Chương 56: Vovinam
Sáng hôm sau, buổi tập trung đầu tiên của khóa huấn luyện mới diễn ra. Khí thế của đội quân đã hoàn toàn khác. Sự tự giác và kỷ luật đã hiện rõ trong từng hàng quân ngay ngắn. Nguyễn Minh An đứng trên đài cao, gật đầu hài lòng:
“Kỷ luật và tinh thần của các ngươi đã có. Nhưng đó chỉ là cái vỏ. Một người lính thực thụ cần có nanh vuốt. Hôm nay, ta sẽ bắt đầu mài giũa nanh vuốt cho các ngươi.”
Nhưng thứ được mang ra không phải là đao thương, mà là những cây gậy gỗ ngắn. hắn tuyên bố, giọng nói đanh lại:
“Từ hôm nay tất cả những gì các ngươi đã học về võ thuật trước đây, quyền pháp Thiếu Lâm, bộ pháp Võ Đang, võ gia truyền… hãy vứt hết đi!”
Một sự xôn xao lập tức bùng nổ.
“Cái gì? Vứt bỏ võ công sao?”
“Chủ công đang nghĩ gì vậy?”
Nguyễn Tùng dù đã rất nể phục Nguyễn Minh An, cũng không thể không nhíu mày. Lúc này, một võ sư khác, người mới được tuyển chọn từ An Bắc Dinh, không giữ được bình tĩnh, bước ra, chắp tay nhưng giọng nói đầy vẻ thách thức:
“Thưa chủ công! Võ thuật là tinh hoa của dân tộc, là thứ giúp cha ông ta dựng nước và giữ nước. Sao ngài lại có thể nói vứt bỏ? Nếu ngài cho rằng võ của ngài hơn, tại hạ, Bùi Tín, xin được lĩnh giáo!”
Nhiều người khác cũng hưởng ứng:
“Đúng vậy! Xin được lĩnh giáo!”
Nguyễn Minh An mỉm cười, tự mình bước xuống đài, tay không tấc sắt:
“Tốt. Ta thích sự thẳng thắn của ngươi. Bùi Tín, phải không? Ta sẽ không đấu với ngươi. Ta chỉ đứng yên. Nếu trong ba chiêu, ngươi có thể chạm được vào vạt áo của ta, ta sẽ thu hồi lại mệnh lệnh.”
Cả bãi tập ồ lên. Đây là một sự tự tin đến mức ngông cuồng! Bùi Tín, cảm thấy bị xem thường, gầm lên:
“Được! Ngài đừng hối hận!”
Hắn lao tới, tung ra một loạt đòn “Liên hoàn cước” đẹp mắt, cước phong ào ào. Nhưng Nguyễn Minh An, chỉ bằng những bước di chuyển cực nhỏ, những cái lắc hông, nghiêng người, đã dễ dàng né tránh tất cả. Chân của Bùi Tín chỉ sượt qua vạt áo của hắn trong gang tấc.
Chiêu thứ hai, Bùi Tín dùng “Hắc hổ thâu tâm” một đòn quyền hiểm hóc. Nguyễn Minh An vẫn không đỡ, chỉ đợi cú đấm đến gần, rồi bất ngờ xoay người, dùng chính lực của Bùi Tín để kéo hắn ta lướt qua người mình. Bùi Tín mất đà, suýt ngã nhào.
Chiêu cuối cùng, Bùi Tín dồn hết sức, vung một cú chém tay đầy uy lực. Lần này, Nguyễn Minh An không né. Hắn đưa tay ra, nhưng không phải để đỡ, mà dùng hai ngón tay, kẹp chính xác vào cổ tay của Bùi Tín ngay khi đòn thế vừa được tung ra. Một luồng khí kình nhẹ được truyền vào.
“Á!” Bùi Tín hét lên, cả cánh tay hắn tê rần, mất hết sức lực, ngã khuỵu xuống.
Cả bãi tập im phăng phắc. Nguyễn Minh An, chỉ bằng những động tác tưởng như đơn giản, không tốn một chút sức lực, đã hạ gục một cao thủ. Nguyễn Minh An lúc này mới nói, giọng nói vang vọng:
“Trên chiến trường, không có hoa mỹ, chỉ có hiệu quả, ta không nói vứt bỏ tinh hoa. Ta nói vứt bỏ sự rườm rà. Võ Tống, võ Minh, võ Mãn Thanh, đều là võ của kẻ đi xâm lược, chú trọng sự hoa mỹ để biểu dương sức mạnh. Còn võ của người Việt, là võ của kẻ đi giữ nước, chỉ có một mục tiêu duy nhất: chiến thắng!”
Hắn nhìn toàn bộ đội quân, ánh mắt rực lửa:
“Ta sẽ dạy cho các ngươi một hệ thống chiến đấu của người Việt, vì người Việt! Nó chắt lọc tinh hoa từ võ vật, từ những đòn thế của cha ông ta trong hàng ngàn năm chống giặc. Nó không phải để biểu diễn, mà là để giết người! Ta gọi nó là Vovinam – Võ Việt! Học nó, các ngươi không chỉ học cách chiến đấu. Các ngươi còn học cách tự hào về dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong huyết quản của chính mình!”
Lời nói của hắn, không chỉ là một bài giảng, mà còn là một lời hiệu triệu, đánh thẳng vào lòng tự tôn dân tộc của mỗi người. Sự nghi ngờ trong mắt họ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thán phục tuyệt đối và một niềm hưng phấn chưa từng có.
*
Những ngày tiếp theo là một chuỗi khổ luyện mới, được chia làm ba giai đoạn rõ ràng. Nguyễn Minh An tuyên bố:
“Nền tảng của mọi loại võ công, là một cơ thể vững chãi,” “Trước khi học cách đánh ngã người khác, các ngươi phải học cách không bị đánh ngã.”
Bài tập đầu tiên không phải là quyền cước, mà là trung bình tấn. Họ phải đứng tấn hàng giờ liền dưới cái nắng gắt, trên đầu đội một bát nước. Ai làm đổ nước, hoặc đứng không vững, sẽ phải ra biển gánh nước về đổ đầy lại chum cho cả doanh trại.
Tiếp đó là những trò chơi thi đua để rèn luyện thể lực và sự cân bằng. Nguyễn Minh An nói:
“Hôm nay, chúng ta sẽ không nhảy lò cò, chúng ta sẽ chơi trò ‘gà chọi’. Hai người một cặp, chỉ được đứng trên một chân, dùng tay để đẩy đối phương mất thăng bằng. Đội nào có nhiều người trụ lại cuối cùng, bữa tối có thêm gà quay.”
Thế là, cả bãi biển vang dội tiếng hò hét, cổ vũ. Những tráng sĩ vạm vỡ, mặt mày nghiêm túc, co một chân lên, nhảy tưng tưng, huých vai vào nhau như những chú gà chọi thực thụ. Trò chơi này không chỉ rèn luyện sức mạnh của đôi chân, mà còn dạy họ cách giữ thăng bằng và tìm ra điểm yếu của đối thủ.
*
Khi thể lực đã được cải thiện, họ bước vào giai đoạn luyện kỹ thuật.
Những người có nền tảng võ thuật như Nguyễn Tùng, ban đầu rất nhanh chóng nắm bắt các đòn thế tấn công. Nhưng họ lại liên tục thất bại khi tập các kỹ thuật phòng thủ, gạt đỡ. Hoàng Kha quát, dùng một cây gậy gỗ vụt nhẹ vào tay Nguyễn Tùng:
“Sai rồi! Chủ công nói phải dùng lực xoay của hông để gạt đòn, không phải dùng sức mạnh của cánh tay! Ngươi đang cố dùng đá tảng để chặn một dòng sông à?”
“Im đi!” Nguyễn Tùng gầm gừ, nhưng rồi cũng tự sửa lại. Anh ta nhận ra, những đòn thế cương mãnh của mình, khi đối mặt với triết lý “dùng nhu thắng cương” của Vovinam, lại trở nên vô cùng cứng nhắc.
Ngược lại, những người như Phan Kế và Trần Minh Khiêm, vì sức yếu, lại tiếp thu các kỹ thuật này một cách nhanh nhất. Họ không thể đối đầu trực diện, nên buộc phải học cách né tránh, gạt đỡ, lợi dụng chính sức mạnh của đối thủ để phản đòn.
Một cảnh tượng bi hài thường xuyên diễn ra trên bãi tập. Nguyễn Tùng, với sức mạnh của mình, có thể dễ dàng đánh bay một đối thủ to con. Nhưng cứ hễ đối luyện với Phan Kế, anh ta lại liên tục bị chàng thư sinh gầy gò này dùng những chiêu khóa tay, khóa chân, quật ngã xuống cát một cách đầy bất ngờ.
“Lại nữa à?” Nguyễn Tùng lồm cồm bò dậy, mặt mày lấm lem. “Này thư sinh, ngươi có phải đàn ông không vậy? Sao cứ luồn lách như lươn thế?”
“Tại Tùng huynh ra đòn rộng quá,” Phan Kế cười, ra vẻ đắc ý. “Binh pháp có câu, ‘lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều’. Võ pháp, chắc cũng vậy.”
Nguyễn Tùng tức tối, nhưng không thể cãi lại. Anh ta bắt đầu nhận ra, sức mạnh không phải lúc nào cũng là câu trả lời.
*
Giai đoạn cuối cùng là khó khăn nhất. Nguyễn Minh An yêu cầu họ phải đối luyện với nhau trong tình trạng bị bịt mắt, chỉ được dùng tai để nghe và cảm nhận.
“Trên chiến trường thực sự,” hắn nói, “sẽ có khói lửa, có bóng tối. Mắt của các ngươi sẽ trở nên vô dụng. Các ngươi phải học cách chiến đấu bằng tất cả các giác quan còn lại.”
Những ngày đầu là một thảm họa. Họ liên tục đâm vào nhau, ngã dúi dụi, thậm chí có người còn đánh nhầm cả huấn luyện viên. Nhưng dần dần, họ bắt đầu học được cách lắng nghe tiếng bước chân, cảm nhận luồng gió khi đối phương ra đòn.
Buổi thi cuối cùng của giai đoạn này, là một trận đối kháng giữa hai người mạnh nhất: Nguyễn Tùng và một cựu thợ săn. Cả hai đều bị bịt mắt. Cả bãi tập im phăng phắc. Họ đứng bất động, như hai pho tượng, lắng nghe. Bỗng, Nguyễn Tùng khẽ nhúc nhích. Gã thợ săn lập tức lao tới. Nhưng đó là một cái bẫy. Nguyễn Tùng đã cố tình tạo ra tiếng động giả. Khi gã thợ săn lao đến, anh ta đã lách người qua, dùng một đòn chỏ chính xác vào sau gáy, hạ gục đối thủ.
Anh ta đã thắng, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự tĩnh tâm.