Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-tac-di-ngu-vuong-akainu-cau-ta-cho-ngu.jpg

Hải Tặc: Đi Ngủ Vương! Akainu Cầu Ta Chớ Ngủ!

Tháng 1 3, 2026
Chương 303: Lấy thần chi danh, mở ra "Ăn gà" thịnh yến! Chương 302: "Quái tặc" Sassi
b5f3c900936a98ed95dd010526fea901

Ta Dùng Một Trăm Khối Khiêu Chiến Vòng Quanh Trái Đất Lữ Hành

Tháng 1 21, 2025
Chương 351. Lữ trình mới tức sắp mở ra Chương 350. Bắt cá đại kế
dau-la-tu-lam-ngan-thao-den-cuu-diep-kiem-thao.jpg

Đấu La: Từ Lam Ngân Thảo Đến Cửu Diệp Kiếm Thảo

Tháng 1 15, 2026
chương 213: Tâm tình phức tạp hai người, tuyệt vọng A Ngân chương 212: Ngưu Cao thái độ
do-thi-vo-tan-than-hao

Đô Thị: Vô Tận Thần Hào

Tháng 1 8, 2026
Chương 1330: Cướp đón tiếp Chương 1329: Đưa ra yêu cầu
dau-la-phe-vo-hon-nhung-he-thong-tai-dau-pha

Đấu La: Phế Võ Hồn? Nhưng Hệ Thống Tại Đấu Phá

Tháng mười một 7, 2025
Chương 171: (xong)(1 / 2) Chương 170: Cùng Ba Tắc Tây đạt thành hợp tác (1 / 2)
tu-tien-khong-thanh-cau-tha-tai-tinh-lo-coc-cau-truong-sinh.jpg

Tu Tiên Không Thành, Cẩu Thả Tại Tinh Lộ Cốc Cầu Trường Sinh

Tháng 3 5, 2025
Chương 102. Nên rời giường sư huynh Chương 101. Hải tặc thê tử
toan-dan-bat-dau-thuc-tinh-sss-cap-ngu-long-su.jpg

Toàn Dân: Bắt Đầu Thức Tỉnh Sss Cấp Ngự Long Sư

Tháng 2 1, 2025
Chương 262. Đại kết cục Chương 261. Cuối cùng thủ đoạn, thời gian trường hà
chuyen-sinh-huou-ngoc-ta-thanh-nhan-vat-chinh-ngon-tay-vang

Chuyển Sinh Hươu Ngốc: Ta Thành Nhân Vật Chính Ngón Tay Vàng!

Tháng 10 18, 2025
Chương 869:Đại kết cục! Chương 868:Bây giờ mới phát hiện sao? Chậm!
  1. 1854
  2. Chương 55: Nồi lẩu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 55: Nồi lẩu

Bình minh ló dạng, nhưng không khí trong doanh trại Quất Lâm vẫn nặng trĩu. Trận “tập kích” đêm qua, dù là một màn kịch, nhưng đã để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc.

Không có tiếng kẻng báo thức. Không có tiếng hò hét tập luyện. Chỉ có sự im lặng. Nhiều người lính ngồi thẫn thờ bên giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Vài người khác, khi nhìn thấy bát cháo sáng, bỗng nhớ lại mùi máu tanh, liền quay mặt đi, nôn thốc nôn tháo. Họ đã giết “người” lần đầu tiên, cảm giác lạnh lẽo khi lưỡi đao xuyên qua “da thịt” vẫn còn ám ảnh. Phan Kế, chàng thư sinh, ngồi một mình trên bãi biển, nhìn những con sóng xô vào bờ, không thể quên được hình ảnh Nguyễn Tùng dùng lưng đỡ nhát đao cho mình. Nguyễn Tùng thì ngồi một mình trong góc sân, lau đi lau lại thanh đao, như thể muốn rửa sạch những vết “máu” vô hình.

Trong lán chỉ huy, Hoàng Kha báo cáo với Nguyễn Minh An:

“Chủ nhân, tinh thần của anh em… có vẻ không ổn. Họ quá im lặng.”

Nguyễn Minh An gật đầu, vẻ mặt không chút ngạc nhiên:

“Ta biết. Lửa đã thử vàng, nhưng cũng làm cho vàng bị bỏng. Họ cần thời gian để nguội lại. Ta đã sai lầm khi cho rằng chỉ cần kỷ luật thép là đủ. Họ vẫn là con người.”

Xong trầm ngâm một lúc:

“Ta quyết định, cho toàn quân nghỉ ngơi ba ngày. Nhưng không phải là nghỉ ngơi trong im lặng. Hoàng Kha, hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ bắt đầu một khóa huấn luyện mới, một khóa huấn luyện không có trong bất kỳ cuốn binh thư nào. Khóa huấn luyện của sự chữa lành.”

*

Buổi chiều hôm đó, khi tất cả đã được nghỉ ngơi, Nguyễn Minh An cho tập hợp toàn quân trên bãi biển. Không có vũ khí, không có giáp trụ. Hắn nói, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng:

“Ta biết đêm qua là một đêm khó khăn với tất cả các ngươi. Nhiều người trong các ngươi đã lần đầu tiên nếm mùi máu. Đó là một cảm giác không dễ chịu. Nhưng đó là chiến tranh. Và các ngươi đã làm rất tốt.”

Xong chỉ tay vào sợi dây thừng lớn được đặt sẵn trên cát:

“Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về chiến tranh nữa. Chúng ta sẽ chơi một trò chơi. Kéo co! Bất cứ ai cảm thấy trong lòng còn uất ức, còn sợ hãi, hãy dồn hết vào cánh tay, kéo cho đến khi nào không còn một chút sức lực nào thì thôi! Tiểu đội nào thắng, bữa tối có thêm rượu thịt!”

Một cuộc chiến mới, không phải để giết chóc, mà là để giải tỏa, nổ ra ngay trên bãi cát. Tiếng gầm lên khi kéo dây không còn là tiếng hô xung phong, mà là tiếng hét để trút bỏ mọi dồn nén. Trận chung kết diễn ra giữa tiểu đội 1 và tiểu đội 3. Đội trưởng tiểu đội 1 cười ngạo nghễ, cố gắng khơi lại không khí vui vẻ thường ngày:

“Ha ha, đội quân chuồng lợn mà cũng vào được đến đây à?”

Lần này, Nguyễn Tùng đã có thể cười đáp lại:

“Cẩn thận đấy. Mùi của bọn ta… có thể làm các ngươi mất sức đấy!”

Trận đấu bắt đầu. Tiểu đội 1 ra sức kéo. Nhưng tiểu đội 3, dù yếu hơn, lại di chuyển như một khối thống nhất. Họ cùng nhau ngả người, cùng nhau dồn sức, cùng nhau gầm lên theo từng nhịp hô của Nguyễn Tùng. Sợi dây thừng từ từ, từ từ, nhích về phía họ. Họ đã thắng, không phải chỉ bằng sự đồng lòng, mà còn bằng cả sự kiên cường đã được tôi luyện qua những thử thách khắc nghiệt nhất.

Tối hôm đó, cả doanh trại lại quây quần bên lửa trại, nhưng không khí đã hoàn toàn khác. Tiếng cười nói đã trở lại. Họ cùng nhau chia sẻ rượu thịt, cùng nhau chế giễu sự yếu đuối của chính mình đêm qua, và cùng nhau tôn vinh sự dũng cảm của đồng đội. Vết thương tâm lý đã bắt đầu được chữa lành bằng chính tình anh em.

*

Sáng ngày thứ hai, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Dù không có tiếng kẻng, nhưng khi trời vừa hửng sáng, phần lớn binh lính đã tự động thức dậy. Họ im lặng gấp chăn màn, rồi rủ nhau ra bãi biển, không phải để tập luyện, mà chỉ để chạy bộ nhẹ nhàng dọc bờ cát. Thói quen được rèn giũa bằng kỷ luật thép giờ đây đã biến thành một nhu cầu tự thân.

Buổi chiều, cuộc thi là bơi lội tiếp sức ngoài biển.

Tiểu đội 3 lại gặp vấn đề. Công tử họ Trần, mặt mày tái mét, thú nhận:

“Ta… ta không biết bơi.”

Một người trong đội càu nhàu:

“Lại là ngươi à? Hôm qua chạy bộ, hôm nay bơi lội. Ngươi định kéo cả đội xuống bùn à?”

Trong khi mọi người còn đang do dự, Nguyễn Tùng đã lên tiếng, giọng nói không còn vẻ gắt gỏng:

“Không sao. Cứ để ta.”

Khi đến lượt mình, Nguyễn Tùng không bơi một mình. Anh ta ra hiệu cho công tử họ Trần:

“Bám chắc vào lưng ta. Đừng sợ. Có ta ở đây, ngươi không chìm được đâu.”

Một mình cõng thêm một người, anh ta vẫn lao đi như một con rái cá. Khi trở về, dù đã kiệt sức, hai tay rã rời, nhưng anh ta vẫn dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy công tử họ Trần chạm vào vạch đích trước.

Họ đã thua cuộc đua. Nhưng họ đã giành được sự tôn trọng của tất cả mọi người.

Tối hôm đó, tiểu đội 1, đội thắng cuộc, đã tự mình mang phần rượu thịt thưởng của mình sang chia cho tiểu đội 3, nói:

“Phần này là để kính sự hy sinh của Nguyễn Tùng huynh. Tinh thần không bỏ rơi đồng đội, chúng tôi thua.”

Tình anh em đã vượt qua cả ranh giới của các tiểu đội.

*

Sáng ngày thứ ba, cảnh tượng tự giác tập luyện lại diễn ra. Lần này, không chỉ có chạy bộ, họ còn tự chia cặp, ôn lại những động tác đã được học.

Buổi tối cuối cùng, Nguyễn Minh An cho tổ chức một buổi “hành quân dã ngoại”. Nhưng thay vì lương khô, mỗi tiểu đội chỉ được phát một chiếc nồi đất hai ngăn kỳ lạ, một ít gia vị, và một mệnh lệnh:

“Tự tìm thức ăn.”

Một cuộc săn bắt, hái lượm khẩn trương diễn ra. Kẻ thì xuống biển mò cua bắt cá, người thì vào rừng tìm rau dại. Khi hoàng hôn buông xuống, trên bãi cát, hàng trăm đống lửa được đốt lên. Nguyễn Minh An giải thích:

“Cái này gọi là ‘lẩu’ cứ nhúng đồ ăn vào, đợi vài giây rồi ăn.”

Hắn còn cho mang ra những vò rượu sành nhỏ:

“Đây là rượu ‘Nước mắt Quê hương’ do ta tự tay chưng cất. Nồng độ hơi cao, các huynh đệ uống cẩn thận.”

Nguyễn Tùng, tính hay tò mò, là người nếm thử đầu tiên. Rượu vừa chạm môi, anh ta ho sặc sụa, mặt đỏ bừng:

“Trời… trời đất! Rượu gì mà cháy như lửa vậy?”

Nhưng sau cơn sốc ban đầu, là một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua tan đi mọi mệt mỏi. Cả doanh trại lần đầu tiên được thưởng thức món ăn và thứ rượu kỳ lạ. Họ xuýt xoa trước vị ngon của lẩu, rồi lại rùng mình trước sự mạnh mẽ của rượu. Tiếng cười nói, tiếng ca hát vang dội cả một góc biển.

Bất ngờ, từ phía bìa rừng, một tiếng la hét thất thanh vang lên, theo sau là tiếng binh khí va chạm và ánh lửa bập bùng.

“Giặc cướp! Làng chài bị cướp tấn công!”

Ngay lập tức, không cần một khẩu lệnh nào. Tiếng hát im bặt. Chén rượu được đặt xuống. Tất cả, dù chân nam đá chân chiêu, vẫn theo phản xạ vơ lấy vũ khí. Nguyễn Tùng gầm lên:

“Tiểu đội 3! Tập hợp!”

Trong vòng chưa đầy một phút, các tiểu đội đã tự động lập thành các đội hình chiến đấu, sẵn sàng lao về phía làng chài. Ánh mắt vui đùa biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác sắc lẻm. Nhưng khi họ vừa định xông lên, thì Nguyễn Minh An đã giơ tay ra hiệu dừng lại. Hoàng Kha và những người lính “diễn kịch” bước ra từ bìa rừng, cúi đầu.

Tất cả sững sờ. Lại là một màn kịch.

Hoàng Kha báo cáo:

“Bẩm chủ công, bài kiểm tra kết thúc. Thời gian phản ứng: mười lăm giây. Đội hình chiến đấu: hoàn hảo.”

Nguyễn Minh An lúc này mới gật đầu, nhìn toàn bộ đội quân, lúc này đang ngơ ngác rồi dần hiểu ra, giọng nói đầy uy lực:

“Bài học cuối cùng, ngay cả trong lúc yên bình nhất, cũng không bao giờ được lơ là cảnh giác. Một người lính thực thụ, là người có thể từ bàn tiệc bước thẳng ra chiến trường chỉ trong một cái chớp mắt. Các ngươi… đã làm được.”

Hắn giơ cao chén rượu của mình:

“Bây giờ, hãy quay lại bàn tiệc. Vì các ngươi xứng đáng!”

Cả doanh trại vỡ òa trong tiếng hoan hô.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

du-dam-cuoi-cua-nguoi-yeu-cu-ta-lai-bao-no-roi.jpg
Dự Đám Cưới Của Người Yêu Cũ Ta Lại Bạo Nổ Rồi
Tháng 1 21, 2025
bay-kiep-khong-phai-la-qua-khu-ma-la-benh-kieu-tu-la-trang.jpg
Bảy Kiếp Không Phải Là Quá Khứ, Mà Là Bệnh Kiều Tu La Tràng
Tháng 1 4, 2026
giao-chu-ve-huu-thuong-ngay.jpg
Giáo Chủ Về Hưu Thường Ngày
Tháng 1 22, 2025
thai-xuyen-nong-gia-lao-lai-tu-dua-vao-khoa-cu-thay-doi-dia-vi.jpg
Thai Xuyên Nông Gia Lão Lai Tử, Dựa Vào Khoa Cử Thay Đổi Địa Vị
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved