Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Đại Số Liệu Tu Tiên

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Ta Chế Tạo Vô Địch Tông Môn

Tháng 4 22, 2025
Chương 488. Trở về lam tinh Chương 487. Cú vọ tám người dung hợp Thần Đế thần cách
truong-sinh-tu-tho-san-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Thợ Săn Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 349. : Thần thoại nhân gian chuyển luân hồi, toả ra làm thuyền đi biển cả Chương 349. Thần thoại nhân gian chuyển luân hồi, toả ra làm thuyền đi biển cả
nu-tong-tai-toan-nang-binh-vuong

Nữ Tổng Tài Toàn Năng Binh Vương

Tháng 1 15, 2026
Chương 6618: Đều không lằn ranh? Chương 6617: Hắn phản bội Thánh giáo!
di-gioi-ta-co-mot-cai-dia-cau-tieu-de

Dị Giới: Ta Có Một Cái Địa Cầu Tiểu Đệ

Tháng mười một 1, 2025
Chương 783: Chí Cao Thần vẫn lạc Chương 782: Không phải liền là tự bạo sao? Một chiêu này ta quen thuộc
dai-duong-doat-ly-tu-ninh-lam-vo.jpg

Đại Đường: Đoạt Lý Tú Ninh Làm Vợ

Tháng 1 21, 2025
Chương 531. Quy ẩn điền viên Chương 530. Hoàn thành tâm nguyện
truong-sinh-thien-phu-song-tam-bo-giet-ta-hien-te-ca-nha-nguoi.jpg

Trường Sinh: Thiên Phú Sống Tạm Bợ, Giết Ta Hiến Tế Cả Nhà Ngươi

Tháng 1 3, 2026
Chương 596: Bá khí trở về, đế lôi Chương 595: Gợn sóng
ao-thuat-than-toa.jpg

Áo Thuật Thần Tọa

Tháng 1 24, 2025
Chương 30. Phiên ngoại các nhân vật 4 Helen Chương 29. Phiên ngoại các nhân vật 3 Tử tước Claudius
muon-lam-than-y-bi-cao-qua-quyet-doi-nghe-lam-thu-y.jpg

Muốn Làm Thần Y Bị Cáo, Quả Quyết Đổi Nghề Làm Thú Y

Tháng 5 7, 2025
Chương 972. Chương cuối, kết thúc cũng là bắt đầu mới Chương 971. Thôn phệ đế vương, bệnh thể đại thành
  1. 1854
  2. Chương 63: Lời hẹn ước bên bờ biển
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 63: Lời hẹn ước bên bờ biển

Sự đồng lòng của ba người em đã tiếp thêm cho Cao Bá Quát một dũng khí mà bản thân chưa bao giờ có. Nhưng dũng khí đối mặt với cường quyền là một chuyện, còn dũng khí đối mặt với người con gái mình thương lại là một chuyện hoàn toàn khác. Vị “Thánh Quát” cả đời ngông nghênh, giờ đây lại lúng túng, đi đi lại lại trong thư phòng, không biết phải mở lời như thế nào.

Cao Bá Quát đã thử viết mấy bài thơ tình, nhưng viết rồi lại xé. Lời lẽ hoặc là quá sáo rỗng, hoặc là quá ủy mị, không giống với con người ông chút nào. Cuối cùng, vò nát tờ giấy, thở dài:

“Thôi kệ! Cứ nói thẳng ra vậy!”

Chiều hôm đó, hắn hẹn gặp Minh Nguyệt ở bờ biển, nơi họ lần đầu thực sự mở lòng với nhau.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả mặt biển một màu vàng cam rực rỡ. Minh Nguyệt đến, vẫn trong bộ y phục giản dị, mái tóc được búi gọn gàng. Nàng thấy Cao Bá Quát đã đứng đó từ bao giờ, nhưng hôm nay trông rất khác. Không có bầu rượu, không có vẻ u uất thường ngày, mà là một sự trang trọng, nghiêm túc. Nàng khẽ hỏi, trong lòng có chút hồi hộp:

“Tiên sinh… hẹn tiểu nữ ra đây có việc gì không ạ?”

Cao Bá Quát không đáp ngay, chỉ im lặng nhìn nàng, rồi lại nhìn ra biển rộng:

“Minh Nguyệt,” hắn gọi, lần đầu tiên gọi tên nàng một cách trọn vẹn như vậy, “cô thấy biển cả thế nào?”

“Dạ… rất rộng lớn, bao la ạ,” nàng có phần khó hiểu.

“Đúng vậy,” Cao Bá Quát nói. “Ta cả một đời, cũng giống như một con thuyền không bến, cứ lênh đênh trên biển cả cuộc đời. Đã từng gặp bão tố, cũng từng bị sóng vùi dập. Ta đã nghĩ rằng, con thuyền này sẽ cứ thế, một mình cho đến ngày chìm xuống.”

Xong quay lại, nhìn thẳng vào mắt nàng:

“Nhưng rồi, ta đã tìm thấy một bến đỗ. Một bến đỗ bình yên, ấm áp, nơi ta muốn được dừng chân, không muốn đi đâu nữa.”

Minh Nguyệt sững người. Nàng dường như hiểu ra ý. Hai má nàng bắt đầu ửng hồng.

Cao Bá Quát, thấy nàng im lặng, trong lòng càng thêm bối rối, hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí của cả một đời:

“Minh Nguyệt, ta biết, ta là một lão già đã ở bên kia sườn dốc của cuộc đời. Ta không có gì cả, ngoài một chút danh hão và một tấm thân tội đồ. Còn nàng, nàng còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước.”

“Nhưng,” hắn nói, giọng nói trở nên tha thiết, “nếu nàng không chê một con thuyền cũ nát, rách nát này, xin hãy cho phép ta… được dùng quãng đời còn lại của mình, để che chở cho nàng khỏi mọi bão tố. Minh Nguyệt, nàng… nàng có bằng lòng… làm vợ ta không?”

Nói xong, cả người như trút được một gánh nặng ngàn cân. Cao Bá Quát nín thở, chờ đợi câu trả lời của nàng, lòng còn hồi hộp hơn cả lúc đối mặt với đao kiếm.

Minh Nguyệt không đáp ngay. Nàng chỉ im lặng nhìn, đôi mắt trong veo ngấn lệ. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự từ chối, mà là của sự cảm động. Nàng đã chờ đợi câu nói này từ lâu.

Nàng không nói “có”. Thay vào đó, nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh. Nàng bước tới, không phải để trả lời, mà là để hỏi ngược lại:

“Tiên sinh, ngài nói ngài là thuyền, ta là bến đỗ. Vậy ngài có biết, bến đỗ mong chờ điều gì nhất không?”

Cao Bá Quát ngơ ngác.

“Là mong cho con thuyền, dù đi xa đến đâu, cũng sẽ quay về,” nàng nói, giọng nói dịu dàng. “Và mong cho bến bờ, sẽ không còn cô quạnh nữa.”

Câu trả lời của nàng, còn ý vị hơn cả ngàn vạn lời thơ.

Cao Bá Quát sững sờ, rồi phá lên cười, một nụ cười hạnh phúc đến tột cùng. Hắn không cần thêm một câu trả lời nào nữa, bước tới, không còn vẻ ngập ngừng, nắm lấy bàn tay của nàng:

“Cảm ơn nàng, Minh Nguyệt. Cảm ơn nàng đã cho con thuyền cũ nát này một nơi để quay về.”

Xong từ từ đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mai đang vương trên má nàng, mái tóc bị gió biển thổi rối. Ánh mắt không còn là của một “Thánh Quát” ngông cuồng, mà chỉ còn lại sự dịu dàng, trân trọng vô hạn:

“Ta đã nghĩ rằng, trái tim già cỗi này đã không còn biết rung động nữa. Nhưng nàng đã đến, như một đóa hoa mai nở muộn, sưởi ấm cả mùa đông của đời ta.”

Minh Nguyệt, nghe những lời tâm tình đó, đôi mắt trong veo ngấn lệ. Nàng không nói gì, chỉ khẽ nhón chân lên một chút.

Hiểu được ý của nàng, Cao Bá Quát cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Nụ hôn không hề cuồng nhiệt, mà dịu dàng, ngập ngừng, có vị mặn của gió biển và cả vị mặn của những giọt nước mắt hạnh phúc. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, bên bờ biển rì rào sóng vỗ, hai con người, hai số phận cô độc, đã chính thức tìm thấy nhau.

Tình yêu không bắt đầu bằng sự bồng bột của tuổi trẻ, mà được xây nên từ sự thấu hiểu, sự đồng điệu của hai tâm hồn tri kỷ. Và nó được đánh dấu, không phải bằng một lời thề non hẹn biển, mà bằng một nụ hôn giản dị, chân thành, hứa hẹn một bến đỗ bình yên sau bao ngày giông bão.

*

Sau khi đã nhận được lời đồng ý của Minh Nguyệt, việc đầu tiên Cao Bá Quát làm không phải là chuẩn bị cho hỷ sự, mà là chính thức đưa nàng ra mắt “gia đình mới” của mình.

Cuộc gặp mặt diễn ra trong lán chỉ huy, nhưng hôm nay không có sa bàn, không có binh khí, chỉ có một bộ ấm trà nóng. Năm người quyền lực nhất của nghĩa quân ngồi đó, không phải để bàn việc quân, mà là để chờ đợi. Khi Minh Nguyệt, trong bộ áo dài lụa trang nhã, cùng Cao Bá Quát bước vào, tất cả đều đứng dậy.

Cao Bá Quát cất giọng, có chút ngượng ngùng nhưng đầy vẻ trang trọng:

“Nhị đệ, tam đệ, tứ đệ… và cả… Thanh Hà hiền muội. Đây là Minh Nguyệt. Nàng ấy… đã đồng ý làm thê tử của ta.”

Nguyễn Đình Chương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, bước tới, rót một chén rượu đầy, trịnh trọng dâng lên bằng cả hai tay:

“Đại ca, đại tẩu! Tiểu đệ xin dâng chén rượu mừng này. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!”

Lê Duy Cự cũng bước tới, chắp tay cúi đầu một cách kính cẩn:

“Tiểu đệ xin ra mắt chị dâu. Sau này có việc gì cần, xin chị cứ sai bảo.”

Nguyễn Minh An chỉ mỉm cười, một nụ cười ấm áp. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu với Cao Bá Quát, một cái gật đầu mang theo tất cả sự chúc phúc và thấu hiểu.

Minh Nguyệt, trước sự đón nhận nồng nhiệt và chân thành, không khỏi cảm động. Nàng có chút choáng ngợp trước những nhân vật phi thường này, nhưng sự bối rối của nàng nhanh chóng được xua tan khi Thanh Hà bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

“Chào mừng tỷ đến với gia đình,” Thanh Hà nói, nụ cười dịu dàng như gió xuân. “Từ nay, chúng ta là chị em.”

Bàn tay ấm áp và nụ cười chân thành của Thanh Hà khiến Minh Nguyệt cảm thấy mọi lo lắng đều tan biến. Nàng biết, từ giờ, nàng không còn cô độc nữa.

*

Sau buổi ra mắt, Thanh Hà kéo Minh Nguyệt về phòng riêng của mình. Hai người phụ nữ ngồi bên nhau, không còn sự khách sáo. Thanh Hà hỏi:

“Tỷ có hạnh phúc không?”

Minh Nguyệt, lần đầu tiên sau bao ngày, nở một nụ cười thực sự rạng rỡ:

“Có. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng, sau bao nhiêu biến cố, mình lại có thể tìm được một bến đỗ bình yên như vậy.”

Nàng nhìn Thanh Hà, ánh mắt có chút ngưỡng mộ:

“Nhưng người khiến ta nể phục nhất, lại là muội. Ở giữa chốn binh đao, khói lửa này, muội vẫn giữ được sự bình thản và dịu dàng. Còn ta… đôi khi ta vẫn còn sợ hãi.”

Thanh Hà lắc đầu, nắm chặt lấy tay Minh Nguyệt:

“Tỷ không sợ hãi. Tỷ rất kiên cường. Còn sự bình thản của muội, là vì muội biết, dù trời có sập xuống, thì vẫn có người đàn ông đó đứng ra che chắn cho muội. Và bây giờ, tỷ cũng đã có một người đàn ông như vậy rồi. Chu Thần tiên sinh, ông ấy có thể ngông cuồng với cả thiên hạ, nhưng muội tin, ông ấy sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ cho một mình tỷ.”

Lời nói của Thanh Hà như một dòng nước ấm, xoa dịu đi những vết sẹo cuối cùng trong lòng Minh Nguyệt. Hai người phụ nữ, hai số phận, đã tìm thấy ở nhau không chỉ là một người bạn, mà còn là một sự đồng cảm, một chỗ dựa tinh thần vững chắc giữa cơn bão táp của thời cuộc. Mối liên kết của “gia đình mới” này, không chỉ có tình huynh đệ, mà còn có cả tình tỷ muội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-cai-quai-gi-ta-lai-thanh-duong-tam-cha-han
Đấu La, Cái Quái Gì? Ta Lại Thành Đường Tam Cha Hắn
Tháng mười một 2, 2025
bat-dau-bi-truc-xuat-vuong-phu-trieu-hoan-tuyet-lon-long-ky
Bắt Đầu Bị Trục Xuất Vương Phủ: Triệu Hoán Tuyết Đại Long Kỵ
Tháng 10 11, 2025
van-co-kiem-than.jpg
Vạn Cổ Kiếm Thần
Tháng 1 16, 2026
tong-vo-mo-ca-lien-manh-len-he-thong-nay-ta-nhan.jpg
Tống Võ: Mò Cá Liền Mạnh Lên, Hệ Thống Này Ta Nhận
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved