Chương 60: Anh hùng cứu mỹ nhân
Để cải thiện bữa ăn và cũng để rèn luyện tinh thần lao động, Nguyễn Minh An cho lập một khu vườn rau và khu chăn nuôi lớn. Dưới sự chăm sóc kỹ lưỡng, chẳng mấy chốc, doanh trại đối mặt với một cuộc “khủng hoảng” mới: khủng hoảng thừa.
Sáng hôm đó, trong buổi họp giao ban, Phan Kế, người được giao phụ trách hậu cần, bước lên với vẻ mặt nghiêm trọng, tay cầm một cuốn sổ.
“Bẩm chủ công,” cậu ta tâu, giọng điệu như một vị quan đang báo cáo việc quốc gia đại sự, “thần xin báo cáo tình hình sản xuất. Tuần vừa qua, sản lượng rau cải đã vượt mức tiêu thụ 20%. Rau muống vượt 30%. Đặc biệt, đàn lợn của chúng ta đã sinh sản ngoài kế hoạch, số lượng lợn con đã tăng gấp đôi. Nếu cứ đà này, e rằng chẳng mấy chốc, doanh trại của chúng ta sẽ biến thành một cái chợ rau và một trại heo.”
Cả đám tiểu đội trưởng đang họp, nghe xong không nhịn được cười. Nguyễn Tùng gầm gừ:
“Thừa thì có sao? Cứ cho anh em ăn thêm thịt.”
“Không được, Tùng huynh,” Phan Kế đáp, rất ra dáng một nhà kinh tế. “Ăn nhiều quá sẽ gây lãng phí và ảnh hưởng đến sức khỏe tiêu hóa của binh sĩ. Rau cải để lâu sẽ héo úa. Đây là một vấn đề nghiêm trọng!”
Nguyễn Minh An, nghe xong bản báo cáo “vĩ mô” cũng không khỏi bật cười. Hắn suy nghĩ một lúc, rồi một ý tưởng lóe lên:
“Tốt. Có vấn đề, ắt có giải pháp. Từ ngày mai, mỗi tiểu đội sẽ cử ra hai người, mang sản phẩm ‘thặng dư’ của chúng ta ra chợ làng bên cạnh bán. Số tiền thu được sẽ sung vào quỹ ‘liên hoan’ riêng của tiểu đội.”
Một mệnh lệnh tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Cả phòng họp im phăng phắc, rồi vỡ òa.
“Cái gì? Được ra ngoài sao?”
“Được… được đi chợ á?”
Tin tức nhanh chóng lan ra toàn doanh trại. Trong môi trường phong bế, ngày nào cũng chỉ nhìn thấy mặt nhau, nhiệm vụ “đi bán rau” bỗng chốc trở thành một phần thưởng danh giá, một tấm vé đến với “thế giới tự do”.
Tối hôm đó, trong lán của tiểu đội 3, một cuộc tranh luận nảy lửa nổ ra để chọn ra hai người “may mắn”.
“Phải là ta!” một anh lính trẻ nói. “Ta còn trẻ, nhanh nhẹn, có kinh nghiệm đi chợ với mẹ ta ngày xưa!”
“Ngươi thì biết gì!” một người khác gạt đi. “Phải là ta! Ta ăn nói khéo léo, đảm bảo bán hết trong một nốt nhạc, còn có thể ‘làm quen’ được với vài cô hàng xén nữa!”
Nguyễn Tùng, với tư cách tiểu đội trưởng, đập bàn:
“Trật tự! Vị trí danh giá này, không thể quyết định qua loa được! Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc thi đấu! Ai thắng trong trận đối kháng Vovinam ngày mai, người đó sẽ được đi!”
*
Thế là, từ một nhiệm vụ hậu cần đơn giản, việc đi bán rau đã trở thành một cuộc đua tranh quyết liệt. Ngày hôm sau, để quyết định tiểu đội nào sẽ có được hai “suất ngoại giao” đầu tiên, Nguyễn Minh An cho tổ chức một cuộc thi đấu đối kháng Vovinam.
Không khí trên lôi đài bỗng trở nên hăng hái và quyết liệt hơn bao giờ hết. Người ta không còn thi đấu chỉ để giành đùi gà, mà còn để giành lấy cơ hội được “hít thở không khí tự do”.
Trận đấu cuối cùng, trận quyết định, diễn ra giữa hai đối thủ không đội trời chung: Nguyễn Tùng của tiểu đội 3 và đội trưởng của tiểu đội 1, một gã tráng sĩ to con có biệt danh là Hùng “đô vật”.
“Ha ha, Tùng ‘chuồng lợn’!” Hùng “đô vật” cười ngạo nghễ. “Nghe nói ngươi muốn đi bán rau để ngắm các cô thôn nữ à? Nằm mơ đi! Suất đó là của bọn ta!”
Nguyễn Tùng không nói gì, chỉ lầm lì thủ thế.
Trận đấu bắt đầu. Hùng “đô vật” đúng như biệt danh, lao vào, không dùng quyền cước, mà chỉ tìm cách ôm ghì, vật ngã Nguyễn Tùng. Với sức mạnh kinh người, hắn ta đã nhiều lần suýt thành công. Nhưng Nguyễn Tùng, sau những ngày tháng “đối luyện” với Phan Kế, đã không còn là một võ sư chỉ biết dùng sức mạnh. Anh ta di chuyển linh hoạt, khéo léo dùng các kỹ thuật xoay người, gạt tay để thoát khỏi những cái ôm chết người của đối thủ.
“Chỉ biết chạy thôi à?” Hùng “đô vật” gầm lên, bắt đầu mất kiên nhẫn.
Đó chính là lúc mà Nguyễn Tùng chờ đợi. Khi đối thủ lao tới một cách mù quáng, anh ta không né, mà bất ngờ hạ thấp trọng tâm, dùng một đòn “quét trụ” chính xác vào chân của Hùng “đô vật”. Gã khổng lồ mất thăng bằng, loạng choạng. Ngay lập tức, Nguyễn Tùng xoay người, dùng một đòn “đòn chân tấn công” đẹp mắt, kẹp vào cổ đối thủ, vật ngã hắn ta xuống sàn đài trong sự sững sờ của tất cả mọi người.
“Suất bán rau… là của chúng ta.” Nguyễn Tùng đứng đó, thở hổn hển, nói, giọng đầy vẻ tự hào.
Tiểu đội 3 vỡ òa trong tiếng hoan hô.
Ngày hôm sau, Nguyễn Tùng và Phan Kế, hai người có công lớn nhất, đã “vinh dự” gánh hai gánh rau xanh mơn mởn, hớn hở lên đường.
*
Vừa ra đến chợ, gánh hàng của họ lập tức gây chú ý. Rau của quân đội, vừa tươi, vừa non, lại được bán với giá rẻ như cho.
“Rau đây! Rau sạch đây! Ăn vào khỏe như hổ, khôn như cáo đây!” Phan Kế, với cái miệng của một thư sinh, rao hàng không giống ai.
Gánh hàng của họ lập tức được các bà, các cô vây kín.
“Cho tôi mớ này!”
“Cậu lính ơi, cân cho tôi mớ kia!”
Nguyễn Tùng, người quen cầm đao, giờ lại lúng túng cầm chiếc cân tay, mặt đỏ bừng trước những lời trêu ghẹo của các cô thôn nữ. Chỉ trong phút chốc, hai gánh rau đã được bán hết sạch.
Trên đường về, tay cầm túi tiền, cả hai đang vui vẻ bàn tính xem tối nay sẽ mua gì cho tiểu đội liên hoan, thì bỗng nghe thấy tiếng la hét từ một con hẻm nhỏ.
“Cứu mạng! Cướp! Cướp!”
Không một chút do dự, cả hai liếc nhìn nhau rồi lao vào. Trong hẻm, ba tên côn đồ đang vây lấy một cô gái trẻ, cố giật lấy túi tiền.
“Lũ khốn kiếp!” Nguyễn Tùng gầm lên.
Phan Kế, dù võ công không cao, cũng cầm đòn gánh, vận dụng các thế Vovinam, khéo léo vụt vào chân của một tên.
Bọn côn đồ nhanh chóng bị đánh cho tơi tả, bỏ chạy thục mạng.
“Cô nương, cô không sao chứ?” Phan Kế bước tới, ân cần hỏi.
Cô gái trẻ, quần áo có phần xộc xệch, cánh tay bị trầy xước, sau giây phút hoảng sợ, ngẩng đầu lên, cúi đầu cảm tạ. “Đa tạ… đa tạ hai vị anh hùng đã ra tay cứu giúp.”
Khi nàng ngẩng lên, cả Nguyễn Tùng và Phan Kế đều sững sờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo, dù đang ngấn lệ, vẫn không che được vẻ xinh đẹp. Đúng lúc đó, từ phía sau, một người lính khác trong đội quân của họ cũng vừa chạy tới. Đó là Nguyễn Tài.
“Tiểu thư… Minh Nguyệt?” Nguyễn Tài, người được giao nhiệm vụ đi mua một vài vật dụng trong làng, tình cờ đi ngang qua và cũng lao vào cứu giúp, lắp bắp.
Cô gái cũng kinh ngạc: “Ngươi… ngươi là…”
“Là A Tài đây, thư đồng của Minh An thiếu gia đây!” Nguyễn Tài mừng rỡ. “Trời đất, sao người lại ở đây? Còn chủ quán…”
Nhắc đến cha, đôi mắt Minh Nguyệt lập tức đỏ hoe, nước mắt lưng tròng. Nàng kể lại câu chuyện bi thảm của mình. Sau đêm náo loạn ở tửu lầu, hai cha con nàng đã bỏ trốn, nhưng bọn tay chân của kẻ quyền thế vẫn không buông tha. Cha nàng, trong một lần chống cự để bảo vệ nàng, đã bị chúng đánh chết. Nàng may mắn trốn thoát, lưu lạc đến tận đây, sống nương tựa vào một người bà con xa, hằng ngày phải đi làm thuê kiếm sống.
Nghe xong câu chuyện, ai nấy đều không khỏi xót xa. Nguyễn Tùng, gã võ sư thô kệch, chỉ biết siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm chửi thề. Phan Kế thì thở dài, trong lòng dấy lên một sự căm phẫn đối với đám quan lại mục nát.
“Tiểu thư, người đừng lo,” Nguyễn Tài nói. “Minh An thiếu gia… à không, chủ công của chúng tôi cũng đang ở đây. Ngài ấy nhất định sẽ báo thù cho lão chủ quán! Người theo chúng tôi về, ngài ấy nhất định sẽ có cách an bài.”
Minh Nguyệt nhìn ba người lính trước mặt, rồi lại nhìn về ngôi nhà của người bà con xa, nơi nàng phải chịu đựng sự ghẻ lạnh. Cuối cùng, nàng khẽ gật đầu. Đó là sự lựa chọn duy nhất của nàng, một sự phó thác cuối cùng vào những người xa lạ nhưng lại mang đến cho nàng một tia hy vọng.