Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Bắt Đầu Thiết Sa Chưởng Đại Thành, Lật Tung Quỷ Thổi Đèn

Bắt Đầu Thiết Sa Chưởng Đại Thành, Lật Tung Quỷ Thổi Đèn!

Tháng 5 7, 2025
Chương 296. Lời cuối sách Chương 295. Trở về
vung-vang-vu-su-theo-than-mat-chuot-den-duy-do-ma-than

Vững Vàng Vu Sư: Theo Thân Mật Chuột Đến Duy Độ Ma Thần

Tháng 12 26, 2025
Chương 376: Nhiều tầng nghi thức —— ba cái nguyện vọng một lần thỏa mãn! Chương 375: Thâm uyên
lam-sao-cac-nguoi-la-chan-dai-lao-lien-ta-that-phe-vat.jpg

Làm Sao Các Ngươi Là Chân Đại Lão, Liền Ta Thật Phế Vật

Tháng 1 5, 2026
Chương 216: Tường đổ bên trên thiết kỵ Chương 215: Tiến vào viễn cổ di chỉ
vong-du-1-nguyen-flash-sale-dai-than-hao

Võng Du: 1 Nguyên Flash Sale Đại Thần Hào

Tháng 1 10, 2026
Chương 762: Cường thế Bảo Nhi Chương 761: Bảo Nhi ra sân
e75b5b627b9ab4c78f75fd8b8ef51ef8

Ta Chính Là Mèo! Ngươi Để Ta Bắt Phạm Nhân?

Tháng 1 15, 2025
Chương 173. Ngốc chó, đã lâu không gặp Chương 172. Lần này, ngươi sinh ta chết
bat-dau-giao-hoa-ban-gai-chia-tay-ta-thanh-diet-the-hac-long.jpg

Bắt Đầu Giáo Hoa Bạn Gái Chia Tay, Ta Thành Diệt Thế Hắc Long

Tháng 4 26, 2025
Chương 388. Chương đại kết cục Chương 387. Chân Long
khung-bo-the-gioi-dung-trach-ta-hung-ac.jpg

Khủng Bố Thế Giới, Đừng Trách Ta Hung Ác

Tháng 3 23, 2025
Chương 558. Cuối cùng!!! Chương 557. Phương Đông thương khung
trung-sinh-danh-dau-vo-dich-chi-sung-tuyet-sac-nu-de

Trùng Sinh: Đánh Dấu Vô Địch, Chỉ Sủng Tuyệt Sắc Nữ Đế

Tháng mười một 8, 2025
Chương 999: Kỷ nguyên mới( đại kết cục) Chương 998: Tru diệt Bất tường.
  1. 1854
  2. Chương 123: "Ngựa Gỗ Thành Troy"
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 123: “Ngựa Gỗ Thành Troy”

Sáng sớm. Sương mù dày đặc bao phủ mặt biển Vịnh Lan Hạ, biến những hòn đảo đá vôi hùng vĩ trở thành những bóng ma khổng lồ trôi nổi lững lờ trên mặt nước xám xịt. Cái lạnh buốt giá của biển cả ngấm vào tận xương tủy.

Trên một chiếc thuyền chài nhỏ bé, rách nát, tròng trành giữa những con sóng bạc đầu, Minh An và Lê Duy Cự đang giả dạng làm ngư dân gỡ lưới. Hai người mặc áo tơi lá cọ, đầu đội nón lá sụp xuống che nửa mặt, tay thoăn thoắt gỡ những con cá nhỏ, nhưng ánh mắt không nhìn vào lưới, mà dán chặt vào một điểm mờ ảo giữa vịnh.

Gió bấc thổi mạnh, tạt màn sương sang một bên như vén một bức màn bí mật.

Và rồi, nó hiện ra.

Một bóng đen khổng lồ, lừng lững như một tòa thành di động, chắn ngang tầm nhìn. Đó là tàu L’Espérance (Hy Vọng) – niềm tự hào của hạm đội viễn chinh Pháp, con quái vật sắt thép đến từ phương Tây xa xôi.

Khác hẳn với những con thuyền gỗ mỏng manh, ọp ẹp của Đại Nam, con tàu này được bọc đồng đen trũi, lấp lánh ánh kim khí lạnh lẽo và kiêu ngạo. Ba cột buồm cao vút chọc thủng màn sương như ba ngọn giáo khổng lồ chĩa thẳng lên trời thách thức. Dọc hai bên mạn tàu, những nắp súng đại bác đóng kín như những con mắt tử thần đang ngủ say nhưng vẫn toát ra sát khí rợn người. Tiếng máy hơi nước âm ỉ trong bụng tàu phát ra những âm thanh “u… u…” trầm đục, đều đặn như nhịp thở của một con quái thú, khiến mặt nước xung quanh rung chuyển nhẹ.

“Trời đất ơi…”

Lê Duy Cự thốt lên, giọng lạc đi. Tay chàng cầm chiếc ống nhòm đơn sơ mà run lên bần bật. Dù là một võ tướng gan dạ, từng xông pha trận mạc, nhưng đứng trước sự áp đảo tuyệt đối về kích thước và công nghệ này, chàng không khỏi cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát.

“Nó to quá! Thuyền của chúng ta đứng cạnh nó chỉ như con kiến đứng cạnh con voi. Cái vỏ kia… gươm giáo nào chọc thủng được? Đại bác của nó bắn một phát chắc nát cả hạm đội thuyền nan của ta.”

Nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm lấy tâm trí vị tướng trẻ. Đây không phải là cuộc chiến giữa người với người, mà là giữa da thịt và sắt thép.

Minh An nheo mắt, ánh nhìn sắc sảo xuyên qua ống kính mờ đục, không hề nao núng. Hắn không nhìn vào sự vĩ đại, hắn nhìn vào những kẽ hở.

“Đừng nhìn vào sự to lớn của nó, Tứ đệ. Sắt thép không biết đánh nhau, con người mới biết đánh nhau. Hãy nhìn vào kẻ đang vận hành nó.”

Minh An đưa ống nhòm cho Cự, chỉ tay về phía boong tàu:

“Đệ nhìn kỹ xem. Thủy thủ trên boong đang làm gì?”

Cự nheo mắt, điều chỉnh tiêu cự. Trên boong tàu cao vút, sạch bong kin kít, những tên lính Pháp mặc áo trắng, quần xanh đang đi lại uể oải. Một số tên cởi trần, nằm dài trên những cuộn dây thừng to như trăn gió để phơi nắng. Một số khác tụ tập thành nhóm, cầm chai rượu, cười đùa hô hố, tiếng cười vọng xuống tận mặt biển.

Điều đáng chú ý nhất là: Không hề có lính canh gác ở các chòi cao quan sát.

“Chúng đang… chơi?” Cự ngạc nhiên, không tin vào mắt mình. “Đây là vùng chiến sự, sao chúng dám lơ là thế này?”

“Đúng vậy. Chúng quá thư giãn. Chúng không coi đây là chiến trường, mà coi là nơi nghỉ dưỡng sau chuyến hải trình dài.” Minh An cười, nụ cười lạnh lùng và đầy toan tính. “Trong mắt chúng, người An Nam chỉ là những kẻ man di cầm gậy gộc, cưỡi trâu, không có khả năng gây hại cho con tàu sắt này. Sự kiêu ngạo đó chính là tử huyệt chết người.”

Hắn di chuyển ống nhòm xuống phía mạn phải con tàu, nơi một chiếc thang dây đang được thả xuống sát mặt nước.

“Và nhìn kìa. Có vài chiếc thuyền buôn nhỏ của người Hoa đang cập vào. Những giỏ rau xanh, lồng gà, vò rượu đang được kéo lên. Bọn chúng vừa trải qua bão tố, lương thực cạn kiệt, chúng đang đói đồ tươi.”

Minh An hạ ống nhòm xuống, quay sang Lê Duy Cự, ánh mắt rực lên ngọn lửa của một kẻ đánh cược mạng sống:

“Chúng ta không thể đánh trực diện. Nếu dàn trận, đại bác của nó sẽ nghiền nát ta từ cách xa 2 dặm. Nhưng… nếu ta biến thành những con rận chui vào trong bộ giáp sắt đó, thì con voi cũng phải ngã quỵ. Ta sẽ dùng kế ‘Ngựa gỗ thành Troy’.”

*

Trở về hang động bí mật sâu trong đảo Cát Bà – nơi 2.000 nghĩa quân đang ẩn náu trong lo âu, đói rét và bóng tối ẩm thấp.

Minh An triệu tập cuộc họp khẩn cấp với các chỉ huy cốt cán. Ánh lửa trại bập bùng soi rõ những khuôn mặt hốc hác, râu ria xồm xoàm nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

Hắn trải tấm bản đồ vẽ tay cấu trúc con tàu (dựa trên quan sát và trí nhớ về tàu phương Tây) ra nền đất bụi bặm.

“Nghe đây! Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu thất bại, tất cả sẽ chết, và giấc mơ phục quốc sẽ tan thành mây khói. Kế hoạch chia làm ba mũi giáp công.”

Hắn nhìn thẳng vào Cao Bá Quát, vị lão nho đang ngồi trầm ngâm vuốt râu:

“Cao huynh, huynh có biết tiếng Pháp không?”

Cao Bá Quát lắc đầu: “Lão phu chỉ biết chữ Hán, chữ Nôm, thông làu kinh sử, làm thơ phú. Cái tiếng Tây dương ‘xì xồ’ như chim hót đó thì chịu chết.”

“Không sao. Ta biết,” Minh An nói (nhờ ký ức kiếp trước). “Huynh không cần nói, huynh chỉ cần diễn. Ta cần huynh đóng vai một Quan Tri huyện địa phương tham lam, hám tiền, muốn đến buôn bán lén lút với người Tây để kiếm chác vàng bạc.”

Cao Bá Quát sững người, mặt đỏ gay lên vì tự ái. Ông đập tay xuống đất:

“Cái gì? Đệ bảo lão phu đóng vai tham quan? Cả đời ta ghét nhất là bọn sâu mọt đó, viết bao nhiêu bài hịch chửi chúng, giờ lại bắt ta làm nhục chính mình, khúm núm trước bọn giặc cướp nước sao?”

Minh An nắm lấy tay ông, giọng khẩn thiết và chân thành:

“Đại ca, đây không phải là làm nhục, mà là hy sinh. Bọn Pháp chỉ tin vào lòng tham. Nếu huynh đóng vai một nhà nho tiết tháo, đạo mạo, chúng sẽ nghi ngờ ngay. Nhưng nếu huynh đóng vai một tên quan già béo tốt, mang vàng bạc đến biếu xén, cầu cạnh, chúng sẽ mở cửa đón huynh như đón thần tài. Vẻ mặt nho nhã nhưng giả vờ tham lam của huynh sẽ khiến bọn chúng mất cảnh giác hoàn toàn. Đây là vai diễn khó nhất, chỉ có huynh mới làm được.”

Cao Bá Quát nhìn Minh An, rồi nhìn những người lính trẻ đang chờ đợi mệnh lệnh. Ông thấy trong mắt họ sự tin tưởng tuyệt đối. Ông thở dài một tiếng, nuốt cái tôi to lớn và sĩ diện của một nhà nho vào trong lòng.

“Thôi được. Vì đại nghĩa, vai gì ta cũng diễn. Ta sẽ cho chúng thấy thế nào là một tên quan tham ‘An Nam’ chính hiệu. Ta sẽ diễn đến mức chính ta cũng phải ghê tởm mình.”

Minh An gật đầu cảm kích, rồi quay sang Nguyễn Đình Chương:

“Tam đệ, đệ sẽ đóng vai thương lái, người phiên dịch (giả vờ là người Hoa biết chút tiếng Pháp bồi). Đệ phải chuẩn bị những thùng hàng đặc biệt. Lớp trên là hoa quả tươi, gà vịt béo, rượu ngon nhất mà ta có. Lớp dưới… là súng ngắn, dao găm và bom khói.”

Minh An nhấn mạnh:

“Đệ phải đảm bảo chuyển được càng nhiều thùng hàng lên boong càng tốt. Hãy dùng cái miệng dẻo quẹo của đệ, dùng vàng bạc để đút lót, làm bọn lính khuân vác lơ là việc kiểm tra. Hãy nhớ, mỗi thùng hàng lọt qua là một cơ hội sống cho anh em.”

Nguyễn Đình Chương cười tự tin, vỗ ngực:

“Đệ hiểu rồi. Chuyện đút lót, luồn lách, nịnh nọt là nghề của đệ. Đệ sẽ khiến chúng tin rằng chúng ta là những con cừu béo đang tự dâng mình đến miệng sói.”

“Còn đệ?” Lê Duy Cự bước lên, tay đặt lên đốc kiếm, mắt rực lửa chiến đấu. Chàng không muốn đóng kịch, chàng muốn chiến đấu.

“Đệ và 100 cảm tử quân tinh nhuệ nhất sẽ cởi bỏ giáp trụ, mặc áo nâu sòng, đóng giả làm phu khuân vác. Các đệ sẽ là lực lượng tấn công chủ lực.”

Minh An chỉ vào sơ đồ con tàu:

“Nhiệm vụ của đệ là tiếp cận đài chỉ huy và kho súng. Khi nghe tiếng súng hiệu của ta, lập tức rút vũ khí từ trong thùng hàng ra, đánh chiếm mục tiêu. Nhớ kỹ: Tốc độ là sinh mạng. Phải hạ gục chúng trước khi chúng kịp cầm súng lên.”

Cuối cùng, Minh An quay sang con hổ Husky đang nằm ngủ gà ngủ gật ở góc hang.

“Hoàng Kha!”

“Có thuộc hạ!” Hoàng Kha bước ra từ bóng tối.

“Ngươi tuyển chọn 50 anh em giỏi bơi lội nhất của đội Giao Long. Đêm nay, các ngươi sẽ bơi ngầm dưới nước, tiếp cận con tàu từ phía đuôi. Nhiệm vụ của các ngươi là dùng lưới đánh cá quấn chặt chân vịt và bánh lái, biến con tàu thành pháo đài bất động. Sau đó, chờ tín hiệu để leo lên đánh úp từ phía sau.”

“Rõ! Đội Giao Long xin thề hoàn thành nhiệm vụ!”

P/s: Truyện đã đủ điều kiện vào Vip, nên mình sẽ set vip từ chương 125, giá mở chương = 1 khóa = 450 đồng. Đảm bảo, số chương tối thiểu 3 chương/ ngày. Có 10 đề cử hoặc tặng khoai 10k trở nên tăng 1 chương. Tối đa 3 chương/ 1 ngày. Ngày đầu vào Vip. Đăng 6 chương.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-ta-co-the-xuyen-qua-the-gioi-khac.jpg
Tu Tiên, Ta Có Thể Xuyên Qua Thế Giới Khác
Tháng mười một 24, 2025
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat.jpg
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Tháng 1 26, 2025
tong-vo-doc-sach-nhap-dao-nang-do-ly-han-y
Tổng Võ: Đọc Sách Nhập Đạo, Nâng Đỡ Lý Hàn Y
Tháng mười một 5, 2025
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg
Trấn Quốc Phò Mã Gia
Tháng 2 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved