mùi hôi, vớt lên một đoạn dài. “Thứ này người đời chê bẩn, vì họ không biết cách rửa. Nhưng với ta, đây là ngọc trong đá.”

Minh Nguyệt và Thanh Hà, dù đã chuẩn bị tinh thần, vẫn không kìm được cái nhăn mặt. Mùi xú uế nồng nặc bốc lên trong không gian kín khiến Thanh Hà phải đưa tay che miệng, suýt nôn khan. Nhưng khi nhìn thấy Minh An – vị chủ tướng oai phong – giờ đây mồ hôi nhễ nhại, tay trần chà xát từng đoạn ruột mà không hề cau mày, hai nàng nhìn nhau, ánh mắt ánh lên sự kiên định. Họ buộc chặt tay áo, hít một hơi sâu rồi cùng thò tay vào chậu.

“Đừng sợ bẩn,” Minh An vừa làm vừa chỉ đạo, giọng trầm ổn. “Dùng bột mì và muối hạt chà xát thật mạnh. Bột mì sẽ hút sạch nhớt, muối sẽ sát khuẩn. Phải lộn trái ra, bóc sạch lớp mỡ hoi bên trong. Đó là nguồn gốc của mùi hôi.”

Tiếng chà xát sột soạt vang lên đều đặn. Những người đầu bếp quân doanh đứng phụ việc ban đầu còn bịt mũi, đứng xa xa nhìn với vẻ ái ngại. Nhưng dần dần, họ bắt đầu tiến lại gần hơn, mắt mở to kinh ngạc.

Sau ba lần rửa bằng hỗn hợp chanh và rượu trắng, thứ nguyên liệu nhầy nhụa, đen đúa, hôi hám ban đầu bỗng trút bỏ lớp vỏ xấu xí. Dưới bàn tay xử lý kiên trì của Minh An và hai phu nhân, những đoạn lòng trở nên trắng phau, sạch sẽ, độ đàn hồi như lụa bạch, mùi hôi biến mất hoàn toàn, chỉ còn thoang thoảng hương chanh và rượu.

“Thật… thật thần kỳ,” một lão đầu bếp thốt lên, không tin vào mắt mình. “Cả đời tôi làm bếp, chưa bao giờ thấy lòng lợn mà lại sạch và thơm như thế này.”

*

“Sạch thôi chưa đủ, phải có hồn,” Minh An mỉm cười, lau mồ hôi trên trán. Hắn ra hiệu mang ra những rổ rau thơm tươi rói vừa hái: húng quế, hành lá, rau răm, mùi tàu, tất cả xanh mướt mắt.

Hắn bắt đầu công đoạn quan trọng nhất: làm dồi. Hắn dạy cách băm nhỏ sụn lợn – thứ cứng và khó ăn thường bị vứt đi.

“Sụn phải băm không quá to, không quá nhỏ. Khi ăn phải nghe tiếng ‘sần sật’ vui tai,” Minh An giảng giải.

Hắn trộn sụn với thịt dải băm, mỡ chài, tiết tươi đỏ au và đặc biệt là đậu xanh rang vàng xay vỡ hạt. Mùi thơm của đậu xanh và rau thơm quyện vào nhau, át đi hoàn toàn mùi tanh của tiết.

“Đây là tỷ lệ vàng,” Minh An nói, tay đảo đều thau nhân khổng lồ. “Giờ đến công đoạn khó nhất: Nhồi.”

Hắn cầm một đoạn lòng non đã làm sạch, một tay giữ miệng, một tay khéo léo nhồi nhân vào.

“Nhìn cho kỹ đây. Không được nhồi quá chặt, khi luộc tiết nở ra sẽ làm vỡ ruột, công cốc. Nhưng cũng không được quá lỏng, miếng dồi sẽ bị bở, cắt ra rời rạc. Phải vừa tay, căng mà vẫn mềm.”

Thanh Hà và Minh Nguyệt, với sự khéo léo trời phú của phụ nữ, học rất nhanh. Những ngón tay thon dài thoăn thoắt nhồi nhân, buộc dây, tạo thành những khúc dồi đều tăm tắp, nhìn vô cùng đẹp mắt.

Đến trưa, công đoạn sơ chế hoàn tất. Những dây dồi căng tròn, những miếng dạ dày trắng ngần được xếp gọn gàng, chờ lên lửa. Minh An nhìn thành quả, gật đầu hài lòng:

“Tốt lắm. Bây giờ, chúng ta sẽ dùng lửa để biến chúng thành vàng.”

*

Đến trưa, khi mặt trời đứng bóng, công đoạn chế biến bước vào hồi gay cấn nhất. Góc bếp biệt lập giờ đây biến thành một lò luyện đan, nhưng thứ được luyện không phải thuốc trường sinh, mà là “mỹ vị nhân gian”.

Trên bếp than hoa rực hồng, những khúc dồi sụn căng tròn, bóng lưỡng bắt đầu chuyển mình. Lửa liếm nhẹ vào lớp vỏ lòng mỏng tang, khiến nó phồng lên, căng nứt. Mỡ từ bên trong rỉ ra, rơi xuống than nóng tạo thành tiếng “xèo… xèo…” vui tai, bốc lên những làn khói trắng mỏng mảnh.

Đó không phải là mùi khét lẹt, mà là mùi thơm nồng nàn của lá mơ, húng quế quyện chặt với vị béo ngậy của mỡ lợn nướng cháy cạnh. Một mùi hương ma mị, vừa dân dã, vừa quyến rũ, có khả năng đánh thức con sâu rượu trong bụng bất kỳ nam nhân nào.

Ở một nồi đất lớn bên cạnh, lòng xe điếu và dạ dày đang “tắm” trong nước dừa tươi. Nước dừa sôi sùng sục, cô đặc lại, phủ lên từng miếng lòng một lớp áo màu hổ phách óng ả, dẻo quánh. Mùi thơm ngọt ngào của dừa quyện với vị mặn mòi của nước mắm cốt lan tỏa, đậm đà đến mức chỉ cần ngửi thôi cũng thấy đầu lưỡi tê dại.

Cơn gió biển vô tình trở thành kẻ đồng lõa, cuốn theo cái “mùi hương lạ lùng” ấy bay qua lớp bạt che, len lỏi khắp doanh trại, tấn công trực diện vào khứu giác của hàng ngàn binh sĩ đang tập luyện dưới nắng gắt.

Đội hình đang đi đều bước bỗng trở nên chuệch choạc. Những cái mũi hít hít không ngừng. Tiếng nuốt nước miếng ừng ực vang lên rõ mồn một trong hàng ngũ.

“Mẹ kiếp! Mùi gì mà thơm điếc mũi thế này?” Một gã lính thì thầm, mắt đảo như rang lạc về phía nhà bếp.

“Hình như là thịt nướng? Nhưng sao lại thơm mùi rau cỏ? Lại còn ngọt ngọt?”

“Chết tiệt! Bụng ông mày đang réo như sấm rồi đây này! Hít cái mùi này còn khổ hơn bị phạt chạy mười vòng!”

Kỷ luật thép của Quất Lâm lần đầu tiên bị lung lay bởi… mùi đồ ăn

Bên trong “phòng thí nghiệm” Minh An gạt giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Hắn nhìn đĩa dồi sụn vàng ruộm, vỏ giòn tan, nhân bên trong mềm ẩm, thơm lừng, mỉm cười hài lòng.

Hắn gắp một miếng, đưa cho Thanh Hà nếm thử. Nàng cắn nhẹ, mắt mở to ngạc nhiên rồi gật đầu lia lịa, quên cả vẻ e dè ban đầu.

Minh An biết, mình đã thắng. Hắn không chỉ nấu ăn. Hắn vừa thực hiện một phép thuật giả kim: biến thứ rác rưởi bị người đời vứt bỏ thành vàng ròng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-lan-tra-ve-de-tu-cua-ta-deu-la-tuyet-the-nu-de.jpg
Vạn Lần Trả Về: Đệ Tử Của Ta Đều Là Tuyệt Thế Nữ Đế
Tháng 2 26, 2025
pokemon-menh-do-chuc-phuc-bat-dau-huy-diet-tyranitar.jpg
Pokemon: Mệnh Đồ Chúc Phúc, Bắt Đầu Hủy Diệt Tyranitar
Tháng 1 7, 2026
trong-sinh-09-hop-thanh-he-nam-than.jpg
Trọng Sinh 09: Hợp Thành Hệ Nam Thần
Tháng 3 24, 2025
ta-xuyen-qua-vao-yandere-my-thieu-nu-tro-choi-tinh-yeu
Ta Xuyên Qua Vào Yandere Mỹ Thiếu Nữ Trò Chơi Tình Yêu
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved