Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cac-nguoi-nhi-thu-nguyen-that-biet-choi.jpg

Các Ngươi Nhị Thứ Nguyên Thật Biết Chơi

Tháng 1 17, 2025
Chương 687. Nguyện giờ khắc này vĩnh hằng Chương 686. Lớn móng heo
thuong-nguyen-do.jpg

Thương Nguyên Đồ

Tháng 1 25, 2025
Chương 18. Công thành Chương 17. Thế giới mạnh nhất sinh mệnh
vo-thuong-than-do.jpg

Vô Thượng Thần Đồ

Tháng 2 4, 2025
Chương 309. Thời gian đầu nguồn Chương 308. Phi thăng trời xanh
bat-dau-max-cap-bao-xa-messi-cau-ta-nhap-argentina.jpg

Bắt Đầu Max Cấp Bạo Xạ, Messi Cầu Ta Nhập Argentina

Tháng 1 17, 2025
Chương 335. Đại kết cục: Nam nhân kia, gọi Toba, bắt đầu max cấp bạo xạ Toba! Chương 334. Duy nhất đáp án, vẫn như cũ là cái kia max cấp bạo xạ Toba!
pokemon-tu-mo-bao-ruong-xung-ba-lien-minh.jpg

Pokemon: Từ Mở Bảo Rương Xưng Bá Liên Minh

Tháng 2 28, 2025
Chương 732. Aoki, thế giới tổng Quán Quân - FULL Chương 731. Lần nữa trở thành Quán Quân
vo-dao-tong-su.jpg

Võ Đạo Tông Sư

Tháng 12 12, 2025
Chương 16: Đến chậm sưu tầm (kết thúc) Chương 15: Đại phá diệt bên trong đại sinh cơ
tim-tien-ta-chinh-la-tien.jpg

Tìm Tiên? Ta Chính Là Tiên!

Tháng 1 7, 2026
Chương 266: nếu có cần, ta chắc chắn xuất hiện Chương 265: đại chiến kết thúc
ca-uop-muoi-hoang-tu-hoang-de-cau-deu-khong-lam.jpg

Cá Ướp Muối Hoàng Tử: Hoàng Đế? Cẩu Đều Không Làm!

Tháng 5 12, 2025
Chương 465. Đại kết cục Chương 464. Khoáng thế trận chiến chương mở đầu
  1. 1854
  2. Chương 67: Chân tướng vụ án
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 67: Chân tướng vụ án

Sau khi an bài xong phần mộ tại Chí Linh, Minh An cùng Thanh Hà, Nguyễn Tài và Tiểu Yến cải trang thành một đoàn thương buôn tơ lụa từ phương Nam, lặng lẽ quay trở lại thị trấn Bắc Giang.

Họ tìm về chốn xưa. Con đường lát gạch quen thuộc dẫn lối, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến bước chân ai nấy đều chùn lại. Cánh cổng gỗ lim đồ sộ vẫn còn đó, nhưng vẻ uy nghiêm, trầm mặc của “Nguyễn Gia Trang” đã biến mất. Thay vào đó là sự phô trương kệch cỡm. Cổng được sơn son thếp vàng chói lọi, hai con sư tử đá nhe nanh múa vuốt đặt chễm chệ thay cho hai chậu tùng cổ thụ ngày xưa. Tấm biển “Lê Phủ” to tướng treo cao như một vết sẹo đập vào mắt.

Tiếng đàn sáo lả lơi, tiếng cười đùa hô hố vọng ra từ bên trong, xé nát sự tĩnh lặng trong tâm trí những người con xa xứ.

Nguyễn Tài đứng chết trân, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào một góc sân:

“Chủ công… đó là cây ngọc lan lão gia trồng ngày cậu ra đời… Sao… sao giờ chúng lại treo lồng chim, còn đóng đinh lên thân cây thế kia?”

Hơi thở của Nguyễn Tài dồn dập, tay đã vô thức sờ vào con dao giấu trong tay áo.

Minh An vội đặt tay lên vai Nguyễn Tài, siết nhẹ, truyền đi một luồng nội lực để trấn tĩnh người huynh đệ. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, nhưng sâu bên trong là những đợt sóng ngầm. Hắn quan sát kỹ lưỡng: lính canh cửa không mặc đồ gia đinh, mà mặc sắc phục lính lệ của nha môn, nhưng thái độ lại khúm núm, sợ sệt, chốc chốc lại nhìn vào trong như sợ bị quở trách.

“Đi thôi,” Minh An ra hiệu, kéo mọi người vào một quán nước ven đường đối diện, nơi có thể quan sát toàn cảnh.

Hắn gọi một ấm chè xanh, rồi lơ đãng hỏi bà chủ quán, mắt vẫn không rời cánh cổng Lê Phủ:

“Cụ ơi, nhà này chắc là của quan lớn nào ở Kinh mới về? Nhìn uy thế gớm, lính canh dùng cả người của nha môn.”

Bà lão rót nước, liếc nhìn sang bên kia đường rồi hạ giọng thì thầm, vẻ mặt vừa sợ sệt vừa khinh bỉ:

“Quan Kinh gì đâu cậu ơi. Đó là dinh thự riêng của quan Tri huyện đại nhân vùng này đấy. Nhưng ngài ấy ít khi ở, chủ yếu là để ‘kim ốc tàng kiều’.”

Minh An vờ ngạc nhiên:

“Ồ? Chắc là một vị thiên kim tiểu thư nào đó?”

Bà lão bĩu môi, ghé sát tai Minh An:

“Tiểu thư nỗi gì! Nghe đồn trước kia vốn là vợ lẽ của chủ cũ ngôi nhà này. Sau khi nhà họ Nguyễn bị vu oan, cả nhà chết hết, bà ta không những không bị bắt mà còn ‘một bước lên mây’ trở thành nhị phu nhân của quan huyện. Người ta bảo bà ta có tướng ‘sát phu’ ai dây vào cũng khổ, chỉ có quan huyện là mê mệt thôi.”

Nguyễn Tài nghe đến đây, tay cầm chén nước run lên bần bật, nước trà sóng sánh tràn ra ngoài. Thanh Hà cũng tái mặt, cúi gằm xuống để che giấu sự căm phẫn.

Minh An gật đầu cảm ơn bà lão, đặt một hào bạc lên bàn rồi ra hiệu cho mọi người rời đi.

Khi đã về đến quán trọ tồi tàn ở ngoại ô, Minh An mới quay sang nhìn Nguyễn Tài, ánh mắt sắc bén:

“Người bà lão nói… ngươi đoán là ai?”

Nguyễn Tài nghiến răng, gằn từng chữ:

“Chỉ có thể là Mộng Điệp! Bà ta là vợ lẽ thứ ba, xuất thân ca kỹ, rất giỏi mê hoặc đàn ông. Hèn chi… hèn chi bà ta thoát nạn.”

“Một người vợ lẽ của tội thần, không những thoát tội mà còn chiếm được gia sản, lại tái giá với chính kẻ đã bắt chồng mình,” Minh An cười lạnh, lấy tay vẽ một vòng tròn trên mặt bàn đầy bụi. “Đây không phải là may mắn. Đây là một ván cờ đã được sắp đặt từ trước. Hoàng Kha!”

“Có thuộc hạ!” Hoàng Kha bước ra từ bóng tối.

“Đêm nay, ngươi hãy đột nhập vào Lê Phủ một chuyến. Ta không cần vàng bạc, ta cần bằng chứng. Một kẻ đàn bà thủ đoạn như vậy, chắc chắn sẽ giữ lại thứ gì đó để làm ‘bùa hộ mệnh’ phòng thân. Tìm ra nó, chúng ta sẽ biết chân tướng của vụ án năm xưa.”

*

Hoàng Kha không hổ danh là sát thủ hàng đầu được đào tạo từ lò luyện Quất Lâm. Chỉ mất chưa đầy một canh giờ, hắn đã trở lại quán trọ tồi tàn, trên người không một vết xước, nhưng đôi mắt lại hằn lên vẻ ghê tởm. Hắn đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ lim nhỏ, được bọc kỹ trong tấm lụa đỏ, mùi ẩm mốc của hầm ngầm vẫn còn vương lại.

“Chủ công, ngài đoán không sai. Từ đường Nguyễn gia giờ đây đã biến thành mật thất riêng của mụ đàn bà đó. Bài vị của lão gia và phu nhân bị vứt chỏng chơ trong góc tối, mạng nhện giăng đầy. Chễm chệ trên bàn thờ tổ tiên lại là một bức tượng Thần Tài bằng vàng ròng. Chiếc hộp này được giấu ngay sau lưng tượng Phật, được chôn dưới ba tấc đất.”

Nghe đến đó, Nguyễn Tài như bị ai đấm vào ngực, run rẩy, nước mắt trào ra, muốn chạm vào chiếc hộp nhưng lại rụt tay lại như sợ làm bẩn kỷ vật của chủ nhân:

“Lũ súc sinh… sao chúng dám…”

Minh An mặt không đổi sắc, nhưng bàn tay đặt trên mặt bàn đã siết chặt đến trắng bệch. Hắn rút con dao găm, nạy tung chiếc khóa đồng nhỏ xíu.

Nắp hộp bật mở. Bên trong không có vàng bạc, mà là một xấp thư từ đã ngả màu và một cuốn sổ tay ghi chép chi chít những con số.

Minh An cầm cuốn sổ lên, lật từng trang dưới ánh đèn dầu leo lét. Không phải là nhật ký ghi chép tội lỗi ngây ngô, mà là những con số khô khan nhưng tàn nhẫn của một kẻ buôn bán lương tâm.

“Chi 500 quan – Quà biếu quan Huyện (mùng 5 tháng 3).”

“Thu 2000 quan – Bán tơ lụa kho phía Đông.”

“Chi 1000 quan – Phí ‘dọn dẹp’ gia nhân cũ.”

Kẹp giữa những trang sổ là những lá thư trao đổi qua lại giữa Mộng Điệp và viên Tri huyện. Nét chữ của bà ta nắn nót, lả lơi nhưng nội dung thì sặc mùi máu tanh.

Minh An rút ra một lá thư, đọc to từng chữ, giọng lạnh như băng:

“…Lão già (chỉ cha Minh An) đang định dồn tiền quyên góp mở cảng. Nếu để lão làm thế, cái gia sản này sẽ đội nón ra đi. Chàng hãy mau chóng dâng sớ, vu cho lão tội cấu kết ngoại bang. Thiếp sẽ làm nội ứng, tráo đổi sổ sách…”

Hắn đưa lá thư tiếp theo cho Thanh Hà. Nàng cầm lấy, đọc lướt qua, rồi cả người run lên bần bật. Đó là thư của viên Tri huyện gửi lại cho Mộng Điệp:

“…Quan Thanh Liêm (cha Thanh Hà) quá cứng đầu, định dâng sớ minh oan. Phải diệt cỏ tận gốc. Nàng hãy tìm cách bỏ lá thư giả mạo này vào thư phòng của hắn. Một khi xong việc, 7 phần gia sản thuộc về ta, dinh thự và 3 phần còn lại là của nàng…”

“Rầm!”

Thanh Hà đập mạnh tay xuống bàn, nước mắt uất hận trào ra, làm nhòe đi nét mực trên trang giấy.

“Khốn kiếp! Đôi gian phu dâm phụ! Bà ta không chỉ bán đứng chồng mình, mà còn dùng mạng sống của cha ta để làm bậc thang danh vọng! Cha ta… cả đời thanh bạch, cuối cùng lại chết vì một mưu kế bẩn thỉu của một ả ca kỹ và một tên quan tham!”

Căn phòng trọ chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Thanh Hà và tiếng thở dốc của Nguyễn Tài.

Minh An đứng dậy, đi lại trong phòng. Đầu hắn đau như búa bổ. Ký ức của thân xác này đang gào thét, đòi nợ máu. Nhưng lý trí của một kẻ xuyên không mách bảo hắn rằng, sự trả thù này cần phải tàn nhẫn hơn cả cái chết. Minh An đột ngột hỏi, giọng trầm đục:

“Các người có biết tại sao bà ta lại giữ lại những thứ này không?”

Hoàng Kha cau mày:

“Để nhớ lại chiến tích chăng?”

“Không,” Minh An lắc đầu, ánh mắt sắc bén như dao. “Bà ta xuất thân hèn kém, hiểu rõ lòng dạ đàn ông, nhất là loại quan lại tham lam như tên Tri huyện kia. Bà ta biết, khi nhan sắc phai tàn, hoặc khi hắn thăng quan tiến chức, hắn sẽ tìm cách rũ bỏ bà ta – một nhân chứng sống của tội ác. Cuốn sổ và những lá thư này…” Hắn giơ xấp giấy lên. “…chính là bùa hộ mệnh của bà ta. Là con dao bà ta kề vào cổ nhân tình để đảm bảo sự an toàn và vinh hoa phú quý.”

Hắn ném mạnh xấp thư xuống bàn.

“Bà ta muốn dùng tội ác để đổi lấy sự an toàn. Bà ta muốn nắm đằng chuôi. Vậy thì…” Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn nở trên môi Minh An. “…ta sẽ chặt đứt cái tay đang cầm chuôi dao đó. Ta sẽ để bà ta sống, nhưng sống trong sự câm lặng, nhìn mọi thứ bà ta toan tính sụp đổ ngay trước mắt mà không thể thốt lên nửa lời. Đó mới là địa ngục thực sự.”

“Chuẩn bị đi,” Minh An ra lệnh. “mấy hôm nữa, chúng ta sẽ đến ‘Lê Phủ’. Đã đến lúc chủ nhân thực sự trở về nhà.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xa-hoa-dam-dang-phe-vuong-gia-nu-de-lai-noi-ta-muu-phan.jpg
Xa Hoa Dâm Đãng Phế Vương Gia, Nữ Đế Lại Nói Ta Mưu Phản
Tháng 1 5, 2026
gia-toc-tu-tien-tu-nuoi-ca-bat-dau.jpg
Gia Tộc Tu Tiên Từ Nuôi Cá Bắt Đầu
Tháng 2 12, 2025
tong-vo-su-nuong-ninh-trung-tac.jpg
Tổng Võ Sư Nương Ninh Trung Tắc
Tháng 1 8, 2026
mot-thai-tu-bao-hai-nhi-me-la-nu-than-lao-su.jpg
Một Thai Tứ Bảo: Hài Nhi Mẹ Là Nữ Thần Lão Sư
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved