Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tong-chu-cua-ta-qua-dieu-thap-roi.jpg

Tông Chủ Của Ta Quá Điệu Thấp Rồi

Tháng 2 2, 2025
Chương 1439. Chương cuối: Đến chậm hôn lễ Chương 1438. Độc Cô Hành vẫn lạc, Thánh Linh hoá hình
huyen-huyen-kich-ban-ta-thien-menh-phoi-hop-dien.jpg

Huyền Huyễn Kịch Bản: Ta, Thiên Mệnh Phối Hợp Diễn!

Tháng 1 11, 2026
Chương 740: Bắt tay giảng hòa biện pháp. Chương 739: Đều ngừng tay cho ta đi! .
662c5d8615ac6fead692c10f9f648cc8

Bắt Đầu Bế Quan Trăm Năm, Xuất Quan Một Kiếm Khai Thiên!

Tháng 1 15, 2025
Chương 67. Về tông Chương 66. Hỗn Độn Chung mảnh vỡ
khoa-hoc-ky-thuat-rut-tham-trung-thuong.jpg

Khoa Học Kỹ Thuật Rút Thăm Trúng Thưởng

Tháng 1 17, 2025
Chương 479. Cảm nghĩ kết thúc Chương 478. Dưới ánh mặt trời chó
huyen-huyen-vo-song-hoang-tu-chinh-chien-chu-thien

Vô Song Hoàng Tử, Chinh Chiến Chư Thiên!

Tháng mười một 20, 2025
Chương 2196: Phi Thăng (đại kết cục) Chương 2195: Vì Thủy Hoàng tên
nhat-kiem-chuong-can-khon.jpg

Nhất Kiếm Chưởng Càn Khôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 973. Mới hành trình Chương 972. Ma Tôn hiện thân
menh-con-lai-99-ngay-tuyet-my-thien-hau-truy-phu-khoc-dut-ruot.jpg

Mệnh Còn Lại 99 Ngày, Tuyệt Mỹ Thiên Hậu Truy Phu Khóc Đứt Ruột

Tháng 2 6, 2025
Chương 201. Hai cái bảo bảo xuất sinh! Chương 200. Bali đảo lãng mạn hôn lễ
he-thong-dua-ta-hon-don-chau

Hệ Thống Đưa Ta Hỗn Độn Châu

Tháng 1 16, 2026
Chương 1319: Hai người liên thủ Chương 1318: Lửa bào nam tử
  1. 1854
  2. Chương 62: Hoa mai nở muộn (cảm ơn bác nhà quê đã tặng quà)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 62: Hoa mai nở muộn (cảm ơn bác nhà quê đã tặng quà)

Vài ngày sau nụ hôn định mệnh đó, không khí giữa Cao Bá Quát và Minh Nguyệt có một sự thay đổi kỳ lạ. Một sự ngượng ngùng ngọt ngào nhưng cũng đầy bối rối bao trùm lấy cả hai.

Cả hai vẫn làm việc cùng nhau trong kho sách. Nhưng giờ đây, không gian chật hẹp đó dường như lại trở nên quá rộng. Họ cố tình giữ một khoảng cách, tránh những va chạm vô tình. Nếu Minh Nguyệt đang sắp xếp sách ở kệ bên này, Cao Bá Quát sẽ lẳng lặng tìm một kệ sách ở góc xa nhất.

Một hôm, khi đang cùng nhau khiêng một chồng sách nặng, tay của hai người vô tình chạm vào nhau. Cả hai đều giật bắn mình như phải bỏng, vội rụt tay lại. Chồng sách rơi loảng xoảng xuống đất. Minh Nguyệt lí nhí, mặt đỏ bừng, vội vàng cúi xuống nhặt:

“A… xin lỗi tiên sinh!”

Cao Bá Quát cũng lúng túng, cúi xuống phụ giúp. Hai cái đầu lại suýt chút nữa cụng vào nhau:

“Không… không sao… là lỗi của ta…”

Những cuộc trò chuyện của họ cũng trở nên kỳ quặc. Thay vì những lời tâm sự sâu sắc như đêm đó, giờ đây họ chỉ nói những chuyện không đâu.

“Trời… trời hôm nay đẹp quá nhỉ,” Cao Bá Quát, người cả đời chưa bao giờ để ý đến thời tiết, bỗng buột miệng.

“Dạ… dạ, đẹp ạ,” Minh Nguyệt đáp, mắt không dám nhìn thẳng, chỉ nhìn vào chén trà trước mặt.

Trong lòng mỗi người là một cuộc đấu tranh.

Trời đất ơi, Cao Bá Quát, thầm rủa mình. Ngươi đường đường là ‘Thánh Quát’ trời không sợ, đất không sợ, sao giờ lại không dám nhìn thẳng vào mắt một cô gái? Nàng còn trẻ như vậy, mình đường đột như thế, chắc đã dọa nàng sợ hãi rồi.

Còn Minh Nguyệt thì lại nghĩ khác. Mình… mình đã làm gì sai sao? Hay là tiên sinh hối hận rồi? Phải rồi, thân phận mình bé mọn, sao xứng với một bậc danh sĩ như ngài… Nàng càng nghĩ, lòng lại càng buồn.

Rào cản của lễ giáo, của thân phận, và trên hết, là sự sợ hãi làm tổn thương người kia, đã tạo ra một khoảng cách vô hình, ngăn họ lại, dù trái tim cả hai đều đang hướng về nhau. Tình yêu đã đến, nhưng con đường đến với nó, xem ra còn nhiều chông gai hơn cả con đường “diệt gian thần”.

*

Tối hôm đó, sau một ngày bàn bạc căng thẳng về kế hoạch kinh tế, bốn huynh đệ lại ngồi uống rượu với nhau dưới hiên lán chỉ huy. Nguyễn Đình Chương, người đã có chút men say, lên tiếng trêu chọc:

“Ha ha, đại ca, dạo này đệ thấy huynh lạ lắm. Uống rượu thì như uống nước lã, thơ phú cũng chẳng màng. Cả ngày chỉ thấy quanh quẩn bên kho sách với Minh Nguyệt cô nương. Hay là… ‘Thánh Quát’ của chúng ta đã bị nàng tiên nào bắt mất hồn rồi?”

Lê Duy Cự cũng mỉm cười phụ họa:

“Đệ cũng thấy vậy. Ánh mắt đại ca nhìn Minh Nguyệt cô nương… rất khác lạ.”

Cao Bá Quát, người thường ngày sẽ lập tức dùng thơ phú để đối đáp lại, đêm nay lại chỉ im lặng, lắc đầu cười khổ, rồi ngâm khẽ một câu thơ dang dở:

“Thu tàn, lá rụng, cây trơ cành

Chợt thấy hoa mai… nở muộn màng…”

Câu thơ đầy ẩn ý và tâm trạng. Không khí đang vui vẻ bỗng chùng xuống. Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự nhìn nhau, không dám trêu chọc nữa.

Nguyễn Minh An, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới đặt chén trà xuống, giọng nói nghiêm túc:

“Đại ca, ‘hoa mai’ đó, có phải là một đóa hoa sen không?”

Cao Bá Quát sững người. Hắn biết, không gì có thể qua mắt được nhị đệ của mình, không trả lời, chỉ uống cạn một chén rượu, như một lời thừa nhận.

“Nhưng…” ông thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự dằn vặt và mâu thuẫn. Giọng ông khàn đi. “Hoa mai nở muộn, dù có đẹp đến đâu, cũng không thể nào giữ được qua mùa đông giá rét. Ta là một lão già đã gần năm mươi, một kẻ tội đồ của triều đình, sống chết không biết ngày nào. Nàng là một cô gái trẻ, trong trắng, xứng đáng có một tương lai tốt đẹp hơn. Ta sao có thể vì sự ích kỷ của một cây cằn cỗi như ta mà làm lỡ dở cả mùa xuân của nàng?”

Xong lại rót đầy một chén rượu, tay có phần run rẩy:

“Huynh cả đời ngông cuồng, không sợ trời, không sợ đất. Nhưng lần này… ta lại sợ. Ta sợ sẽ làm tổn thương cô ấy. Ta sợ lời dị nghị của người đời.”

Rồi Cao Bá Quát ngửa cổ, uống cạn chén rượu, như muốn nuốt trôi cả những nỗi niềm của mình. Cả ba người em sững sờ. Họ không phải bất ngờ vì tình cảm, mà vì lần đầu tiên, họ thấy một Cao Bá Quát sợ hãi, một “Thánh Quát” yếu đuối và thành thật đến vậy. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để nghe những lời khuyên giải, thậm chí là sự phản đối. Nhưng, đáp lại không phải là sự im lặng. Nguyễn Đình Chương, người vừa mới trêu chọc, là người phản ứng đầu tiên. Hắn bước tới, không nói một lời, giật lấy bầu rượu trên tay Cao Bá Quát, giọng nói vô cùng nghiêm túc:

“Đại ca, huynh nói vậy là coi thường anh em chúng đệ quá rồi.”

Xong tự rót cho mình một chén, rồi rót cho Cao Bá Quát:

“Lời dị nghị của người đời? Ở cái lò luyện thép Quất Lâm này, có cái gọi là ‘người đời’ sao? Ở đây, chỉ có anh em! Ai dám dị nghị một câu, đệ sẽ cho hắn đi ‘trải nghiệm’ chuồng lợn một tháng! Đệ muốn xem, miệng lưỡi của hắn và mùi phân lợn, cái nào ‘thơm’ hơn!”

Lời nói tuy thô thiển nhưng lại đầy tình nghĩa, khiến không khí bớt đi phần nặng nề. Lê Duy Cự cũng đứng dậy, bước tới. Chàng không nói nhiều, chỉ chắp tay, cúi đầu trước Cao Bá Quát một cách trịnh trọng:

“Đại ca, huynh là bậc danh sĩ, là trụ cột của đại nghiệp, người đã cứu đệ khỏi lưỡi đao của kẻ thù. Minh Nguyệt cô nương là một người con gái hiền thục, kiên cường, đã cùng chúng ta trải qua hoạn nạn. Hai người đến với nhau, là phúc lớn, là chuyện vui của cả doanh trại. Sao lại nói là ‘không thể’? Nếu huynh còn lo lắng về thân phận, về tương lai, vậy thì đại nghiệp của chúng ta càng phải thành công. Đến ngày đó, huynh đường đường là một bậc khai quốc công thần, Minh Nguyệt cô nương sẽ là một vị phu nhân cao quý. Ai dám nói một lời dị nghị?”

Cuối cùng, là Nguyễn Minh An, không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn một cuộn giấy đỏ. Cao Bá Quát ngạc nhiên:

“Đây là…”

Nguyễn Minh An mỉm cười:

“Là giấy viết thiệp hỷ, đệ đã cho người chuẩn bị từ mấy hôm trước rồi. Chỉ chờ có một câu của đại ca thôi. Hoa mai nở muộn, mới là đóa hoa rực rỡ nhất, vì nó đã trải qua cả mùa đông giá rét.”.”

Cao Bá Quát sững sờ, nhìn ba người em của mình. Nguyễn Đình Chương ngổ ngáo nhưng trọng tình nghĩa. Lê Duy Cự chính trực và chân thành. Nguyễn Minh An thâm sâu nhưng lại vô cùng tinh tế. Cao Bá Quá đã nghĩ rằng họ sẽ phản đối, sẽ khuyên can. Nhưng họ không chỉ đồng ý, màt còn ủng hộ một cách tuyệt đối, lắp bắp, cổ họng nghẹn lại:

“Các… các đệ…”

Nguyễn Minh An nói:

“Đại ca, Chúng ta là huynh đệ. Hạnh phúc của huynh, cũng là hạnh phúc của chúng đệ. Huynh đã cô độc cả một đời rồi. Đã đến lúc phải có một người ở bên cạnh, chăm sóc cho huynh, để huynh bớt uống rượu đi một chút.”

Xong nháy mắt:

“Hơn nữa, có một vị đại tẩu lo việc nội trợ, bếp núc, thì anh em chúng đệ cũng được thơm lây chứ. Món lẩu lần trước, vẫn còn thèm.”

Câu nói đùa của hắn đã phá tan không khí trang nghiêm. Cả bốn người cùng phá lên cười. Cao Bá Quát, vị “Thánh Quát” cả đời ngông nghênh, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy mắt mình cay cay, không nói gì thêm, chỉ cầm lấy chén rượu, giơ cao:

“Được! Vì huynh đệ! Cạn!”

Bốn chén rượu cụng vào nhau chan chát dưới ánh trăng. Đêm đó, họ không chỉ bàn về đại nghiệp. Họ còn bàn về một hỷ sự, về một gia đình đang được hình thành ngay giữa khói lửa của chiến tranh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tu-tien-ta-luc-lay-yeu-ma-tu-vi.jpg
Trường Sinh Tu Tiên, Ta Lục Lấy Yêu Ma Tu Vi
Tháng 2 26, 2025
dien-roi-giao-hoa-mu-mu-cho-ta-lam-thu-ky
Điên Rồi! Giáo Hoa Mụ Mụ Cho Ta Làm Thư Ký!
Tháng 1 6, 2026
ta-chinh-la-muon-kho-luyen.jpg
Ta Chính Là Muốn Khổ Luyện
Tháng 12 31, 2025
tu-thinh-phong-di-huong-lang-giai-tri.jpg
Từ Thính Phòng Đi Hướng Làng Giải Trí
Tháng 12 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved