Chương 57: Đại hội Võ lâm
Sau một tháng, để kiểm tra kết quả và khích lệ tinh thần, Nguyễn Minh An quyết định tổ chức một buổi “đại hội võ lâm”. Giải thưởng cho người vô địch: một con lợn quay và được miễn trực đêm một tuần.
Không khí vô cùng náo nhiệt. Cả doanh trại biến thành một ngày hội.
Vòng loại: diễn ra một cách chóng vánh. Những “hạt giống” như Nguyễn Tùng, gã cựu thợ săn, và vài võ sư khác dễ dàng đi tiếp. Nhưng bất ngờ đầu tiên đã xảy ra. Một trong những võ sư mới đến, người từng thách đấu Nguyễn Minh An, đã bị loại bởi một anh chàng ngư dân nhỏ con nhưng nhanh nhẹn. Anh ta không tấn công, chỉ liên tục di chuyển như một con cá trạch, khiến đối thủ to lớn mệt lả rồi tự ngã khỏi lôi đài.
Vòng bán kết: càng thêm phần kịch tính.
Trận đầu tiên, Nguyễn Tùng đối đầu với gã cựu thợ săn. Một cuộc chiến giữa sức mạnh thuần túy và kinh nghiệm thực chiến. Cuối cùng, Nguyễn Tùng, với sức trẻ và sự bền bỉ, đã giành chiến thắng sau một trận đấu giằng co đến nghẹt thở.
Nhưng trận bán kết thứ hai mới thực sự gây chấn động. Đối thủ là Phan Kế, chàng thư sinh. Mọi người đều nghĩ anh ta sẽ thua. Nhưng Phan Kế, với cái đầu của một người đọc binh thư, đã biến trận đấu thành một ván cờ. Cậu ta không hề tấn công, chỉ liên tục lùi lại, vừa lùi vừa nói:
“Huynh ra đòn tay phải quá mạnh, làm hở sườn trái rồi kìa!”
“Cú đá này của huynh, nếu nhanh hơn một chút thì ta đã không né được!”
Đối thủ của cậu ta, một tráng sĩ nóng tính, càng đánh càng tức, ra đòn càng loạn. Cuối cùng, trong một lúc mất bình tĩnh, anh ta đã tự lao đầu ra khỏi lôi đài. Phan Kế thắng, không phải bằng võ công, mà bằng “tâm công”.
Trận chung kết: Cuộc đối đầu không tưởng
Trận chung kết diễn ra giữa hai người đồng đội của tiểu đội 3: Nguyễn Tùng và Phan Kế. Một cuộc đối đầu giữa sức mạnh và trí tuệ.
“Ha ha, thư sinh, lên đây!” Nguyễn Tùng cười lớn. “Hôm nay để ta xem ngươi còn dùng ‘võ mồm’ được nữa không!”
“Tùng huynh, xin chỉ giáo,” Phan Kế chắp tay, vẻ mặt vẫn bình thản.
Trận đấu bắt đầu. Nguyễn Tùng, đã quá hiểu chiêu trò của Phan Kế, không vội vàng tấn công. Anh ta chỉ từ từ áp sát, dùng thân hình to lớn để dồn Phan Kế vào góc. Phan Kế liên tục di chuyển, nhưng không gian ngày càng hẹp lại.
Khi Phan Kế bị dồn vào góc đài, không còn đường lui, Nguyễn Tùng mới gầm lên, tung ra một cú đấm sấm sét. Phan Kế không thể né. Cậu ta chỉ kịp giơ hai tay lên đỡ.
“Rầm!”
Cú đấm mạnh đến mức đẩy lùi Phan Kế về phía sau, nhưng cậu ta không ngã. Cậu ta đã dùng chính kỹ thuật “hóa giải lực” của Vovinam, biến cú đấm của Nguyễn Tùng thành một lực đẩy, giúp mình bật ra khỏi góc võ đài.
Cùng lúc đó, khi Nguyễn Tùng còn đang mất đà sau cú đấm, Phan Kế đã xoay người lại, dùng một đòn quét trụ chính xác vào chân trụ của anh ta.
Nguyễn Tùng, người chưa bao giờ bị đánh ngã, loạng choạng, rồi ngã phịch xuống sàn đài trong sự sững sờ của tất cả mọi người.
Phan Kế không tấn công thêm. Cậu ta chỉ đứng đó, chắp tay. “Tùng huynh, huynh đã thua.”
Cả bãi tập im phăng phắc. Rồi vỡ òa trong tiếng hoan hô và reo hò không thể tin được. Người vô địch, người mạnh nhất của lò luyện thép Quất Lâm, không phải là võ sư cao cường nhất, mà lại là một chàng thư sinh gầy gò, người đã dùng chính trí tuệ và sự kiên trì để chiến thắng.
Nguyễn Minh An đứng trên đài cao, mỉm cười. Bên cạnh, Cao Bá Quát gật gù, vuốt râu:
“Lấy yếu thắng mạnh, lấy trí địch dũng. Nhị đệ, quân đội của đệ, không chỉ có nanh vuốt, mà đã bắt đầu có cả ‘hồn’.”
*
Buổi tối hôm đó, cả doanh trại biến thành một ngày hội thực sự. Lợn quay, gà nướng được bày ra ê hề. Đặc biệt, những vò rượu “Nước mắt Quê hương” của Nguyễn Minh An được mang ra không giới hạn.
Sau vài tuần rượu, khi men say đã ngấm, kỷ luật thường ngày bị vứt bỏ. Nguyễn Tùng, gã võ sư, giờ đây lại khoác vai Phan Kế, mặt đỏ bừng, ép rượu:
“Nào, vô địch! Uống! Hôm nay không say không về!”
Phan Kế, người cũng đã ngà ngà, cười lớn đáp lại:
“Tùng huynh, huynh nói xem, Vovinam có phải là môn võ mạnh nhất không? Nó có thể biến một kẻ trói gà không chặt như ta thành nhà vô địch.”
Câu hỏi của cậu ta, dù nói trong lúc say, lại khiến những người xung quanh im lặng, quay lại lắng nghe. Nguyễn Tùng, người vừa thua trận, không hề tức giận, mà lại gãi đầu cười:
“Mạnh hay không ta không biết. Ta chỉ biết là nó rất khó chịu! Toàn mấy chiêu luồn lách, khóa tay khóa chân, không đường hoàng chút nào!”
Nguyễn Minh An, lúc đó đang ngồi cùng một nhóm lính khác, nghe thấy vậy, cũng bật cười. Hắn không đứng dậy, chỉ nâng chén rượu của mình lên:
“Không có môn võ nào là mạnh nhất. Chỉ có rượu của ta là mạnh nhất thôi! Cạn!”
Cả đám cười ồ lên rồi cụng chén. Sau khi uống cạn, hắn mới nói tiếp:
“Ta hỏi các ngươi, hôm nay Phan Kế thắng, là do võ công của cậu ta cao hơn Nguyễn Tùng sao?”
“Không phải ạ!” nhiều người say sưa đáp. “Là do hắn ranh ma!”
“Là do Tùng ca nhường đấy!”
“Sai hết!” Nguyễn Minh An lắc đầu. “Là do Nguyễn Tùng đã quá quen với việc bị Phan Kế quật ngã rồi, nên không còn đề phòng nữa!”
Cả đám lại được một trận cười vỡ bụng.
“Đúng vậy,” Nguyễn Minh An nói, giọng nghiêm túc hơn một chút. “Vovinam không dạy các ngươi trở thành đệ nhất thiên hạ. Nó chỉ cho các ngươi một công cụ. Người thì có công cụ là sức mạnh, người thì có công cụ là trí tuệ. Ai biết dùng công cụ của mình tốt hơn, người đó sẽ thắng.”
Hắn nhìn họ, ánh mắt rực lửa trong đêm:
“Nhưng ta muốn các ngươi nhớ lấy, tinh thần của Vovinam không phải là để thắng thua trên lôi đài. Mà là để bảo vệ. Như Nguyễn Trãi đã dạy: ‘Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân’. Chúng ta rèn luyện đến đổ máu, là để sau này, đồng bào của chúng ta không phải đổ máu nữa. Nào, vì lẽ đó, cạn chén!”
“CẠN!”
Họ lại uống. Bài học được truyền tải không phải bằng lời rao giảng, mà bằng những chén rượu nghĩa tình.
*
Khi men say đã lên đến đỉnh điểm, Trần Minh Khiêm, chàng công tử vốn nhút nhát, bỗng đứng lên, lảo đảo. Cậu ta cầm một cái đùi gà, vừa gặm vừa hát nghêu ngao một bài đồng dao mà ngày nhỏ mẹ vẫn thường hát ru.
“Một con vịt xòe ra hai cái cánh,
Nó kêu rằng quác quác quác, quạc quạc quạc…”
Cả đám sững sờ, rồi phá lên cười. Nhưng tiếng cười lần này không có vẻ chế giễu. Có lẽ men rượu, có lẽ nỗi nhớ nhà bị dồn nén, ai đó đã bắt đầu hát theo. Rồi cả đám, từ những võ sư đến những thư sinh, đều khoác vai nhau, lảo đảo, nhảy múa quanh đống lửa, và đồng thanh hát vang. Họ múa những điệu bộ ngô nghê, lố bịch. Thậm chí có hai gã say đến mức ôm chầm lấy nhau, khóc lóc kể lể nỗi nhớ nhà, nhớ vợ.
Nguyễn Minh An ngồi đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe mắt bỗng cay cay. Hắn không ngờ, đội quân sắt đá mà hắn đang cố gắng rèn giũa, lại có những lúc “trẻ con” và đáng yêu đến vậy. Nhưng rồi khi thấy hai gã đàn ông to lớn đang ôm nhau thắm thiết, định “hôn” nhau, hắn bỗng rùng mình.
“Hoàng Kha,” hắn thì thầm với người bên cạnh.
“Dạ, chủ công?”
“Ghi lại,” hắn nói, mặt mày nghiêm trọng. “Từ ngày mai, cấm tuyệt đối rượu ‘Nước mắt Quê hương’ trong các buổi tiệc. Chỉ được uống loại rượu gạo thông thường thôi. Ta… ta không chịu nổi cảnh này lần thứ hai đâu.”
Lò luyện thép Quất Lâm, giờ đây không chỉ đúc ra những lưỡi kiếm. Mà còn đang hun đúc cả những linh hồn, những người lính không chỉ biết chiến đấu, mà còn biết cách cười, cách khóc, và cách sống như một con người thực sự.