Chương 69: Nợ máu trả bằng máu ( nay bốn chương, cầu ủng hộ)
Khói hương nghi ngút bay lên, cuộn tròn trong không gian tĩnh mịch của từ đường, phảng phất mùi trầm buồn bã. Dưới sàn, Mộng Điệp nằm liệt, đôi mắt trợn trừng trong câm lặng, nước mắt và nước mũi hòa lẫn với lớp phấn son nhòe nhoẹt tạo nên một cảnh tượng thảm hại.
Minh An cắm ba nén nhang lên bát hương, nhìn làn khói mỏng manh tan vào hư không. Hắn đứng yên hồi lâu, tay vẫn chưa buông khỏi chuôi kiếm đang rỉ máu.
Thanh Hà đứng bên cạnh, hơi thở vẫn còn dồn dập. Nàng nhìn Mộng Điệp, rồi nhìn sang Minh An, ánh mắt dao động giữa sự hả hê và nỗi lo lắng.
“Chàng…” Thanh Hà ngập ngừng, “Mụ đàn bà này đã bị trừng phạt… Chúng ta… rút lui thôi chứ? Trời sắp sáng rồi.”
Minh An quay sang nhìn nàng, lắc đầu, giọng lạnh băng như gió bấc:
“Chưa xong. Con rắn độc Mộng Điệp đã bị bẻ nanh, nhưng con hổ dữ nuôi nó vẫn còn đó. Nàng quên rồi sao? Kẻ ký lệnh bắt cha mẹ ta, kẻ sai nha dịch đến cướp phá nhà nàng, không phải là mụ đàn bà này, mà là tên Tri huyện. Hắn mới là lưỡi dao thực sự.”
Thanh Hà rùng mình, ánh mắt nàng đanh lại, sát khí bùng lên trở lại:
“Phải… Hắn vẫn đang ngủ ngon trên nhung lụa bằng tiền xương máu của chúng ta.”
Hoàng Kha lúc này mới bước lên một bước, tay lật lại cuốn sổ bìa đen vừa tịch thu được, chỉ vào một dòng ghi chú mới nhất:
“Chủ công, phu nhân nói đúng. Không thể để hắn sống qua đêm nay. Theo ghi chép trong sổ này và tin tức thám báo vừa gửi về, tối nay tên Tri huyện đang mở đại tiệc tại Huyện nha.”
“Đại tiệc?” Minh An nhướng mày.
“Vâng,” Hoàng Kha cười gằn, “Hắn chiêu đãi đám tay chân thân tín để ăn mừng vụ cướp đất trót lọt ở phía Tây huyện. Nghe nói rượu thịt ê hề, lính canh cũng được ban thưởng nên đang say khướt cả lũ.”
“Ăn mừng trên nỗi đau của dân chúng ư?” Minh An siết chặt nắm tay, tiếng khớp xương kêu răng rắc. “Tốt lắm. Hắn thích tiệc tùng, ta sẽ mang đến cho hắn một món quà cuối cùng. Một bữa tiệc mà hắn sẽ không bao giờ quên.”
Hắn quay sang Nguyễn Tài, người vẫn đang quỳ trước bàn thờ, mắt đỏ hoe:
“Nguyễn Tài, ngươi ở lại đây. Canh chừng mụ đàn bà này, đừng để mụ ta chết quá dễ dàng. Và quan trọng nhất, hãy bảo vệ bài vị của cha mẹ.”
Nguyễn Tài gật đầu kiên định:
“Lão gia yên tâm. Con sẽ canh giữ nơi này bằng mạng sống của mình.”
Minh An nhìn Thanh Hà và Hoàng Kha, rút thanh kiếm ra, ánh thép lóe lên lạnh lẽo trong đêm tối.
“Thanh Hà, Hoàng Kha. Đêm nay, chúng ta sẽ nhuộm đỏ Huyện nha. Nợ máu, phải trả bằng máu.”
Ba bóng đen lặng lẽ rời khỏi từ đường, hòa vào màn đêm, hướng thẳng về phía ánh đèn đuốc sáng trưng của Huyện nha Bắc Giang, nơi tiếng cười nói hô hố của lũ quan tham vẫn đang vang vọng, không hề hay biết tử thần đã đứng ngay trước cửa.
*
Huyện nha Bắc Giang đêm nay đèn đuốc sáng trưng như ban ngày. Tiếng đàn sáo lả lơi, tiếng cười hô hố của đàn ông và tiếng nũng nịu của kỹ nữ vọng ra tận ngoài đường, xé toạc sự yên tĩnh của màn đêm.
Trong sảnh lớn, tên Tri huyện béo tốt, mặt đỏ gay vì rượu, đang ngả ngớn trên chiếc ghế da hổ. Một tay hắn ôm ấp kỹ nữ, tay kia vung vẩy chén rượu bằng vàng – thứ mà hắn đã cướp được từ Nguyễn Gia Trang năm nào.
“Uống! Uống đi các chú!” Hắn lè nhè, giọng đầy vẻ đắc ý. “Vụ cướp đất phía Tây trót lọt, vinh hoa phú quý không thiếu phần các ngươi. Cứ đi theo ta, đến cả Diêm Vương cũng phải nể mặt!”
Đám quan sai, nha dịch – những khuôn mặt quen thuộc từng xông vào nhà Minh An cướp bóc, đánh đập gia nhân – tranh nhau nâng ly nịnh nọt.
“Quan huyện anh minh! Nhờ ngài mà bọn con mới được đổi đời!”
“Phải đấy! Nhớ năm xưa, lão già Nguyễn Đại Đồng cứng đầu cứng cổ, không chịu nộp tiền, kết cục là cả nhà chết rũ xương. Đúng là ngu xuẩn!”
Tên Tri huyện cười khanh khách, vỗ đùi đét một cái:
“Đó là bài học cho kẻ nào dám chống lại ta. Ở cái đất Bắc Giang này, ta là trời!”
“Rầm!”
Lời tuyên bố ngạo mạn vừa dứt thì một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cửa chính bằng gỗ lim dày cộp bị một lực đạo kinh người đá tung, vỡ nát thành từng mảnh vụn bay tứ tung vào tận bàn tiệc. Gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, thổi tắt phụt hàng loạt ngọn nến. Cả sảnh đường chìm vào tranh tối tranh sáng, không khí đặc quánh sát khí.
“Kẻ nào? Kẻ nào to gan?” Tên Tri huyện quát lên, đẩy ngã cô kỹ nữ sang một bên, loạng choạng đứng dậy, tay quờ quạng tìm thanh kiếm.
Nơi khung cửa vỡ nát, ba bóng người sừng sững đứng đó, ngược sáng, tà áo bay phần phật trong gió đêm. Minh An đi giữa, Thanh Hà và Hoàng Kha hai bên, như ba vị Tu La đến từ địa ngục.
“Lính đâu! Lính đâu hết rồi! Bắt lấy bọn thích khách!” Tên Tri huyện gào thét, giọng lạc đi vì sợ hãi.
*
Đám quan sai, nha dịch, khoảng hơn chục tên, vơ vội đao kiếm, gậy gộc lao lên. Nhưng chúng chỉ là những kẻ quen bắt nạt dân lành, làm sao đối đầu được với những sát thủ đã được tôi luyện trong lò lửa Quất Lâm.
“Giết!” Minh An ra lệnh ngắn gọn.
Hoàng Kha lướt đi như một cơn gió độc. Ánh dao trên tay hắn loang loáng. Hắn không chém bừa bãi, mà nhắm thẳng vào yết hầu. Mỗi một nhịp di chuyển là một tiếng thét tắt lịm, một kẻ ngã xuống ôm cổ họng phun máu, không kịp hiểu vì sao mình chết.
Thanh Hà, với nỗi hận thù dồn nén bao năm, kiếm pháp của nàng trở nên tàn khốc lạ thường. Nàng nhận ra tên cai ngục năm xưa đã tát cha nàng.
“Nhớ ta không?” Nàng rít lên, một đường kiếm chém ngang.
“Áaa!” Tên cai ngục hét lên, cánh tay cầm đao rơi xuống đất. Hắn quỳ rạp xuống, nhưng Thanh Hà không dừng lại. Nàng dùng sống kiếm đánh gãy chân hắn, để hắn sống trong đau đớn tột cùng.
Minh An không quan tâm đến đám tôm tép. Hắn bước từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn về phía tên Tri huyện, ánh mắt khóa chặt vào con mồi béo tốt đang run rẩy.
*
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên quan tham lùi lại, vấp vào ghế ngã ngửa ra sàn, tay chân chới với đạp loạn xạ. “Lính đâu! Cứu ta!”
Nhưng không còn ai cứu hắn. Đám tay chân kẻ thì chết, kẻ thì quỳ lạy van xin tha mạng.
Minh An dừng lại trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống. Hắn rút từ trong ngực áo ra cuốn sổ bìa đen của Mộng Điệp, ném mạnh xuống ngực tên Tri huyện.
“Mở mắt chó ra mà nhìn. Mộng Điệp gửi lời hỏi thăm ngươi.”
Nhìn thấy cuốn sổ quen thuộc, mặt tên Tri huyện cắt không còn giọt máu. Hắn nhận ra ngay những bút tích tội lỗi của mình. Hắn ngước lên nhìn Minh An, và trong ánh mắt lạnh lẽo đó, hắn thấy lại hình bóng của người bạn cũ mà hắn đã hãm hại.
“Nguyễn… Nguyễn Đại Đồng? Không… ngươi là con trai hắn? Nguyễn Minh An?”
“Trí nhớ tốt đấy,” Minh An nói, giọng trầm đục. “Cha ta dưới suối vàng đợi ngươi đã lâu rồi.”
“Tha mạng! Cháu ơi, tha cho bác! Bác có tiền! Bác có vàng! Bác trả lại hết gia sản cho cháu!” Hắn dập đầu lia lịa, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Tiền của ngươi bẩn quá,” Minh An giơ kiếm lên. “Ta đến đây không phải để lấy tiền. Ta đến để lấy cái đầu của ngươi tạ tội với vong linh hai dòng họ.”
“Khônggggg!”
“Xoẹt!”
Minh An không để hắn nói thêm nửa lời. Một đường kiếm gọn gàng, dứt khoát. Đầu tên tham quan lìa khỏi cổ, lăn lông lốc xuống sàn, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng kinh hoàng, miệng há hốc như muốn nuốt chửng lời van xin cuối cùng.
Cả sảnh đường im bặt. Mùi máu tanh hòa lẫn mùi rượu nồng nặc tạo nên một không khí buồn nôn. Đám tay chân còn sống sót vứt vũ khí, dập đầu như tế sao.
Minh An lau vết máu trên kiếm vào áo tên Tri huyện, quay sang nhìn đám người đang run rẩy:
“Những kẻ tay sai, ta tha mạng chó. Nhưng hãy nhớ lấy đêm nay. Nếu còn dám ức hiếp dân lành, lần sau lưỡi kiếm này sẽ tìm đến cổ các ngươi.”
Trước khi rời đi, Minh An ném ngọn đuốc vào kho lưu trữ hồ sơ phía sau sảnh đường.
“Đốt hết đi! Sổ sách nợ nần, văn tự bán mình, án oan sai… Đốt sạch!”
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm trọn những bằng chứng áp bức của một thời kỳ đen tối. Ba bóng người biến mất vào màn đêm, để lại sau lưng một Huyện nha rực lửa và tiếng cồng chiêng báo động muộn màng. Nợ máu đã trả, công lý, dù muộn màng và tàn khốc, đã được thực thi.