Chương 52: Đội quân chuồn lợn
Ở một nơi khác, Nguyễn Minh An và Hoàng Kha đang quan sát tiểu đội 3 từ xa. Hoàng Kha nói:
“Bọn họ… có vẻ đã quen rồi.”
Nguyễn Minh An gật đầu, một nụ cười hài lòng hiếm hoi nở trên môi:
“Ta phạt chúng không phải để sỉ nhục. Ta muốn cho chúng thấy, khi bị dồn vào hoàn cảnh tồi tệ nhất, con người ta hoặc là sẽ cắn xé lẫn nhau, hoặc là sẽ dựa vào nhau để tồn tại. Tiểu đội 3 đã chọn cách thứ hai.”
Xong nhìn Nguyễn Tùng, người đang kiên nhẫn hướng dẫn công tử họ Trần cách cho lợn ăn. Hắn lại nhìn Phan Kế, người đang cặm cụi ghi chép gì đó vào một cuốn sổ. Nguyễn Minh An nói:
“Tiểu đội đó có một võ tướng dũng mãnh nhưng nóng nảy, một thư sinh thông minh nhưng yếu đuối, và những người lính bình thường. Họ hội tụ đủ cả sức mạnh, trí tuệ và sự kiên trì. Hình phạt này, không chỉ rèn luyện họ, mà còn giúp họ tìm ra vị trí của mình trong một tập thể.”
Hoàng Kha gật gù, thán phục. Nguyễn Minh An nói:
“Ngày mai kết thúc hình phạt. Cho họ một bữa ăn thịnh soạn nhất. Tiểu đội 3, sau tuần lễ này, sẽ không còn là tiểu đội yếu nhất nữa. Họ sẽ trở thành một trong những tiểu đội mạnh nhất của chúng ta.”
*
Một tuần sau, “bản án” kinh hoàng kết thúc. Tiểu đội 3 trở về. Gầy rộc, da đen sạm vì nắng gió, và toàn thân ám một thứ mùi “hương lợn” đặc trưng không thể lẫn vào đâu được, một thứ mùi khiến người ta phải nhăn mặt từ xa. Nhưng ánh mắt đã hoàn toàn khác, không còn vẻ uất ức hay mệt mỏi, thay vào đó là một sự lầm lì, kiên định.
Họ không nói gì, chỉ lẳng lặng bước vào hàng ngũ, đứng thẳng tắp như những pho tượng đá, mặc cho những ánh mắt tò mò và những tiếng xì xào xung quanh.
“Xem kìa, ‘đội quân chuồng lợn’ về rồi kìa!” một người lính ở tiểu đội 1, tiểu đội luôn về nhất, lên tiếng trêu chọc.
“Này các huynh, có ngửi thấy mùi gì ‘thơm’ không?” một kẻ khác hùa theo, tay làm động tác bịt mũi một cách đầy kịch tính, rồi giả vờ ho sặc sụa. “Ôi, mùi ‘nam tính’ quá!”
Tiếng cười rộ lên. Thấy tiểu đội 3 không có phản ứng, một tên khác còn bạo gan hơn. Hắn ta bước tới, giả vờ thân thiện khoác vai một thành viên của tiểu đội 3, rồi đột nhiên la lên:
“Trời ơi! Áo của ta! Áo của ta dính ‘vàng’ rồi!” Hắn ta nhảy dựng lên, ra vẻ ghê tởm, cố gắng phủi đi một vết bẩn tưởng tượng trên vai áo.
Màn kịch lố bịch đó khiến tiếng cười càng thêm phần khoái trá. Chúng chờ đợi một sự nổi điên, một màn gây gổ như thường lệ của Nguyễn Tùng.
Nhưng tiểu đội 3 không có bất kỳ phản ứng nào. Nguyễn Tùng không gầm lên như thường lệ. Phan Kế cũng không cãi lại, chỉ đứng đó, im lặng, mắt nhìn thẳng, như thể không hề nghe thấy gì. Sự im lặng của họ còn đáng sợ hơn cả một lời chửi rủa, khiến tiếng cười dần tắt ngấm.
Hoàng Kha bước ra, vẻ mặt lạnh như băng:
“Có vẻ các ngươi rất sung sức. Tốt. Hôm nay, chúng ta sẽ có một bài kiểm tra đặc biệt. Vượt chướng ngại vật liên hoàn. Tiểu đội nào về cuối, sẽ được ‘vinh dự’ tiếp quản công việc của tiểu đội 3 tuần vừa rồi.”
Một tiếng rên rỉ vang lên. Không ai muốn nếm trải “huyền thoại chuồng lợn”. Hoàng Kha nói thêm, một sự “ưu ái” đầy mỉa mai:
“Tiểu đội 3, vì đã ‘hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ’ sẽ được xuất phát cuối cùng, sau các đội khác nửa nén nhang.”
*
Cuộc thi bắt đầu. Các tiểu đội lao đi như tên bắn. Nửa nén nhang sau, tiểu đội 3 mới bắt đầu xuất phát, không vội vàng, mà di chuyển với một nhịp độ ổn định, đội hình chặt chẽ.
Bài thi đầu tiên: vượt tường gỗ. Các tiểu đội sử dụng sức mạnh hì hục trèo qua, móng tay cào vào mặt gỗ toác cả ra. Nhưng tiểu đội 3 lại có một cách khác. Phan Kế hét lên, một khẩu lệnh kỳ quặc:
“Anh em! Triển khai ‘Thế trận Vững như Máng’!”
Ngay lập tức, Nguyễn Tùng và vài người khỏe nhất cúi xuống, chắp tay, đan vào nhau làm bệ đỡ, vững chãi như những chiếc máng ăn bằng đá mà không con lợn nào có thể xô đổ:
“Lên!”
Từng người một trong tiểu đội giẫm lên tay, lên vai họ, bay vọt qua tường một cách nhanh chóng. Nguyễn Tùng gầm gừ với người vừa giẫm hơi mạnh lên vai mình:
“Nhẹ chân thôi! Tưởng mình là lợn nái à?”
Bài thi thứ hai: bò qua một đoạn hào chứa đầy bùn lầy, bên trên giăng đầy dây thép gai.
Các tiểu đội khác chật vật bò qua, người ngợm lấm lem. Nhưng tiểu đội 3 lại không hề nao núng. Công tử họ Trần lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt đầy hoài niệm:
“Cái này… Mùi hương này… còn không đậm đà bằng ‘nhà’ của chúng ta tuần trước.”
Họ không bò, mà gần như “trườn” đi một cách chuyên nghiệp. Phan Kế, người nhỏ con nhất, đi trước, dùng một cây sào gỗ, thực hiện động tác mà anh ta tự gọi là “Lùa lợn qua rào” cẩn thận nâng từng đoạn dây kẽm lên. Cả đội cứ thế lướt qua, nhịp nhàng, không một tiếng động, không một vết xước. Tốc độ của họ nhanh gấp đôi các đội khác.
Bài thi thứ ba: Di chuyển qua cầu độc mộc.
Khi các đội khác đang loạng choạng, tay chân khua khoắng để giữ thăng bằng, thì tiểu đội 3 lại đi qua một cách ung dung. Nguyễn Tùng chỉ đạo:
“Cứ tưởng tượng như các ngươi đang đi trên bờ ngăn giữa hai ô chuồng. Chỉ cần không trượt chân ngã xuống ‘đó’ thì không có gì phải sợ cả!”
Lời “cổ vũ” đầy hình ảnh đó hiệu quả không ngờ. Cả đội đi qua cầu mà không một ai nao núng.
Họ cứ thế, áp dụng một loạt các “tuyệt kỹ chuồng lợn”. Khi phải mang vác những bao cát nặng, họ dùng “Kỹ thuật vác heo con” san sẻ trọng lượng cho nhau một cách hoàn hảo. Khi phải leo dây thừng, họ dùng “Thế bám trụ ngăn lợn xổng chuồng” phối hợp nhịp nhàng kéo nhau lên.
Dần dần, họ vượt qua tiểu đội 4, rồi tiểu đội 2.
Tiểu đội 1, đang dẫn đầu, nghe thấy tiếng bước chân đều đặn và những tiếng hô khẩu lệnh kỳ quặc “Cẩn thận! Coi chừng dẫm phải ‘mìn’!” (ám chỉ phân lợn) ngoảnh lại, không khỏi kinh ngạc.
“Làm sao… làm sao có thể? Bọn ‘chuồng lợn’ đó… chúng đang bay à?”
Sự hoảng hốt và khó tin khiến họ mất đi sự phối hợp. Một người vấp ngã, kéo theo vài người khác. Tinh thần của họ đã hoàn toàn bị những “chiêu thức” kỳ quái của đối thủ làm cho tan vỡ.
Cuối cùng, khi vạch đích đã ở ngay trước mắt, tiểu đội 3 đã đuổi kịp. Nhưng họ không vượt lên. Họ chỉ duy trì đội hình, chạy song song. Rồi, khi chỉ còn cách đích vài bước chân, tất cả hai mươi thành viên của tiểu đội 3, như một người, đồng loạt vượt qua vạch đích cùng một lúc.
Họ đã về nhất.
Cả bãi tập im phăng phắc. Tất cả mọi người, kể cả Hoàng Kha, đều sững sờ nhìn vào đội quân vừa bước ra từ chuồng lợn, người không dính một vết bùn, hơi thở vẫn đều đặn.
Tiểu đội 1, những người đã cười nhạo họ, giờ đây mặt mày tái mét. Họ không chỉ thua, mà còn phải đối mặt với một tuần lễ kinh hoàng.
Nguyễn Tùng không nói một lời nào, chỉ bước tới trước mặt đội trưởng của tiểu đội 1, không phải để gây sự, mà là để… chỉ giáo, mà giọng nói đầy vẻ “chuyên gia”:
“Này huynh đệ, kinh nghiệm của ta là, khi vào đó, đừng bao giờ đứng ở cuối chiều gió. Và khi tắm cho con lợn nái sề ở góc trong cùng, nhớ phải cẩn thận, nó hay có tật… đá hậu.”
Rồi anh ta lấy từ trong túi ra một miếng vải nhỏ, đưa cho đối thủ:
“Đây, bịt mũi vào. Mấy ngày đầu sẽ hơi khó chịu. Nhưng rồi các ngươi sẽ quen thôi. Biết đâu, sau một tuần, các ngươi còn thấy nó… hấp dẫn cũng nên.”
Cả tiểu đội 1 nhìn miếng vải, rồi lại nhìn nụ cười đầy ẩn ý của Nguyễn Tùng, toàn thân bất giác run lên.
Từ ngày hôm đó, không một ai còn dám coi thường tiểu đội 3 nữa. Và “huyền thoại chuồng lợn” đã không còn là một hình phạt, mà đã trở thành một biểu tượng cho sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí sắt đá.