Chương 70: Kế hoạch từ sọt rác
Ba ngày sau đêm đẫm máu tại Bắc Giang, con thuyền của Minh An rẽ sóng cập bến Quất Lâm. Khác với vẻ âm u, chết chóc của Huyện nha, Quất Lâm đón họ bằng nắng vàng rực rỡ và gió biển mặn mòi. Từ xa, không phải là tiếng hò hét lộn xộn, mà là tiếng hô: “Một! Hai! Một! Hai!” vang rền, đều tăm tắp như sấm dậy. Hàng ngàn binh sĩ đang tập luyện đội hình trên bãi cát, từng động tác dứt khoát, mạnh mẽ, tạo nên một bức tường thành bằng xương bằng thịt đầy sức sống. Vừa bước chân lên cầu tàu, một luồng sát khí hoang dã bất ngờ ập tới:
“Gràoooo!”
Một bóng đen to lớn từ trong doanh trại lao vụt ra như một tia chớp vằn vện.
“Cẩn thận!” Nguyễn Tài hét lên, theo phản xạ rút dao, chắn trước mặt Thanh Hà. Thanh Hà cũng giật mình, mặt tái mét, nép sát vào Minh An.
Là “Husky”. Con hổ khổng lồ chồm lên, móng vuốt sắc nhọn giương ra, nhưng rồi thu lại ngay trong tích tắc. Nó không tấn công, mà chồm hai chân trước lên vai Minh An, cái đầu to lớn đầy lông lá dụi mạnh vào ngực hắn, phát ra những tiếng “gừ gừ” trầm đục trong cổ họng như tiếng sấm rền, cái đuôi dài quất qua quất lại đầy phấn khích.
“Được rồi, được rồi, ta về rồi đây, anh bạn già,” Minh An cười lớn, vỗ vỗ vào cái cổ vạm vỡ của con mãnh thú, mặc cho nó liếm láp lên mặt. Hắn quay sang Thanh Hà, ánh mắt tràn đầy sự tự hào:
“Nàng xem, ở vùng đất này, ngay cả thú dữ cũng biết phân biệt bạn thù, biết mừng chủ về nhà.”
*
Từ trong lán chỉ huy, ba bóng người bước ra. Đi đầu là Cao Bá Quát, tay cầm một cuốn sách, phong thái ung dung tự tại. Theo sau là Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Điều khiến Minh An ngạc nhiên nhất là thần sắc của “Thánh Quát”. Không còn vẻ bụi bặm, u uất của kẻ bất đắc chí, ông giờ đây râu tóc gọn gàng, y phục chỉnh tề, ánh mắt sáng ngời rạng rỡ. Có vẻ như bàn tay chăm sóc của Minh Nguyệt đã thực sự hồi sinh tâm hồn người nghệ sĩ già.
“Nhị đệ! Muội muội!” Cao Bá Quát cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng. “Chuyến đi ‘tẩy trần’ này của hai người xem ra hơi lâu đấy. Làm bọn ta ở nhà đứng ngồi không yên.”
Ông dùng từ “tẩy trần” đầy ẩn ý. Ông không cần hỏi cũng biết Minh An đi đâu, làm gì. Và khi nhìn thấy thần sắc tươi tỉnh, sự nhẹ nhõm trong đáy mắt của Minh An và Thanh Hà, ông biết gánh nặng quá khứ đã được trút bỏ hoàn toàn.
“Đại ca, nhìn huynh phong độ thế này, đệ biết chị dâu chăm sóc rất tốt,” Minh An hóm hỉnh đáp lại.
Cả ba người huynh đệ bước tới. Không ai hỏi về những cái chết ở Bắc Giang, không ai nhắc đến máu me hay thù hận. Họ chỉ trao nhau những cái ôm thật chặt, những cái vỗ vai đầy tin cậy. Sự thấu hiểu giữa những người đàn ông cùng chung chí hướng đôi khi không cần lời nói.
“Về là tốt rồi,” Lê Duy Cự nói, giọng trầm ấm nhưng kiên định. “Doanh trại vắng huynh, anh em như rắn mất đầu. Dù kỷ luật vẫn giữ, nhưng thiếu đi cái hồn, cái đầu lạnh để định đoạt đại cục.”
*
Tối hôm đó, lán chỉ huy rực ánh đèn. Một bữa tiệc tẩy trần đơn giản nhưng ấm cúng được tổ chức. Không có sơn hào hải vị, chỉ có cá nướng, rau rừng và vò rượu nếp do chính tay Minh Nguyệt ủ, nhưng tiếng cười nói thì rộn rã hơn bất cứ yến tiệc cung đình nào.
Sau ba tuần rượu, khi men say đã làm đôi má mọi người ửng hồng, Minh An mới chậm rãi kể lại chuyến đi Bắc Giang. Hắn không kể chi tiết về những màn tra tấn máu me, mà tập trung vào việc di dời mộ phần và sự trừng phạt thích đáng dành cho Mộng Điệp cùng tên quan tham.
“Mọi ân oán đã được giải quyết,” Minh An nâng chén, nhìn sang Thanh Hà đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt thanh thản. “Từ nay, chúng ta không còn gánh nặng quá khứ, chỉ còn một mục tiêu duy nhất ở phía trước.”
Cao Bá Quát nghe xong, vỗ đùi đánh “đét” một cái, cười sảng khoái:
“Hay! Ác giả ác báo. Nhị đệ xử lý vừa thấu tình đạt lý, vừa sấm sét kinh hoàng. Uống một chén vì sự giải thoát này!”
Lê Duy Cự cũng hào hứng tiếp lời, kể về tình hình ở nhà:
“Huynh đi vắng, đệ và đại ca ở An Bắc Dinh diễn kịch cũng mệt nghỉ. Triều đình cử người ra thám thính liên tục. May mà đại ca làm thơ ‘nịnh’ vua quá hay, lại thêm quân lính tập luyện ‘múa may’ rất đẹp mắt theo lối cũ, nên bọn chúng đã tin sái cổ rằng ta là kẻ an phận thủ thường.”
“Còn ở Quất Lâm,” Hoàng Kha, người được phép ngồi cùng bàn, báo cáo, “việc huấn luyện tân binh theo phương pháp của chủ công đã hoàn tất khóa 2. Kỷ luật thép đã ngấm vào máu họ. Giờ đây, một tiếng hô của ngài, họ sẵn sàng nhảy vào lửa.”
Không khí trong lán tràn ngập sự hân hoan và tin tưởng. Họ cảm thấy con đường mình đi đang ngày càng rộng mở.
*
Tuy nhiên, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Khi những câu chuyện hàn huyên vơi đi, Nguyễn Đình Chương, người nãy giờ vẫn cười nói nhưng đáy mắt ẩn chứa sự lo âu, mới từ từ đặt chén rượu xuống.
Hắn lôi từ dưới gầm bàn lên một cuốn sổ cái dày cộm, trải ra giữa bàn tiệc. Tiếng lật giấy sột soạt trong không gian bỗng trở nên tĩnh lặng nghe rõ mồn một.
“Các huynh đệ,” Chương thở dài thườn thượt, ngón tay gõ nhịp vào những con số đỏ chót. “Việc báo thù đã xong, lòng quân đang phấn chấn, đó là điều đáng mừng. Nhưng đệ phải nói thật, chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù thực sự đáng sợ hơn cả Vĩnh Tường hay triều đình Huế.”
“Là ai?” Lê Duy Cự cau mày, tay theo phản xạ chạm vào chuôi kiếm.
“Là sự đói nghèo,” Chương đáp gọn lỏn.
Hắn chỉ vào cuốn sổ:
“Số tiền khổng lồ thu được từ vụ ‘Long Phụ Thang’ và việc tịch thu kho bạc của Vĩnh Tường tưởng nhiều, nhưng miệng ăn núi lở. Ba ngàn quân ăn uống mỗi ngày, chưa kể tiền mua sắt thép đúc súng, tiền trả cho thợ thuyền, tiền mua thuốc súng… Khoản chi nào cũng như nước chảy. Nếu không có nguồn thu mới, chỉ một tháng nữa, quân ta sẽ phải ăn cháo loãng cầm hơi. Mà đói thì lấy sức đâu mà luyện tập?”
Cả lán im lặng. Tiếng gió biển rít qua khe vách nghe lạnh lẽo, thổi bay chút hơi men còn sót lại. Thực tế phũ phàng đã kéo họ từ trên mây xuống mặt đất.
“Chẳng lẽ lại đi quyên góp? Hay là đánh chiếm thêm kho lương của triều đình?” Lê Duy Cự sốt ruột hỏi.
“Không được,” Cao Bá Quát lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt đăm chiêu. “Đánh cướp mãi sẽ thành giặc cỏ, mất lòng dân. Quyên góp thì dân đã nghèo lắm rồi, ép họ nữa là đẩy họ về phía triều đình. Chúng ta cần một kế sách lâu dài, đường đường chính chính.”
Tất cả ánh mắt, như thường lệ, lại đổ dồn về phía Minh An, “Thần cơ diệu toán”.
*
Minh An vẫn giữ vẻ bình thản, tay xoay xoay chén rượu. Hắn nhớ lại cảnh tượng ban chiều, khi đi ngang qua khu nhà bếp kiểm tra hậu cần. Hắn thấy lính tráng mổ lợn, họ chỉ lọc lấy thịt nạc và mỡ, còn phần nội tạng – lòng, dạ dày, gan, phổi – thì bị ném vào một cái sọt lớn đầy ruồi nhặng để đem đi chôn hoặc cho chó ăn.
Hắn hỏi thì đầu bếp bảo: “Thứ này hôi hám, bẩn thỉu, cho dân nghèo họ còn đánh cho, ai mà ăn.”
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Minh An lúc đó. Một ý tưởng điên rồ nhưng đầy tiềm năng, dựa trên kiến thức ẩm thực của thời hiện đại mà người thời này chưa hề biết tới.
“Ta có cách rồi,” hắn nói, phá vỡ sự im lặng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
“Cách gì?” Nguyễn Đình Chương sốt sắng chồm người tới, mắt sáng lên. “Lại bán thuốc xuân dược à? Hay là mở sòng bạc?”
“Không,” Minh An lắc đầu, thong thả đặt chén rượu xuống. “Lần này chúng ta sẽ đi bán… lòng lợn.”