Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hong-hoang-do-suc-voi-thien-menh

Hồng Hoang Đọ Sức Với Thiên Mệnh

Tháng 10 15, 2025
Chương 1477 : Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1476 : Hướng về tương lai lại lên đường (phần 2/2)
diamond-no-ace-chi-cuong-the-nem-bong.jpg

Diamond No Ace Chi Cường Thế Ném Bóng

Tháng 2 9, 2025
Chương 336. Kết thúc Chương 335. Tiếp tục chinh chiến
tu-luyen-don-gian-hoa-ta-that-khong-phai-the-hu.jpg

Tu Luyện Đơn Giản Hóa: Ta Thật Không Phải Thể Hư

Tháng 2 26, 2025
Chương 326. Trường Sinh giới Chương 325. Vạn năm phi thăng
toan-dan-hai-nguoi-cau-sinh-bat-dau-xung-doi-thanh-mai-nu-than.jpg

Toàn Dân Hai Người Cầu Sinh: Bắt Đầu Xứng Đôi Thanh Mai Nữ Thần

Tháng 1 6, 2026
Chương 551: Xích kim tộc nơi chốn giao dịch Chương 550: Cho nhân loại ngang nhau tại xích kim tộc địa vị
dai-can-ngu-linh-quan.jpg

Đại Càn Ngự Linh Quan

Tháng 1 20, 2025
Chương 96. Tam Hảo Hoa hòa thượng Chương 95. Tri hành hợp nhất
lay-mot-long-chi-luc-danh-bai-toan-bo-the-gioi

Lấy Một Long Chi Lực Đánh Bại Toàn Bộ Thế Giới

Tháng 1 3, 2026
Chương 473: Vĩ đại Ignas Hoàng đế, đi vào hắn trung thành thổ địa (2) Chương 473: Vĩ đại Ignas Hoàng đế, đi vào hắn trung thành thổ địa (1)
c02ad054fe58201508b71f000f3ec4b0

Hoàng Triều Triệu Hoán Chi Thấp Điều Tranh Bá

Tháng 1 15, 2025
Chương 497. Phượng Vũ hoàng triều Chương 496. Trên đường gặp
cau-sinh-theo-nha-tranh-bat-dau-doi-khang-hong-thuy

Cầu Sinh: Theo Nhà Tranh Bắt Đầu Đối Kháng Hồng Thủy

Tháng 1 14, 2026
Chương 950: Bất hủ cấp Bổ Thiên đan Chương 949: Thử vương ngẫu nhiên gặp
  1. 1854
  2. Chương 61: Tình yêu Cao Bá Quát (Cảm ơn bác T80BVM tặng quà, cầu ủng hộ, đề cử để tác có động lực ra chương)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 61: Tình yêu Cao Bá Quát (Cảm ơn bác T80BVM tặng quà, cầu ủng hộ, đề cử để tác có động lực ra chương)

Minh Nguyệt, theo chân Nguyễn Tài, bước vào lán chỉ huy. Nàng ngơ ngác nhìn quanh. Không gian đơn sơ nhưng đầy khí thế. Và nàng sững người. Không chỉ có vị tiên sinh làm thơ ngạo nghễ năm nào, mà còn có cả hai vị công tử tuấn tú đã cùng uống rượu và tranh cãi hôm đó, và một người nữa, mang khí chất của một bậc đế vương. Bốn con người phi thường đã cùng hội tụ.

“Tiên sinh…” nàng khẽ gọi, giọng nói có chút không chắc chắn.

Cao Bá Quát ngẩng lên, cũng sững người khi nhận ra cô gái bán rượu có nụ cười rạng rỡ năm nào. Nhưng nụ cười đó giờ đã bị thay thế bởi một vẻ u buồn, sương gió.

“Là cô… sao cô lại ra nông nỗi này?”

Minh Nguyệt ban đầu giọng còn run rẩy, nhưng khi kể về cái chết của người cha, về những ngày tháng bị truy đuổi, giọng nàng trở nên kiên định một cách lạ thường. Nàng không khóc lóc, không than vãn, chỉ trần thuật lại sự thật, một sự thật tàn khốc.

Nguyễn Minh An, Nguyễn Đình Chương và Lê Duy Cự im lặng lắng nghe. Câu chuyện của nàng không chỉ là bi kịch của một gia đình, mà còn là một minh chứng sống cho sự thối nát của chế độ mà họ đang chống lại.

Khi câu chuyện kết thúc, nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào bốn người, giọng nói quả quyết:

“Các vị công tử, các vị tiên sinh, tôi đã không còn nơi nào để đi. Xin các vị cho phép tôi được ở lại. Tôi không cần danh phận, chỉ cần một nơi để nương tựa, để làm việc. Việc gì tôi cũng có thể làm, từ nấu ăn, giặt giũ đến mài mực. Tôi chỉ muốn… được sống.”

Sự quật cường trong ánh mắt của nàng khiến tất cả đều cảm phục.

Cao Bá Quát, người cảm động nhất, định lên tiếng. Nhưng Nguyễn Minh An đã giơ tay ra hiệu ngăn lại, giọng nói nói bình tĩnh nhưng không thể chối từ:

“Cô nương, chúng tôi rất cảm thông cho hoàn cảnh của cô. Nhưng nơi này là một căn cứ quân sự bí mật. Việc tiếp nhận một người lạ không thể qua loa được.”

Xong quay sang Hoàng Kha, người đang đứng như một pho tượng trong góc:

“Hoàng Kha, hãy cho người đi xác minh lại những gì cô nương đã kể.”

Hoàng Kha gật đầu rồi lặng lẽ rời đi. Một sự im lặng căng thẳng bao trùm. Minh Nguyệt hiểu, đây là một thử thách, một sự đề phòng cần thiết. Nàng không hề tỏ ra oán trách, chỉ im lặng chờ đợi.

Hai ngày sau, Hoàng Kha trở về, báo cáo:

“Bẩm chủ công, thuộc hạ đã đến làng nơi Minh Nguyệt cô nương đang ở. Những người hàng xóm đều xác nhận câu chuyện của cô ấy là thật. Cha con họ đúng là từ Hà Nội đến, sống rất hiền lành, nhưng gần đây cha cô ấy đã bị một đám người lạ mặt đánh chết.”

Nghe xong, mọi sự nghi ngờ cuối cùng cũng được xóa bỏ.

Nguyễn Minh An lúc này mới nhìn sang Minh Nguyệt, ánh mắt đã dịu đi:

“Được. Cô có thể ở lại đây. Cô sẽ không phải làm người hầu. Cô sẽ là một phần của chúng tôi.”

Cao Bá Quát lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ông biết, nếu không có sự xác minh này, dù ông có muốn, cũng không thể giữ nàng lại.

Những ngày sau, Minh Nguyệt bắt đầu cuộc sống mới. Nàng không cho phép mình yếu đuối. Nàng xắn tay áo, giúp các nữ quy trong trại việc bếp núc. Bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, cầm chén rượu, giờ đây lại phải cầm dao, cầm thớt.

Cao Bá Quát thường ngồi một góc, uống rượu, nhìn nàng. Ông thấy được sự vụng về, nhưng cũng thấy được sự kiên trì phi thường trong từng hành động của nàng. Ông thấy được hình ảnh của một nhành hoa sen, dù bị vùi dập trong bùn nhơ, nhưng vẫn đang cố gắng vươn lên. Nỗi đồng cảm ban đầu, dần dần biến thành sự cảm phục, rồi len lỏi vào đó là một thứ tình cảm mà chính ông cũng không ngờ tới.

*

Một đêm nọ, trăng sáng vằng vặc. Cao Bá Quát lại ngồi một mình uống rượu, lòng đầy tâm sự. Bỗng, có tiếng bước chân nhẹ nhàng sau lưng. Là Minh Nguyệt. Nàng không đến gần, chỉ đứng sau tấm rèm tre, tay bưng một ấm trà nóng, khẽ nói:

“Đêm đã khuya, tiên sinh uống rượu một mình, dễ bị cảm lạnh.”

Hai người cứ thế, một người trong, một người ngoài rèm, bắt đầu một cuộc trò chuyện. Bỗng đột nhiên, Minh Nguyệt hỏi:

“Tiên sinh, tại sao người tài giỏi như ngài, lại phải phiêu bạt, đi theo con đường hiểm nguy này?”

Câu hỏi của nàng như chạm vào nỗi niềm sâu kín nhất của Cao Bá Quát. Lần đầu tiên, Cao Bá Quát không trả lời bằng một vần thơ ngạo nghễ, mà bằng một tiếng thở dài:

“Vì cả một đời, ta chỉ muốn tìm một nơi để có thể sống thẳng lưng. Ta căm ghét sự giả dối, sự thối nát của chốn quan trường.”

Rồi kể cho nàng nghe về những năm tháng làm quan, về những lần bị đố kỵ, vùi dập, về cuộc khởi nghĩa bất thành.

“Ta đi theo Minh An, không phải vì ta tin vào ‘đại nghiệp’ của nó, mà vì ở nó, ta thấy được một sự quyết tâm đập đi xây lại, một sự điên rồ mà ta đã không dám làm.”

Minh Nguyệt, qua tấm rèm tre, lặng lẽ lắng nghe. Nàng không chỉ thấy một “Thánh Quát” ngông cuồng, mà còn thấy một con người cô độc. Nàng nói:

“Cha tôi cũng từng nói, sống ở đời, khó nhất không phải là làm người tốt, mà là giữ được mình không trở nên xấu xa. Tiên sinh, ngài đã làm được điều đó.”

Câu nói của nàng, đơn giản, nhưng lại là sự thấu hiểu sâu sắc nhất mà Cao Bá Quát từng nhận được, sững người. Minh Nguyệt nói tiếp, giọng có chút buồn:

“Nhưng giữ mình trong sạch giữa chốn bùn nhơ, chẳng phải cũng là một sự cô độc sao? Giống như một đóa hoa sen, dù không nhiễm bùn, nhưng vẫn phải sống giữa ao tù.”

Sự đồng điệu trong tâm hồn khiến Cao Bá Quát không kìm được cảm xúc, cầm lấy chén rượu, uống cạn, rồi đặt xuống, ngâm khẽ:

“Một đời bầu rượu, túi thơ,

Tìm người tri kỷ, đến giờ mới hay.

Trăng tàn, rượu cạn, đêm nay,

Chỉ mong giữ lại… vạt mây bên rèm.”

Minh Nguyệt, ở bên kia tấm rèm, nghe được những vần thơ đó, nước mắt bất giác trào ra. Tâm hồn của hai con người cô độc, đã tìm thấy nhau trong đêm trăng này.

*

Từ đêm đó, mối quan hệ của họ đã khác. Minh Nguyệt không chỉ lo việc bếp núc. Nàng bắt đầu giúp Cao Bá Quát sắp xếp lại kho sách lộn xộn của ông.

Một hôm, nàng tìm thấy một tập thơ cũ, giấy đã ố vàng, nét chữ có phần non nớt. Nàng tò mò đọc. Đó là những bài thơ ông viết khi còn trẻ, đầy hoài bão và lý tưởng.

Khi Cao Bá Quát bước vào, thấy nàng đang đọc, có phần ngượng ngùng, định giật lại:

“Đồ trẻ con ấy mà, xem làm gì.”

Minh Nguyệt ngẩng lên, mắt sáng ngời:

“Không ạ, những vần thơ này… rất thật. Nó cho tiểu nữ thấy một Chu Thần tiên sinh rất khác.”

Nàng bắt đầu chép lại những bài thơ đó, cẩn thận sửa lại những chỗ bị mờ, đóng thành một tập thơ hoàn chỉnh.

Cao Bá Quát, mỗi ngày, lại ngồi đó, im lặng nhìn nàng cặm cụi bên bàn giấy, nhìn ánh nắng chiều chiếu lên mái tóc, lên gò má thanh tú của nàng. Lòng vốn đã nguội lạnh vì thế thái nhân tình, bỗng cảm thấy ấm áp lạ thường.

*

Một buổi chiều khác, khi đang cùng nhau sắp xếp lại kho sách cũ kỹ, bụi bặm, Minh Nguyệt bất ngờ tìm thấy một bản thảo viết tay đã ố vàng. Nàng tò mò mở ra xem. Đó là một bài thơ viết về hoa sen, nét chữ phóng khoáng, nhưng lại có vài chỗ bị nhòe đi vì… nước mắt.

Đúng lúc đó, Cao Bá Quát bước vào. Thấy nàng đang cầm bản thảo, có phần ngượng ngùng, định lên tiếng. Nhưng Minh Nguyệt đã ngẩng lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào ông, khẽ hỏi:

“Bài thơ này… tiên sinh viết cho người thương cũ sao ạ?”

Cao Bá Quát sững người trước câu hỏi thẳng thắn của nàng, thở dài, không hề che giấu:

“Phải. Là viết cho mối tình đầu của ta. Một người con gái kiên cường như hoa sen, nhưng số phận lại bạc bẽo.”

Không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chùng xuống. Minh Nguyệt ngập ngừng:

“Tiên sinh…ngài vẫn còn thương nhớ người ấy lắm sao?”

Cao Bá Quát không đáp ngay, bước tới, đứng đối diện với nàng. Ánh nắng chiều xiên qua khe cửa, rắc những hạt bụi vàng bay lơ lửng giữa hai người. Cao Bá Quát giọng trầm xuống, nói:

“Ta đã từng nghĩ vậy, ta đã nghĩ rằng trái tim già cỗi này đã chết theo mối tình đó rồi. Cho đến khi… ta gặp lại một đóa hoa sen khác.”

Minh Nguyệt giật mình, ngẩng phắt lên. Ánh mắt của hai người giao nhau. Nàng thấy trong đôi mắt sáng quắc không còn là sự thương cảm của một bậc trưởng bối, mà là một ngọn lửa nồng nàn, chân thành. Cảm giác mềm mại, ấm áp và mùi hương thoang thoảng từ mái tóc nàng khi nàng ngã vào lòng ông hôm trước bỗng ùa về trong tâm trí Cao Bá Quát. Trái tim già cỗi bỗng đập loạn nhịp. Cao Bá Quát không nói thêm lời nào, chỉ từ từ đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mai đang vương trên má nàng. Rồi, bằng một sự thôi thúc không thể kìm nén, ông cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Nụ hôn không hề cuồng nhiệt, mà dịu dàng, ngập ngừng, và có cả vị mặn của những giọt nước mắt không biết đã rơi xuống từ lúc nào.

Minh Nguyệt, sau giây phút sững sờ ban đầu, đã không hề đẩy ra. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp và cả nỗi cô đơn sâu thẳm từ người đàn ông này. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, số phận của hai con người cô độc đã gắn chặt vào nhau.

Khoảnh khắc đó, còn hơn vạn lời thơ tình. Tình yêu đã đến, không phải với sự bồng bột của tuổi trẻ, mà với sự thấu hiểu sâu sắc của hai tâm hồn tri kỷ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuc-son-kiem-tien-liet-truyen.jpg
Thục Sơn Kiếm Tiên Liệt Truyện
Tháng 1 7, 2026
day-hoc-tro-hoan-tra-gap-van-lan-nghich-do-dam-lung-ta-tro-tay-duong-ra-nu-de
Dạy Học Trò Hoàn Trả Gấp Vạn Lần, Nghịch Đồ Đâm Lưng Ta Trở Tay Dưỡng Ra Nữ Đế
Tháng 10 4, 2025
huyen-huyen-theo-hanh-y-te-the-bat-dau-truong-sinh-bat-tu.jpg
Huyền Huyễn: Theo Hành Y Tế Thế Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử
Tháng mười một 29, 2025
comic-ben-trong-ope-ope-no-mi-nang-luc-gia.jpg
Comic Bên Trong Ope Ope No Mi Năng Lực Giả
Tháng 2 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved