Chương 68: Địa ngục trần gian
Dinh thự họ Nguyễn xưa kia, nay treo biển “Lê Phủ” chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích, nhưng bên trong khu từ đường, không khí lạnh lẽo, đặc quánh mùi ẩm mốc và sự hoang phế.
Hoàng Kha, như một bóng ma, lướt qua hàng lính canh đang ngáp ngắn ngáp dài, không dùng bạo lực ồn ào. Một làn khói mê nhẹ nhàng được thổi qua khe cửa sổ. Chỉ vài nhịp thở sau, đám lính đã gục xuống, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.
Cánh cửa được cạy mở không một tiếng động. Minh An, Thanh Hà và Nguyễn Tài lặng lẽ bước vào.
Cảnh tượng bên trong khiến Nguyễn Tài, người gia nô trung thành năm xưa, suýt bật khóc thành tiếng. Bàn thờ tổ tiên uy nghiêm ngày nào giờ biến thành một cái kho chứa đồ tạp nham. Những hòm rương chất đống, mạng nhện giăng đầy. Nhưng điều đau đớn nhất là ở vị trí trang trọng nhất, nơi từng đặt bài vị của Nguyễn Đại Đồng và phu nhân, nay chễm chệ một bức tượng Thần Tài bằng vàng ròng, cái bụng phệ bóng loáng phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Một sự sỉ nhục tột cùng.
“Lũ súc sinh…” Nguyễn Tài nghẹn ngào, lao tới gầm bàn. Anh ta run rẩy bới trong đống đồ lộn xộn, tìm thấy những tấm bài vị gỗ đã nứt nẻ, phủ đầy bụi. Anh ta ôm chặt chúng vào lòng, dùng vạt áo mình lau điên cuồng như muốn xóa sạch sự ô uế.
Minh An đứng đó, tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một cơn đau đầu dữ dội ập đến như búa bổ. Đó không phải là nỗi đau của hắn, mà là tiếng gào thét uất hận từ sâu thẳm ký ức của “nguyên chủ” – đứa con trai đang chứng kiến cha mẹ mình bị giày xéo ngay cả khi đã khuất.
Đột nhiên, tai Minh An khẽ động. “Ẩn nấp!” hắn ra lệnh khẽ.
Cả ba người nhanh chóng lùi vào bóng tối dày đặc sau những tấm rèm rách nát.
“Két…”
Tiếng cửa gỗ lim nặng nề rên rỉ mở ra. Một luồng ánh sáng vàng vọt hắt vào. Một người phụ nữ bước vào, trên tay cầm một ngọn đèn dầu.
Là Mộng Điệp. Dù đã qua bao năm, bà ta vẫn giữ được nét đẹp mặn mà, nhưng đôi mắt giờ đây hằn lên những vết chân chim của sự toan tính và lo âu triền miên. Bà ta không đến để thắp hương. Bà ta lén lút nhìn quanh, rồi tiến thẳng đến bức tượng Thần Tài.
Bà ta xoay nhẹ bức tượng. Một tiếng “lạch cạch” nhỏ vang lên, để lộ một hốc tối phía sau. Bà ta lấy ra một cái hòm nhỏ, mở nắp, ánh mắt sáng rực lên tham lam khi nhìn thấy những thỏi vàng bên trong.
“Hừ, lão già Tri huyện…” bà ta lầm bầm trong miệng, giọng đầy vẻ khinh bỉ và đắc ý, “Tưởng giấu được bà sao? Tiền này là cái giá ta bán mạng mới có được, đừng hòng mang đi nuôi con hồ ly tinh khác. Nơi này nhiều âm khí, các ngươi có gan cũng chẳng dám mò vào.”
Hóa ra, bà ta dùng chính nơi thờ tự linh thiêng này làm nơi cất giấu của cải riêng, lợi dụng nỗi sợ ma quỷ của người khác để bảo vệ lòng tham của mình.
“Bán mạng ai?”
Một giọng nói trầm đục, lạnh lẽo vang lên, dường như vọng ra từ bốn phía bức tường.
“Á!” Mộng Điệp giật bắn mình, đánh rơi thỏi vàng xuống sàn gỗ tạo nên tiếng cộp khô khốc. Bà ta quay phắt lại, run rẩy giơ cao ngọn đèn dầu về phía bóng tối: “Ai? Kẻ nào?”
Minh An từ từ bước ra khỏi vùng tối. Ánh đèn dầu hắt từ dưới lên khuôn mặt hắn, tạo thành những mảng sáng tối ma quái, đôi mắt đen thẫm như vực sâu không đáy nhìn chằm chằm vào bà ta.
“Ngươi… ngươi là ai?” Bà ta lùi lại, chân vấp vào hòm vàng ngã sóng soài.
Minh An không trả lời ngay. Hắn bước từng bước chậm rãi, tiếng giày nện xuống sàn gỗ như tiếng đếm ngược của tử thần. Khi hắn đến gần, ánh sáng soi rõ khuôn mặt quen thuộc nhưng lại xa lạ đến đáng sợ.
Đồng tử Mộng Điệp co rút lại cực độ. Bà ta há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
“Minh… Minh An? Không thể nào! Mày… mày chết rồi cơ mà! Mày là người hay ma?”
“Ta là người, hay là ma, điều đó có quan trọng không?” Minh An dừng lại trước mặt bà ta, giọng nói đều đều nhưng sắc lạnh như dao kề cổ. “Quan trọng là, Mộng Điệp, bà sống sung sướng trên đống xương trắng của cha mẹ ta, nằm trên tiền bạc nhuốm máu của ân nhân, bà ngủ… có ngon không?”
*
Mộng Điệp run như cầy sấy, mặt cắt không còn giọt máu. Bà ta há miệng định hét lên gọi lính, nhưng một lưỡi dao lạnh toát đã kề sát cổ họng, chặn đứng mọi âm thanh. Thanh Hà bước ra từ bóng tối, đôi mắt rực lửa hận thù, tay ấn mạnh lưỡi đoản kiếm khiến một vệt máu nhỏ rỉ ra trên cổ người đàn bà độc ác.
“Đừng phí công,” Thanh Hà rít lên qua kẽ răng. “Nhìn kỹ ta đi! Ta là con gái của quan Thanh Liêm! Người mà bà đã vu oan giá họa, đẩy cả gia tộc ta vào chỗ chết chỉ để bịt đầu mối!”
Nhận ra thân phận của người đối diện, Mộng Điệp sụp đổ hoàn toàn. Bà ta quỳ sụp xuống, nước mắt nước mũi giàn giụa, bản chất hèn hạ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Ta… ta không muốn! Ta bị ép buộc!” Bà ta khóc lóc, tay chới với định nắm lấy gấu áo Minh An nhưng bị hắn đá ra. “Là do lão Tri huyện! Hắn tham lam gia sản của cha ngươi! Hắn dọa nếu ta không giúp, hắn sẽ giết ta! Ta chỉ là phận đàn bà yếu đuối, ta chỉ muốn sống thôi!”
“Muốn sống?” Minh An cười lạnh, tiếng cười vang vọng trong gian từ đường u ám. Hắn ném mạnh xấp thư và cuốn sổ đen xuống trước mặt bà ta, giấy tờ bay lả tả:
“Trong này ghi rõ từng nét chữ của bà. Chính bà là người gợi ý cho hắn vu cáo cha ta tội mưu phản. Chính bà là người đã vẽ sơ đồ hầm giấu vàng. Bà không bị ép buộc. Bà là kẻ chủ mưu, là con rắn độc nhất trong cái nhà này!”
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đảo điên của bà ta:
“Bà nói đúng. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Hôm nay, trời đã mượn tay ta để tru diệt bà.”
Biết không thể chối cãi, Mộng Điệp chuyển sang van xin, dập đầu lia lịa xuống sàn gỗ, tiếng cốp cốp vang lên khô khốc, trán rớm máu.
“Đừng… đừng giết ta… Ta sẽ trả lại hết… Vàng bạc trong hòm này… nhà cửa… Ta sẽ đi tu… Ta sẽ làm trâu ngựa cho các người…”
Minh An nhìn đống vàng lấp lánh, rồi nhìn người đàn bà đang quằn quại dưới chân với ánh mắt khinh bỉ tột độ.
“Giết bà? Một nhát kiếm quá nhẹ nhàng cho những gì bà đã gây ra.” Hắn ngồi xổm xuống, giọng nói trở nên thì thầm nhưng đáng sợ như tiếng gọi của tử thần. “Bà yêu tiền, yêu nhan sắc, yêu cái miệng lưỡi lươn lẹo này để quyến rũ đàn ông phải không? Ta sẽ không lấy mạng bà. Ta sẽ lấy đi tất cả những gì bà tự hào nhất, biến bà thành một cái xác không hồn.”
Hắn ra hiệu. Nguyễn Tài, nén đau thương và giận dữ, bước tới. Anh ta bóp chặt hàm dưới của Mộng Điệp, ép bà ta phải há miệng.
“Ư… ư…” Bà ta giãy giụa điên cuồng, nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm của người gia nô trung thành năm xưa.
Minh An thả một viên thuốc màu đen vào miệng bà ta, ép bà ta nuốt xuống.
“Khụ… khụ… Ngươi… cho ta uống cái gì?” Bà ta ho sặc sụa, tay ôm lấy cổ họng.
“Đó là ‘Tàn Ngôn Độc'” Minh An đứng dậy, lạnh lùng tuyên án;
“Nó không giết người. Nó chỉ làm dây thanh quản của bà tê liệt vĩnh viễn. Và nó sẽ hủy hoại gân chân của bà. Từ giây phút này, bà sẽ không thể nói, không thể đi. Bà sẽ trở thành một phế nhân đúng nghĩa.”
Đồng tử Mộng Điệp giãn ra hết cỡ vì kinh hoàng. Bà ta muốn hét lên một tiếng cuối cùng nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng “khè… khè…” như ống bễ rách. Chân bà ta bắt đầu mất cảm giác, mềm nhũn ra.
Minh An ghé sát tai bà ta, thì thầm lời nguyền rủa cuối cùng:
“Bà hãy tưởng tượng xem, sáng mai, khi viên Tri huyện kia đến đây, thấy người tình xinh đẹp, khôn khéo của hắn trở thành một bà già câm điếc, liệt giường, đại tiểu tiện không tự chủ, hắn sẽ đối xử với bà thế nào? Hắn sẽ ném bà vào chuồng lợn, hay để mặc cho đám gia nhân mà bà từng hành hạ trả thù? Bà sẽ sống phần đời còn lại trong sự câm lặng, mở mắt trừng trừng nhìn gia sản này tan nát, gặm nhấm tội lỗi của mình mà không thể thốt lên một lời van xin hay chửi rủa. Đó, mới là địa ngục trần gian.”
Để mặc Mộng Điệp nằm đó, quằn quại trong tuyệt vọng câm lặng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trang điểm lòe loẹt giờ đã nhòe nhoẹt, Minh An quay lưng lại.
Hắn và Thanh Hà bước đến bàn thờ. Họ kính cẩn gạt bỏ những bức tượng vàng kệch cỡm sang một bên, đặt lại bài vị của cha mẹ vào vị trí trang trọng nhất. Ba nén nhang được thắp lên. Trong ánh lửa lập lòe, bóng tối và tội ác dường như bị đẩy lùi, chỉ còn lại sự thanh thản của những người con đã làm tròn đạo hiếu.