Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tung-hoanh-van-gioi-tu-tay-mon-dai-quan-nhan-bat-dau.jpg

Tung Hoành Vạn Giới: Từ Tây Môn Đại Quan Nhân Bắt Đầu

Tháng 1 6, 2026
Chương 385: Na Tra tạ lễ Chương 384: Lại trở về Bàn Đào viên
cai-nay-the-than-nhan-vat-phan-dien-ta-duong-dinh.jpg

Cái Này Thế Thân Nhân Vật Phản Diện Ta Đương Định

Tháng mười một 26, 2025
Chương 126 Cửu Châu cộng chủ ( Đại kết cục ) (2) Chương 126 Cửu Châu cộng chủ ( Đại kết cục ) (1)
dai-duong-vo-ta-vo-tac-thien.jpg

Đại Đường, Vợ Ta Võ Tắc Thiên

Tháng 1 10, 2026
Chương 528 lần lãm núi sông (2) Chương 528 lần lãm núi sông (1)
bat-lay-ma-tu-kia

Bắt Lấy Ma Tu Kia

Tháng 1 4, 2026
Chương 1188: Hoa mắt ( Bên trong ) Chương 1187: Hoa mắt ( Bên trên )
truong-sinh-hokage-moi-ngay-gia-tang-mot-kakashi-chakra

Trường Sinh Hokage, Mỗi Ngày Gia Tăng Một Kakashi Chakra

Tháng 10 16, 2025
Chương 448: Từ nguồn cội cải biến bi kịch (cả bộ xong! ) Chương 447: Uchiha tộc nhân thượng tuyến
tu-khoa-hoc-ky-thuat-hung-quoc-bat-dau.jpg

Từ Khoa Học Kỹ Thuật Hưng Quốc Bắt Đầu

Tháng mười một 27, 2025
Chương 324: Kết cục sau cùng( chương cuối) Chương 323: Ngủ say giống loài tỉnh lại.
yeu-duong-tai-benh-vien-tam-than.jpg

Yêu Đương Tại Bệnh Viện Tâm Thần

Tháng 5 12, 2025
Chương 413. Xong Chương 412. Không nhìn một vài thứ, ngược lại sẽ trở nên càng mạnh!
one-piece-de-nguoi-choi-khoi-lap-phuong-nguoi-dao-xuyen-reverse-mountain.jpg

One Piece Để Ngươi Chơi Khối Lập Phương, Ngươi Đào Xuyên Reverse Mountain

Tháng 2 12, 2025
Chương 452. Đại kết cục - FULL Chương 451. Cách mạng thắng lợi
  1. 1854
  2. Chương 53: Nhân sinh là một vai diễn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 53: Nhân sinh là một vai diễn

Chiến thắng của tiểu đội 3 đã mang lại một không khí mới cho toàn bộ doanh trại. Nhưng Nguyễn Minh An biết, sự gắn kết này vẫn còn mong manh. Hắn quyết định, đã đến lúc phải cho họ nếm trải mùi vị thực sự của chiến tranh. Hắn cho gọi Hoàng Kha vào lán chỉ huy, mắt không rời tấm bản đồ doanh trại, nói:

“Ta muốn ngươi chuẩn bị một màn kịch.”

Hoàng Kha kinh ngạc:

“Màn kịch?”

Nguyễn Minh An đáp:

“Đúng. Một màn kịch thật nhất có thể, ta muốn một cuộc tập kích bất ngờ vào lúc nửa đêm. Dùng thuốc nổ ở cổng chính, nhưng chỉ cần tiếng to, không cần sức công phá. Dùng máu lợn, dùng cả những nội tạng của chúng. Ta muốn mùi máu tanh phải nồng nặc. Ta muốn tiếng la hét phải thật thảm thiết.”

Hoàng Kha nói:

“Thần đã hiểu. Thần sẽ chọn ra ba mươi người lính trung thành nhất để đóng vai giặc cướp.”

Nguyễn Minh An lắc đầu:

“Ba mươi người của ta thì chưa đủ ‘thật’ ta muốn một sự điên cuồng thực sự.”

Xong chỉ tay về phía khu nhà giam, nơi đang giam giữ tàn dư của băng cướp biển đã bị bắt trong trận thực chiến trước:

“Hãy chọn ra hai mươi tên hung hãn nhất trong số chúng.”

Hoàng Kha kinh hãi:

“Chủ nhân! Lũ người đó là những con thú hoang, không có lòng trung thành. Thả chúng ra chẳng khác nào thả hổ về rừng. Chúng sẽ không tuân thủ quy tắc ‘không được giết’ thậm chí có thể gây ra binh biến!”

Nguyễn Minh An mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính:

“Ta biết. Ta không hề có ý định thả chúng ra mà không có dây xích.”

Hắn ghé vào tai Hoàng Kha, thì thầm. Càng nghe, mắt Hoàng Kha càng mở to, từ kinh ngạc chuyển sang thán phục tuyệt đối. Kế hoạch được vạch ra còn tàn độc hơn những gì anh ta tưởng tượng.

*

Không bao lâu, Hoàng Kha đích thân đến nhà giam, gọi tên cầm đầu của đám tù phạm, một gã cướp biển man rợ tên là “Hải cẩu đen” ra nói chuyện riêng. Hoàng Kha trầm giọng:

“Hải cẩu, chủ công quyết định cho các ngươi một cơ hội lập công chuộc tội.”

Hải cẩu đen, cười gằn:

“Cơ hội? Các ngươi muốn bọn ta làm chó săn cho các ngươi à? Mơ đi, muốn chém muốn giết thì tùy.”

Hoàng Kha đáp:

“Không phải chó săn, là diễn viên. Đêm nay, các ngươi sẽ cùng người của chúng ta đóng giả thành một toán cướp, tấn công vào doanh trại. Ai thể hiện tốt, chiến đấu dũng mãnh, sau trận chiến này sẽ được giảm án, thậm chí có thể được tự do. Ai hèn nhát, hoặc dám làm trái lệnh…”

Hoàng Kha không nói hết câu, chỉ lẳng lặng rút dao găm, cắm phập vào chiếc bàn gỗ bên cạnh. Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Hải cẩu đen:

“Được! Bọn ta đồng ý! Nhưng vũ khí thì sao?”

Hoàng Kha nói:

“Sẽ có vũ khí cho các ngươi, nhưng trước đó, mỗi người phải uống một chén rượu ‘thưởng’ của chủ công.”

Chén rượu đó, tất nhiên, chứa một loại thuốc đặc biệt của Nguyễn Minh An. Nó không gây chết người, nhưng sẽ làm cho cơ thể suy yếu dần sau khoảng hai canh giờ. Đám tù phạm, sau khi đã hoàn thành vai diễn của mình, sẽ tự động gục ngã mà không cần tốn một mũi tên. Hoàng Kha nói tiếp:

“Và ba mươi người lính của ta đi cùng, ngoài nhiệm vụ ‘diễn’ còn là để giám sát các ngươi. Ai trong các ngươi dám ra tay giết người thật, người của ta sẽ ‘dọn dẹp’ các ngươi ngay tại chỗ, không cần chờ đến chủ công ra lệnh. Ngươi hiểu ý ta chứ?”

Hải cẩu đen nuốt nước bọt. Hắn hiểu. Màn kịch này, không chỉ là một bài thử thách cho các tân binh, mà còn là một pháp trường trá hình cho những kẻ không thể cải tạo như chúng.

Đêm đó, Hoàng Kha đích thân hóa trang cho các “diễn viên”. Hắn vẩy máu lợn lên quần áo của chúng, đưa cho chúng những thanh đao đã được mài cùn đi một chút. Hắn gằn giọng với Hải cẩu đen:

“Nhớ kỹ, diễn cho thật vào, nhưng đừng có làm liều. Mạng của các ngươi nằm trong tay ta đấy.”

Màn kịch đã được chuẩn bị xong. Các diễn viên, cả thật lẫn giả, đều đã sẵn sàng. Một đêm dài đẫm “máu” và đầy toan tính sắp sửa bắt đầu.

*

Khi mặt trăng đang bị che khuất bởi mây, cả không gian tối om, trời mưa như trút nước. Tiếng mưa rơi trên mái lán đều đều như một khúc ru. Sau một ngày tập luyện mệt mỏi, toàn bộ doanh trại đã chìm vào giấc ngủ say, đầu óc bay bổng theo những giấc mơ viển vông, thì mặt đất bỗng rung chuyển:

“Ầm!!! Ầm!!!”

Một tiếng nổ kinh hoàng, như thể trời sập, khiến nhiều người giật bắn mình, lăn cả xuống sàn đất lạnh lẽo. Cả lán trại rung lên bần bật. Cả đám còn đang ngơ ngác, tai ù đi, chưa phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực, thì từ phía cổng chính, những tiếng la hét thất thanh, thảm thiết đến rợn người vang lên, át cả tiếng mưa.

“Cứu mạng! Giặc… giặc tấn công!”

“A! Tay của ta!”

Mùi thuốc súng khét lẹt, trộn lẫn với mùi máu tanh, len lỏi vào trong lán. Cả đám hoàn toàn đông cứng. Đầu óc trống rỗng. Chiến tranh? Đây là chiến tranh sao? Nó đến… nhanh như vậy sao? Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất, nỗi sợ hãi cái chết, bóp nghẹt lấy cổ họng.

“Dậy! Tất cả dậy! Có địch tấn công!”

Một sự hỗn loạn chưa từng có diễn ra.

Ở lán của tiểu đội 3, tình hình đúng là dở khóc dở cười. Phan Kế, chàng thư sinh, sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không nghĩ đến vũ khí, mà theo bản năng, chui tọt xuống gầm giường, cả người run lên bần bật. Ở giường bên cạnh, công tử họ Trần thì lúng túng mặc nhầm cả quần của người khác, loay hoay không sao xỏ chân vào được.

Chỉ có Nguyễn Tùng, người vừa choàng tỉnh, là phản ứng nhanh nhất. Anh ta không vội mặc áo, mà vơ lấy thanh đao, gầm lên một tiếng như mãnh hổ:

“Tất cả bình tĩnh! Có nhớ bài học không? Lấy vũ khí trước! Ra khỏi lán, lập đội hình phòng thủ! Nhanh!”

Sự quyết đoán và sức mạnh trong giọng nói đó, như một dòng nước lạnh, dội vào sự hoảng loạn của Phan Kế. Cậu ta khựng lại. Mình… mình đang làm gì vậy? Đồng đội đang ở ngoài kia…

Cậu ta cắn chặt răng, lồm cồm bò ra khỏi gầm giường, vớ lấy ngọn giáo, loạng choạng chạy theo những người khác.

*

Tại lán của tiểu đội 1, tiểu đội mạnh nhất, không khí lại hoàn toàn khác. Họ đều là những thợ săn, những người đã quen với nguy hiểm. Tiểu đội trưởng của họ, một người đàn ông lầm lì tên Hùng “râu” không hề gào thét. Anh ta chỉ lẳng lặng cầm lấy cây cung, rồi nói gọn lỏn:

“Đội hình mũi tên. Yểm trợ lẫn nhau. Ra ngoài.”

Các thành viên của tiểu đội 1, không một lời thừa, nhanh chóng lấy vũ khí, di chuyển một cách trật tự, phối hợp ăn ý như một bầy sói.

Trong khi đó, ở tiểu đội 2, lại là một sự hỗn loạn khác. Họ đều là những võ sư, những người có tính tự tôn cao. Ai cũng muốn thể hiện bản lĩnh. Một người hét lên:

“Mặc kệ đội hình! Cứ xông ra chém giết là được!”

Tiểu đội trưởng của họ cố gắng can ngăn:

“Không được! Phải theo đội hình!”

Nhưng không hiệu quả. Vài người đã tự ý xông ra ngoài một cách vô kỷ luật.

Tiểu đội 3, dù vẫn còn sợ hãi, người mặc áo, kẻ ở trần, là một trong những đội đầu tiên tập hợp được bên ngoài, tạo thành một vòng tròn phòng thủ nhỏ quanh cửa lán, lăm lăm vũ khí. Họ đã sẵn sàng để chiến đấu. Ngay sau đó, tiểu đội 1 cũng xuất hiện, nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí thuận lợi, cung tên đã giương sẵn. Chỉ có tiểu đội 2 là vẫn còn lộn xộn, vài người đã bị thương vì sự vô kỷ luật của chính mình.

Bức tranh đầu tiên về năng lực thực chiến của các tiểu đội, trong cơn hoảng loạn tột độ, đã hiện ra một cách rõ nét.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-cap-thu-do-he-thong-tien-de-cat-buoc
Thần Cấp Thu Đồ Hệ Thống, Tiên Đế Cất Bước!
Tháng mười một 7, 2025
cuc-pham-tieu-thai-giam.jpg
Cực Phẩm Tiểu Thái Giám
Tháng 1 19, 2025
toan-dan-vong-du-vi-cai-gi-ta-tro-thanh-ten-an-may-npc.jpg
Toàn Dân Võng Du: Vì Cái Gì Ta Trở Thành Tên Ăn Mày Npc
Tháng 12 28, 2025
vua-ly-hon-ta-dot-pha-kim-dan-ky-dan-toi-thien-kiep.jpg
Vừa Ly Hôn, Ta Đột Phá Kim Đan Kỳ, Dẫn Tới Thiên Kiếp
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved