Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hac-hoa-uzumaki-naruto-sieu-cap-soai.jpg

Hắc Hóa Uzumaki Naruto Siêu Cấp Soái

Tháng 1 23, 2025
Chương 165. Đại kết cục, Nhẫn giới diệt Chương 164. Người mạnh nhất cảm giác ngột ngạt
trong-sinh-2002-bong-da-than-hao-tiet-ho-glazer.jpg

Trọng Sinh 2002: Bóng Đá Thần Hào, Tiệt Hồ Glazer

Tháng mười một 26, 2025
Chương 280: Đại kết cục Chương 279: Mới vua bóng đá sinh ra, Kaká Phong Thần chi chiến!
quan-lam-tam-quoc-vo-song-de-vuong.jpg

Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 679. Chăn lớn cùng ngủ Chương 678. Võ Trạng Nguyên
one-piece-ta-o-sau-man-nan-phan-than.jpg

One Piece: Ta Ở Sau Màn Nặn Phân Thân

Tháng 1 21, 2025
Chương 353. Đại kết cục! Chương 352. Kizaru ở trên đường ~~
tong-vo-dinh-hon-vuong-ngu-yen-nang-lai-ga-bieu-ca.jpg

Tổng Võ: Đính Hôn Vương Ngữ Yên, Nàng Lại Gả Biểu Ca?

Tháng 2 1, 2025
Chương 401. Hoàn tất! Chương 400. Nữ đế quy tâm!
Đại Số Liệu Tu Tiên

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Ta Chế Tạo Vô Địch Tông Môn

Tháng 4 22, 2025
Chương 488. Trở về lam tinh Chương 487. Cú vọ tám người dung hợp Thần Đế thần cách
de-toc-ca-nha-tien-de-phach-loi-diem-the-nao.jpg

Đế Tộc: Cả Nhà Tiên Đế, Phách Lối Điểm Thế Nào?

Tháng 12 1, 2025
Chương 162: Cuối cùng Chương 161: Hành hạ đến chết
tu-tien-gia-toc-quat-khoi.jpg

Tu Tiên: Gia Tộc Quật Khởi

Tháng 2 3, 2025
Chương 604. Ma chủ giáng lâm Chương 603. Tòa thứ hai bát giai đại trận
  1. 1854
  2. Chương 64: Về nhà
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 64: Về nhà

Sau khi đã có được sự chấp thuận của “gia đình mới” Cao Bá Quát tìm gặp Nguyễn Minh An, không mang theo bầu rượu, và vẻ mặt cũng không có sự vui mừng, mà là một sự trầm tư lạ thường:

“Nhị đệ, ta muốn về quê một chuyến.”

Nguyễn Minh An ngạc nhiên:

“Về quê? Đại ca, tình hình bây giờ rất nguy hiểm. Thám báo của triều đình và của Nguyễn Đăng Giai vẫn còn lẩn khuất khắp nơi.”

Cao Bá Quát đáp, giọng nói không còn vẻ ngông cuồng, mà đầy sự kiên định:

“Ta biết, nhưng ta phải về.”

Xong dừng lại, nhìn ra ngoài biển, ánh mắt xa xăm:

“Ta cả đời phiêu bạt, coi trời là màn, đất là chiếu. Chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ ‘gia đình’. Nhưng Minh Nguyệt thì khác. Nàng đã mất đi gia đình của mình. Ta không thể để nàng theo ta, một kẻ tội đồ, mà danh không chính, ngôn không thuận.”

Rồi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Minh An:

“Ta phải đưa nàng về ra mắt mẹ ta. Và quan trọng hơn, ta phải thắp một nén nhang, tế cáo trước bàn thờ tổ tiên. Dù ta có là kẻ bất trung với triều đình, thì ta không thể là kẻ bất hiếu với tổ tiên. Ta muốn cho Minh Nguyệt một danh phận, một sự công nhận, dù là nhỏ bé nhất.”

Nguyễn Minh An im lặng. Hắn không chỉ hiểu được tầm quan trọng của lễ giáo đối với một nhà Nho. Hắn còn thấy được một điều khác, một điều mà hắn chưa bao giờ thấy ở “Thánh Quát”: trách nhiệm của một người đàn ông đối với người phụ nữ mình yêu.

Lời nói của Cao Bá Quát bỗng như một tiếng chuông, đánh thức một điều gì đó trong lòng hắn. Hắn cũng có Thanh Hà. Nàng cũng đã vì hắn mà từ bỏ tất cả, theo hắn vào chốn hiểm nguy này. Nhưng hắn, một con người đến từ thế giới khác, đã bao giờ thực sự nghĩ đến việc cho nàng một “danh phận” đúng nghĩa hay chưa? Hắn đã cho nàng tình yêu, sự bảo vệ, nhưng lại quên mất rằng, đối với một người con gái ở thời đại này, một lời hứa trước tổ tiên, một sự công nhận của gia đình, đôi khi còn quan trọng hơn cả ngàn vạn lời yêu.

Hai người đàn ông, một đến từ quá khứ, một đến từ tương lai, bỗng tìm thấy ở nhau một sự đồng cảm kỳ lạ. Họ đều là những kẻ đang cố gắng xây dựng một mái nhà giữa cơn bão táp. Nguyễn Minh An nói, giọng nói đã ấm áp hơn:

“Đại ca, đệ hiểu rồi. Huynh không chỉ đang cho chị dâu một danh phận. Huynh còn đang dạy cho đệ một bài học.”

Hắn đứng dậy, thái độ không còn là của một chủ công, mà là của một người em:

“Được. Huynh cứ chuẩn bị. Ta sẽ cho Hoàng Kha và mười người tinh nhuệ nhất, cải trang thành một đoàn thương buôn, hộ tống hai người đi. Mọi việc phải được tiến hành một cách bí mật và nhanh chóng. An toàn của huynh và chị dâu, là trên hết.”

Cao Bá Quát gật đầu, một sự cảm kích hiện rõ trong mắt. Hắn biết, mình đã không chọn sai huynh đệ.

*

Ba ngày sau, một đoàn xe ngựa nhỏ, treo cờ hiệu của một hiệu buôn tơ lụa vô danh, lặng lẽ rời khỏi Quất Lâm. Cao Bá Quát, trong bộ y phục của một lão thương gia, ngồi trong xe cùng Minh Nguyệt. Bên ngoài, Hoàng Kha và mười người lính “Giác Ngộ” cải trang thành phu xe và áp tiêu, ánh mắt luôn cảnh giác.

Họ không đi theo đường quan lộ, mà chọn những con đường mòn, những lối đi tắt xuyên qua các làng mạc. Kế hoạch của Nguyễn Minh An là tránh mọi sự chú ý. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Khi đoàn xe đi đến một bến đò trên sông Đáy, chuẩn bị qua sông để vào địa phận Sơn Tây, họ bất ngờ bị một toán lính của triều đình chặn lại. Đây không phải là lính tuần thông thường, mà là lính chính quy, gươm giáo sáng loè. Viên Cai đội hét lên, vẻ mặt hống hách:

“Dừng lại! Kiểm tra!”

Hoàng Kha, trong vai quản gia, vội bước xuống, chắp tay, khéo léo dúi vào tay gã một nén bạc nhỏ:

“Bẩm quan gia, chúng tôi là thương buôn đi lấy hàng. Có chút quà mọn, xin quan gia nhận cho để anh em uống nước.”

Nhưng viên Cai đội lại hất tay gã ra, nén bạc rơi xuống đất:

“Ngươi nghĩ có thể mua chuộc được ta à? Dạo này giặc cỏ lộng hành, có lệnh của quan trên, phải kiểm tra gắt gao. Mở hết các thùng hàng ra cho ta xem!”

Hoàng Kha và Cao Bá Quát liếc nhìn nhau. Trong các thùng hàng, ngoài vài súc lụa để ngụy trang, toàn là vũ khí. Nếu bị phát hiện, tất cả sẽ phải bỏ mạng ở đây.

Tình hình vô cùng căng thẳng. Mười người lính “Giác Ngộ” đã lẳng lặng đặt tay lên chuôi kiếm. Hoàng Kha đang tính toán, nếu bây giờ ra tay, liệu có thể diệt gọn được toán lính này mà không gây ra tiếng động lớn hay không.

Bên trong xe, Cao Bá Quát cũng siết chặt tay lại, lo lắng, không phải cho bản thân, mà cho Minh Nguyệt. Hắn thà tử chiến ở đây, chứ không thể để nàng rơi vào tay lũ giặc này.

Đúng lúc đó, Minh Nguyệt, người nãy giờ vẫn ngồi im trong xe, bất ngờ vén rèm lên. Nàng không tỏ ra sợ hãi, mà chỉ nhìn viên Cai đội, rồi cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy:

“Vị quan gia này trông thật quen mắt. Hình như… ta đã gặp ngài ở đâu đó rồi thì phải?”

Viên Cai đội quay lại, nhìn thấy một mỹ nhân xinh đẹp, có phần sững sờ:

“Cô nương nói gì vậy? Ta chưa từng gặp cô.”

Minh Nguyệt mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý:

“Vậy sao? Ta lại nhớ, dường như đã gặp ngài trong một buổi tiệc ở dinh thự của quan Đề đốc Vĩnh Tường ở Nam Định. Ngài… không phải là người của Chu Dũng tướng quân đó sao?”

Hai cái tên “Vĩnh Tường” và “Chu Dũng” được thốt ra, như hai tiếng sét đánh giữa trời quang. Viên Cai đội và đám lính của hắn ta mặt mày lập tức tái mét. Chúng chính là tàn quân của Vĩnh Tường, may mắn trốn thoát khỏi trận Nam Định, đang trên đường chạy trốn thì tạm thời chiếm cứ bến đò này để cướp bóc qua ngày. Viên Cai đội lắp bắp, giọng nói đã mất đi vẻ hống hách:

“Cô… cô nói bậy bạ gì vậy!”

Minh Nguyệt không trả lời, mà lại tiếp tục, lần này có thêm một chút lạnh lùng:

“Ta còn biết, ba ngày trước, các người đã cướp một thuyền buôn gạo ở ngã ba sông này. Việc này, nếu để quan Khâm sai Trương Quốc Dụng biết được… các người nghĩ hậu quả sẽ thế nào?”

Viên Cai đội, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn không thể hiểu nổi, tại sao người ngồi trong xe lại biết rõ hành tung của chúng đến vậy. Sự sợ hãi đối với một thế lực vô hình, biết tuốt còn đáng sợ hơn cả gươm đao:

“Chúng tôi… chúng tôi…”

Minh Nguyệt cắt ngang:

“Đi đi, Coi như hôm nay chúng ta chưa từng gặp nhau. Và cũng đừng để ta gặp lại các ngươi lần thứ hai.”

Lời nói không phải là đe dọa, mà là một mệnh lệnh. Viên Cai đội, không dám chần chừ một giây nào nữa, vội vàng ra hiệu cho thuộc hạ:

“Rút! Rút lui mau!”

Hắn ta thậm chí còn không dám nhặt lại nén bạc dưới đất.

Đoàn xe từ từ đi qua, không tốn một mũi tên, không đổ một giọt máu. Hoàng Kha và những người lính “Giác Ngộ” nhìn vào rèm xe, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và thán phục.

Sau khi đã đi được một đoạn an toàn, Cao Bá Quát, người nãy giờ vẫn sững sờ, mới quay sang nắm lấy tay Minh Nguyệt, giọng nói đầy tự hào:

“Nàng… thật sự khiến ta phải kinh ngạc. Sao nàng lại biết được những chuyện đó?”

Minh Nguyệt chỉ mỉm cười, tựa đầu vào vai:

“Khi ở tửu lầu, tiểu nữ đã nghe không ít những câu chuyện của các quan khách. Chỉ là xâu chuỗi lại một chút thôi ạ. Đi theo tiên sinh, theo các vị anh hùng, tiểu nữ cũng học được một chút mưu trí phòng thân.”

Cao Bá Quát ôm lấy nàng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Hắn biết, người con gái bên cạnh, không chỉ là một đóa hoa sen cần được che chở. Nàng còn là một thanh kiếm báu được cất giấu trong vỏ, sắc bén và đầy trí tuệ. Họ biết, cuộc hành trình vẫn còn nhiều chông gai. Nhưng chỉ cần có nhau, họ có thể vượt qua tất cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nam-ngua-tu-tien-dao-lu-tu-luyen-ta-manh-len
Nằm Ngửa Tu Tiên: Đạo Lữ Tu Luyện Ta Mạnh Lên
Tháng 1 7, 2026
mat-phap-thoi-dai-truong-sinh-vo-thanh
Mạt Pháp Thời Đại Trường Sinh Võ Thánh
Tháng 1 12, 2026
cam-y-ve-ta-pha-an-lao-chu-cung-ngan-khong-duoc.jpg
Cẩm Y Vệ Ta Phá Án, Lão Chu Cũng Ngăn Không Được
Tháng 1 6, 2026
tam-quoc-khong-che-giau-noi-ta-bi-thai-van-co-lo-ra-anh-sang.jpg
Tam Quốc: Không Che Giấu Nổi, Ta Bị Thái Văn Cơ Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved