Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Novel Info
ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien

Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên

Tháng 1 4, 2026
Chương 862: Vạn Tượng Quy Khư, kiếp khởi đạo sinh-2 Chương 862: Vạn Tượng Quy Khư, kiếp khởi đạo sinh
ta-tai-tu-tien-gioi-hon-thanh-lao-to.jpg

Ta Tại Tu Tiên Giới Hỗn Thành Lão Tổ

Tháng 3 22, 2025
Chương 400. Kết thúc Chương 399. Chư vị chậm đã
type-moon-ta-mordred-thuc-su-la-qua-hieu-thuan.jpg

Type-Moon: Ta, Mordred, Thực Sự Là Quá Hiếu Thuận

Tháng 2 26, 2025
Chương 311. Lời cuối sách - FULL Chương 310. Ta, Mordred, thật sự là quá hiếu thuận
linh-khi-khoi-phuc-bat-dau-doat-rinnegan.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Bắt Đầu Đoạt Rinnegan

Tháng 1 19, 2025
Chương 834. Rời đi cùng bắt đầu Chương 833. Từ nay về sau, Lam Tinh lại Vô Thiên hố!
tai-hai-tac-9-gio-toi-5-gio-ve-ca-uop-muoi-dai-tuong.jpg

Tại Hải Tặc 9 Giờ Tới 5 Giờ Về Cá Ướp Muối Đại Tướng

Tháng 1 4, 2026
Chương 458: Nghe theo mệnh lệnh? Chương 457: Thương lượng đối sách
tro-lai-nam-2008-ta-chi-muon-kiem-tien-nuoi-gia-dinh

Trở Lại Năm 2008, Ta Chỉ Muốn Kiếm Tiền Nuôi Gia Đình

Tháng mười một 26, 2025
chương 00: hoàn thành cảm nghĩ chương 857: Luân Hồi ( Đại kết cục )
Đô Thị Vương Đồ

Ta Cho Vạn Vật Thêm Điểm

Tháng 1 16, 2025
Chương 945. Này khả năng chính là hạnh phúc a Chương 944. Ta, Tô Dương, than bài
conan-coi-la-chan-tuu-cung-mori-ran-trao-doi-co-the

Conan: Coi Là Chân Tửu Cùng Mori Ran Trao Đổi Cơ Thể

Tháng 1 10, 2026
Chương 490: Ngươi biết ta vì cái gì không cần hình tượng sao? Chương 489: Làm việc đưa tiền, thiên kinh địa nghĩa
  1. 1854
  2. Chương 124: Đêm Trước Giờ G
Prev
Novel Info

Quên mật khẩu?

Chương 124: Đêm Trước Giờ G

Phân công nhiệm vụ xong xuôi, Minh An cầm ngọn đèn bão, đi về phía góc khuất nhất của hang động, nơi có một cái chuồng gỗ tạm bợ được dựng lên.

Husky, con hổ khổng lồ, đang nằm cuộn tròn. Nghe tiếng bước chân quen thuộc, nó mở đôi mắt hổ phách sáng quắc, ngáp một cái rõ to, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn và cái lưỡi đỏ hỏn đầy đe dọa.

“Husky,” Minh An thì thầm, giọng trầm ấm nhưng uy quyền. “Đêm nay mày sẽ là diễn viên chính.”

Nguyễn Đình Chương đi theo sau, tay cầm một khay thịt lớn nhưng chân vẫn run run. Hắn nhìn con mãnh thú to như con bò mộng, ái ngại hỏi:

“Nhị ca, huynh thực sự định mang ‘ông ba mươi’ này lên tàu sao? Làm sao đưa nó vào cái lồng sắt kia mà không bị nó tát cho bay đầu? Và quan trọng hơn, làm sao để bọn Pháp tin đây là quà biếu chứ không phải vũ khí?”

Minh An mỉm cười, lấy từ trong túi áo ra một gói bột màu trắng, rắc đều lên tảng thịt bò tươi rói.

“Đây là ‘Mộng Điệp Tán’ một loại thuốc mê cực mạnh ta pha chế từ cà độc dược. Nó sẽ không làm con thú ngủ say như chết, mà chỉ khiến nó lờ đờ, ngoan ngoãn trong khoảng 4 canh giờ. Đủ để ta vận chuyển.”

Hắn quay sang nhìn chiếc lồng sắt được sơn son thếp vàng lộng lẫy, bên ngoài phủ lụa điều, trông như một vật phẩm cung tiến vua chúa.

“Bọn Tây Dương, đặc biệt là giới quý tộc, rất thích sưu tầm thú lạ phương Đông để thể hiện đẳng cấp. Một con hổ sống là món quà vô giá, đánh trúng vào thói hư vinh của chúng. Ta sẽ nói đây là vật cống phẩm của quan Tri huyện để cầu thân.”

Minh An ném tảng thịt vào lồng. Mùi máu tươi quyện với mùi dược liệu kích thích khứu giác của Husky. Con hổ đứng dậy, vươn vai, lững thững đi vào lồng, ăn ngấu nghiến.

Chỉ một lát sau, dược lực ngấm. Con mãnh thú lảo đảo, đôi mắt lờ đờ, rồi từ từ gục xuống, tiếng thở đều đều vang lên như tiếng sấm rền.

Minh An nhanh tay khóa chặt cửa lồng, kiểm tra lại then cài bằng thép tôi ba lần.

“Tam đệ nhớ kỹ,” Minh An dặn dò, ánh mắt sắc lạnh. “Khi lên tàu, ta sẽ yêu cầu đặt cái lồng này ở vị trí trung tâm nhất, gần đài chỉ huy. Khi ta ra hiệu, đệ phải là người giật chốt cửa. Sự hỗn loạn của con thú này sẽ là tấm khiên tốt nhất, hút hết hỏa lực của địch để anh em ta hành động.”

Chương nhìn con hổ đang ngủ, rùng mình: “Đệ hiểu. Nó là con ngựa gỗ thành Troy của chúng ta.”

*

Chiều muộn. Thủy triều bắt đầu dâng cao, sóng vỗ ầm ầm vào vách đá.

Minh An gọi Hoàng Kha – thủ lĩnh đội Giao Long – ra một bãi đá khuất gió. Trước mặt là 50 gã đàn ông vạm vỡ, da đen cháy, đang trần trùng trục bôi lên người một thứ hỗn hợp đen sì, nhớp nháp.

“Đó là gì?” Minh An hỏi.

“Bẩm chủ nhân, là mỡ cá voi trộn với than củi,” Hoàng Kha đáp. “Mỡ để giữ ấm khi ngâm nước lâu, than để ngụy trang trong đêm tối. Xuống nước, bọn thuộc hạ sẽ biến thành những con rái cá đen trũi, đến thần thánh cũng không nhìn ra.”

Minh An gật đầu hài lòng. Hắn ngồi xổm xuống, dùng cành cây vẽ sơ đồ đuôi tàu L’Espérance lên bãi cát ướt.

“Hoàng Kha, nghe cho kỹ, ta nhắc lại lần cuối. Nhiệm vụ của ngươi không phải là giết địch, mà là phá hoại. Tàu phương Tây điều khiển bằng một cái bánh lái lớn nằm chìm dưới nước ở đuôi tàu. Bên cạnh đó là chân vịt (đối với tàu hơi nước kết hợp buồm).”

Hắn khoanh tròn một điểm:

“Các ngươi phải lặn xuống, dùng xích sắt quấn chặt bánh lái, chèn gỗ vào trục quay. Làm cho con tàu tê liệt, không thể xoay chuyển, không thể bỏ chạy khi bị tấn công. Nếu nó nổ máy, chân vịt sẽ bị xích sắt phá nát.”

“Thuộc hạ hiểu. Biến con cá kình thành con cá chết trôi.”

Minh An đưa cho Hoàng Kha một bó ống sậy được chế tác đặc biệt, đầu ống có van một chiều làm bằng da ếch để ngăn nước tràn vào.

“Đây là ống thở. Các ngươi sẽ không đi thuyền. Các ngươi sẽ bơi ngầm 2 dặm. Tuyệt đối không được ngoi đầu lên mặt nước cho đến khi chạm vào vỏ tàu.”

Hoàng Kha cầm lấy ống thở, ánh mắt kiên nghị nhìn ra biển khơi đen ngòm lạnh lẽo:

“Chủ nhân yên tâm. Đội Giao Long sống trên nước, chết trên nước. Đêm nay, chúng tôi sẽ là những cái bóng của tử thần dưới đáy biển. Nhiệm vụ này xin thề hoàn thành!”

Đêm đó, 50 bóng đen lặng lẽ trườn xuống biển lạnh ngắt. Không một tiếng động. Họ chìm dần vào lòng đại dương, bơi về phía con quái vật sắt đang ngủ say, mang theo những sợi xích định mệnh.

*

Đêm đã khuya, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Trong hang động lớn, không khí đặc quánh mùi dầu lau vũ khí, mùi thuốc súng và mùi mồ hôi của sự căng thẳng.

Không ai ngủ được.

2000 con người đang chuẩn bị cho trận đánh lớn nhất đời mình. Những người lính cảm tử (đóng vai phu khuân vác) đang mài lại những con dao găm ngắn để giấu trong ống tay áo. Những khẩu súng kíp được kiểm tra từng hạt thuốc nổ, từng viên đạn chì.

Ở một góc hang, một cảnh tượng bi tráng diễn ra. Những người lính, phần lớn không biết chữ, đang nhờ các thầy đồ (những nho sinh đi theo Cao Bá Quát) viết hộ những lá thư tuyệt mệnh.

“Thầy viết giúp con: ‘U ơi, con đi đánh giặc Tây. Nếu con không về, u đừng khóc, hãy tự hào vì con đã chết như một người lính của An Bắc Vương’…”

“Viết cho vợ tôi: ‘Mình ráng nuôi con, số vàng tôi chôn dưới gốc cau đủ cho mình sống qua ngày…’.”

Những lá thư được gấp lại, nhét vào các kẽ đá sâu trong hang, hoặc khâu vào vạt áo. Họ hy vọng nếu mình chết, linh hồn hoặc thân xác sẽ mang những lời cuối cùng này về với quê hương.

Lê Duy Cự đi dọc theo các hàng quân. Chàng không nói những lời sáo rỗng. Chàng dừng lại, vỗ vai từng người, chỉnh lại đai áo cho họ, chia cho họ hớp rượu mạnh.

“Uống đi! Uống cho ấm bụng. Ngày mai, rượu mừng công sẽ ngon hơn thế này gấp trăm lần!”

Sự hiện diện của vị Tướng quân trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết là nguồn động viên lớn nhất. Họ nhìn chàng, ánh mắt từ lo sợ chuyển sang quyết tử. Họ sẵn sàng chết để bảo vệ người chỉ huy này.

*

Minh An ngồi một mình trước cửa hang, gió biển thổi tung mái tóc. Hắn nhìn ra biển đen, nơi có những chấm đèn leo lét của tàu L’Espérance phía xa xa.

Hắn không thấy con tàu. Hắn thấy lịch sử. Hắn nhớ lại những năm tháng đen tối khi nước Nam bị giày xéo dưới gót giày thực dân, những cuộc khởi nghĩa bị dìm trong bể máu vì vũ khí thô sơ.

“L’Espérance – Hy Vọng,” hắn lẩm bẩm. “Cái tên nghe thật mỉa mai. Nó là hy vọng của quân Pháp để chinh phục xứ này, nhưng ngày mai, ta sẽ cướp lấy cái hy vọng đó.”

Cao Bá Quát bước ra, ngồi xuống bên cạnh hắn, tay cầm một bầu rượu.

“Nhị đệ, đang nghĩ gì vậy? Sợ sao?”

Minh An quay sang, cười nhạt: “Đệ không sợ chết. Đệ chỉ sợ tính sai một nước cờ, làm hại anh em.”

“Đệ đang tính xác suất thành công à?”

“Vâng. 3 phần sống, 7 phần chết.”

Cao Bá Quát ngửa cổ uống một ngụm rượu, rồi đưa bầu cho Minh An. Ông cười, nụ cười nhẹ nhõm lạ thường của một kẻ đã rũ bỏ mọi ràng buộc:

“3 phần là nhiều rồi. Xưa nay làm việc lớn, nghịch thiên cải mệnh, có ai nắm chắc 10 phần? Kinh Kha sang Tần, 1 phần sống cũng không có, mà vẫn đi đấy thôi.”

Ông nhìn lên bầu trời đầy sao, giọng trầm ngâm:

“Lão phu cả đời đọc sách thánh hiền, cứ nghĩ văn chương là gốc của trị quốc. Nhưng gặp đệ, ta mới hiểu: Súng đạn mới là cái vỏ bảo vệ văn chương. Ngày mai, chúng ta sẽ cho bọn mắt xanh mũi lõ thấy: Người Nam có thể nghèo, có thể lạc hậu, nhưng cái gan và cái trí thì không bao giờ thua kém.”

“Đại ca,” Minh An hỏi, “Huynh đóng vai quan tham, huynh không thấy… nhục sao?”

“Nhục chứ!” Quát cười ha hả. “Nhưng cái nhục của một người để đổi lấy cái vinh của vạn người, thì cái nhục đó còn thơm hơn cả hoa sen. Ngày mai, lão phu sẽ diễn xuất thần sầu, để bọn Tây dương phải lác mắt!”

Minh An gật đầu, lòng nhẹ bẫng. Hắn đứng dậy, rút thanh kiếm ngắn, chỉ thẳng về phía con tàu:

“Được! Ngày mai, hy vọng của chúng mày sẽ là nỗi tuyệt vọng. Và hy vọng của dân tộc này sẽ bắt đầu từ chính con tàu đó.”

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-thong-thien-di-chuc-thuc-ta-co-cai-nghia-huynh.jpg
Hồng Hoang: Thông Thiên Di Chúc, Thực Ta Có Cái Nghĩa Huynh!
Tháng 1 17, 2025
tan-tam-ve-nha-nhat-duoc-mot-cai-bao-tang-nu-hai.jpg
Tan Tầm Về Nhà, Nhặt Được Một Cái Bảo Tàng Nữ Hài
Tháng 2 24, 2025
bat-dau-kho-quan-dung-ta-de-nu-de-quy-liem
Bắt Đầu Kho Quân Dụng, Ta Để Nữ Đế Quỳ Liếm
Tháng 1 5, 2026
trung-sinh-tro-ve-lam-dao-si.jpg
Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ
Tháng mười một 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved