Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-lay-am-phu-tran-duong-gian.jpg

Ta Lấy Âm Phủ Trấn Dương Gian

Tháng 1 24, 2025
Chương 463. Giám sát chư thiên Chương 462. Trấn áp 18 tầng âm phủ
gia-thien-ta-la-thai-co-thu-nhat-de

Già Thiên: Ta Là Thái Cổ Thứ Nhất Đế

Tháng 10 10, 2025
Chương 355: Trên Tế Đạo! (đại kết cục) Chương 354: Thủy Tổ phục sinh, cuối cùng quyết chiến!
quan-chi-huy-ma-huyen-duong-di.jpg

Quan Chỉ Huy Ma Huyễn Đường Đi

Tháng 2 13, 2025
Chương 807. Xong xuôi Chương 806. Nhiệm vụ hoàn thành
gia-toc-tu-tien-tu-tien-mieu-coc-den-chin-dai-than-vuc

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Tiên Miêu Cốc Đến Chín Đại Thần Vực

Tháng 12 16, 2025
Chương 1281: Khí huyết Huyền Linh Đan Chương 1280: Kiểm kê không giới hư không thu hoạch
truc-tiep-giam-bao-dan-mang-hoi-ta-cua-dong-mo-the-nao

Trực Tiếp Giám Bảo: Dân Mạng Hỏi Ta Cửa Đồng Mở Thế Nào

Tháng mười một 10, 2025
Chương 37: Đại kết cục! (2) Chương 37: Đại kết cục! (1)
tam-quoc-dong-dung-hop-cai-thien-hoan-menh

Tam Quốc: Dòng Dung Hợp, Cải Thiên Hoán Mệnh

Tháng mười một 11, 2025
Chương 225: Muốn làm đại sự, liền không thể tiếc thân Chương 224: Pháo đài xưa nay đều là tự nội bộ tan rã
do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien.jpg

Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện

Tháng 1 22, 2025
Chương 1717. Phiên ngoại 3: Mộng bên trong thế giới Chương 1716. Phiên ngoại 2: Lão phu không phải bệnh thần kinh
pham-nhan-danh-quai-thang-cap-ta-huong-truong-sinh

Phàm Nhân: Đánh Quái Thăng Cấp, Ta Hưởng Trường Sinh!

Tháng 10 18, 2025
Chương 1064: Vừa vào tiên giới (2) Chương 1064: Vừa vào tiên giới (1)
  1. 1854
  2. Chương 122: Canh Bạc Sinh Tử Giữa Trùng Khơi (Cảm ơn bác nhật linh phạm nguyễn, oaithuong, hắc bạch tôn giả, NghiVu, Jacky Nguyen và sPHkf54388 đã đề cử)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 122: Canh Bạc Sinh Tử Giữa Trùng Khơi (Cảm ơn bác nhật linh phạm nguyễn, oaithuong, hắc bạch tôn giả, NghiVu, Jacky Nguyen và sPHkf54388 đã đề cử)

Đoàn thuyền của nghĩa quân An Bắc lầm lũi tiến vào vùng biển sâu. Sóng bắt đầu lớn hơn, những con thuyền nan tròng trành như những chiếc lá khô giữa dòng nước xoáy.

Minh An ra hiệu lệnh dừng lại. Hắn triệu tập cuộc họp khẩn cấp ngay trên khoang thuyền chỉ huy chật hẹp.

Ngọn đèn bão được vặn to hơn một chút, ánh sáng vàng vọt soi rõ bốn khuôn mặt: Minh An, Cao Bá Quát, Lê Duy Cự và Nguyễn Đình Chương. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền, cộng hưởng với tiếng gỗ kẽo kẹt tạo nên một nhịp điệu căng thẳng, như tiếng đồng hồ đếm ngược.

Minh An trải tấm bản đồ hàng hải ra sàn gỗ. Tấm bản đồ này hắn đã phải tốn 500 lạng vàng để mua lại từ một thương nhân Bồ Đào Nha, trên đó vẽ chi tiết các luồng lạch, độ sâu và cả những tuyến đường tuần tra của tàu Pháp.

Hắn rút thanh kiếm ngắn, cắm phập vào một điểm nằm trơ trọi ngoài khơi vịnh Bắc Bộ: Đảo Cát Bà.

“Mục tiêu của chúng ta ở đây,” Minh An nói, giọng trầm thấp nhưng vang vọng trong khoang thuyền nhỏ. “Vịnh Lan Hạ.”

“Tại sao lại là chỗ đó?” Cao Bá Quát nheo mắt nhìn, bộ râu bạc rung rinh theo nhịp lắc của con thuyền. “Nơi đó hoang vu, đá dựng đứng, chỉ có khỉ ho cò gáy.”

“Chính vì hoang vu nên nó mới là nơi ẩn náu lý tưởng,” Minh An giải thích, ngón tay di chuyển trên bản đồ. “Theo tin tình báo từ mạng lưới thương nhân Hoa kiều và đội Giao Long, có một con tàu buôn vũ trang của Pháp tên là ‘L’Espérance’ (Hy Vọng) đang neo đậu ở đó. Nó vừa đi từ Hồng Kông xuống, đang tránh bão và chờ tiếp tế lương thực trước khi xuôi nam vào Đà Nẵng hội quân.”

“Tàu Pháp?” Nguyễn Đình Chương thốt lên, mặt tái mét như tàu lá chuối. Hắn suýt đánh rơi chén trà trên tay, nước nóng bắn ra làm ướt vạt áo nhưng hắn không hề hay biết. “Nhị ca, huynh định… cướp tàu Pháp?”

“Phải!” Minh An khẳng định chắc nịch, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Chương.

*

“Đệ điên rồi! Huynh điên thật rồi!” Chương lắc đầu quầy quậy, giọng lạc đi vì hoảng sợ. Hắn đứng bật dậy, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi biển đen ngòm đang gầm gào.

“Đó là hạm đội mạnh nhất thế giới! Tàu của chúng bọc sắt, chạy bằng máy hơi nước không cần gió, súng thần công bắn xa 2 dặm, nổ tan xác pháo. Thuyền nan của ta lại gần nó chẳng khác nào trứng chọi đá. Nó hắt hơi một cái là ta chìm nghỉm! 2000 anh em ngoài kia là xương máu, là hy vọng cuối cùng, huynh định đem nướng hết sao?”

Chương nói lên nỗi sợ hãi của tất cả mọi người. Trong tâm trí người Việt thời đó, tàu Tây là một con quái vật bất khả chiến bại, là hiện thân của sức mạnh thần thánh mà con người không thể chống lại.

Lê Duy Cự cũng nhíu mày, tay đặt lên chuôi kiếm nhưng không rút ra. Chàng là tướng, chàng hiểu rõ sự chênh lệch về khí tài.

“Tam đệ nói đúng. Quân ta tuy đông nhưng vũ khí thô sơ. Súng kíp của ta bắn không thủng vỏ tàu của nó. Leo lên tàu thì thành bia đỡ đạn. Đây là tự sát.”

Minh An nhìn quanh một lượt. Hắn không giận, hắn hiểu nỗi sợ này.

“Các đệ nói đúng. Nếu đánh trực diện, dàn hàng ngang mà bắn nhau, ta thua chắc. 2000 người này sẽ làm mồi cho cá trong vòng một nốt nhạc. Nhưng…”

Hắn chống tay xuống bản đồ, cúi người thấp xuống, ánh mắt lóe lên tia sáng của loài sói đầu đàn:

“…Con voi to đến mấy cũng có thể bị bầy sói hạ gục, nếu sói biết cắn vào yết hầu và tấn công khi voi đang ngủ.”

*

Minh An bắt đầu phân tích, giọng điệu sắc bén, lạnh lùng và đầy sức thuyết phục:

“Thứ nhất: Tàu L’Espérance là tàu buôn vũ trang, không phải tàu chiến chuyên nghiệp. Thủy thủ đoàn khoảng 150 người, trang bị tận răng nhưng tinh thần cảnh giác thấp. Chúng đang neo đậu ở vùng nước sâu, nhưng xung quanh là các đảo đá vôi chằng chịt của vịnh Lan Hạ. Đó là địa hình mê cung, là tử địa cho tàu lớn xoay trở nhưng là thiên đường cho thuyền nhỏ ẩn nấp.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Chương, giọng đanh lại:

“Thứ hai, và là quan trọng nhất: Sự kiêu ngạo. Chúng coi thường người An Nam. Chúng nghĩ thuyền bè của chúng ta chỉ là đồ chơi, không có khả năng tấn công ra biển xa. Chúng neo đậu ở đó như đi nghỉ mát, đèn đuốc sáng trưng, ăn uống say sưa. Chúng không biết rằng, trong bóng tối, tử thần đang đến gần.”

Minh An vạch ra kế hoạch chi tiết, từng bước một như một ván cờ thế:

“Ta sẽ dùng chiến thuật ‘Trong đánh ra, Ngoài đánh vào’.

Bước 1: Thủy chiến ngầm. Đội Giao Long sẽ bơi ngầm tiếp cận, dùng lưới và dây thừng quấn chặt chân vịt và bánh lái. Biến con tàu thành một pháo đài bất động.

Bước 2: Ngựa gỗ thành Troy. Sáng mai, ta sẽ cải trang thành quan lại địa phương và thương nhân đến biếu quà (lương thực, rượu, gái đẹp). Chúng đang thiếu thốn sau bão, chắc chắn sẽ nhận. Đội cảm tử quân sẽ trà trộn vào đám phu khuân vác, giấu vũ khí trong thùng hàng để lên boong.

Bước 3: Tập kích. Khi nội gián ra tay, chiếm kho súng và đài chỉ huy, hạm đội thuyền nan từ các hốc đá sẽ ùa ra, dùng số lượng áp đảo chất lượng.”

“Ngày mai, khi mặt trời mọc, hoặc chúng ta sẽ có một hạm đội mới, sở hữu những vũ khí hiện đại nhất để bảo vệ non sông, hoặc chúng ta sẽ làm mồi cho cá mập. Không có con đường thứ ba.”

Không gian im lặng như tờ. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào mạn thuyền ầm ầm như tiếng đếm ngược của số phận. Mọi người đều đang cân nhắc giữa cái chết và vinh quang.

*

Lê Duy Cự là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Chàng đứng dậy, vết sẹo dài trên cánh tay (dấu tích trận chiến ở Khe Tử Thần) giật giật. Máu nóng của dòng dõi nhà Lê, của những vị vua từng cưỡi voi đánh trận, đang sôi sục trong huyết quản chàng.

“Đánh! Ta chán cái cảnh trốn chui trốn lủi, đúc từng khẩu súng rởm rồi nổ tung vào mặt mình ở trong rừng rồi. Cướp tàu Tây, dùng súng Tây bắn giặc Tây! Đó mới là hào sảng! Có chết cũng đáng mặt nam nhi đại trượng phu!”

Chàng rút kiếm, đặt mạnh lên bản đồ:

“An Bắc quân xin thề sống chết cùng trận này!”

Nguyễn Đình Chương nhìn sự quyết liệt của Cự, rồi nhìn vẻ điềm tĩnh đáng sợ của Minh An. Hắn nuốt khan, nỗi sợ vẫn còn, nhưng lòng tự trọng không cho phép hắn lùi bước. Hắn nhớ lại những ngày tháng bị Nguyễn Đăng Giai coi thường, nhớ lại những nhục nhã phải chịu đựng.

“Nếu các huynh đã quyết… đệ xin theo. Đệ biết tiếng Pháp (do Minh An dạy cấp tốc) đệ sẽ đóng vai thương nhân để lừa bọn chúng. Nếu chết, ba huynh đệ ta cùng chết!”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Cao Bá Quát. Vị lão nho niên trưởng vẫn ngồi im, tay vuốt chòm râu bạc, mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những vì sao đang lấp lánh trên bầu trời đen thẳm.

Ông nhớ lại cuộc đời mình. Nửa đời đèn sách, làm quan thì bị đày, làm thơ thì bị ghét. Ông luôn khao khát làm một việc gì đó kinh thiên động địa để giúp đời, nhưng luôn bị trói buộc bởi lễ giáo và thời cuộc. Ông đã từng cầm bút mắng đời, giờ đây, ông có cơ hội cầm gươm thay đổi thời cuộc.

“Lão phu…” Quát cất tiếng, giọng khàn nhưng vang, “…sống đủ rồi. Văn chương chữ nghĩa cũng chán rồi. Giờ muốn xem cái tàu Tây nó tròn méo ra sao, xem gan ruột bọn mắt xanh mũi lõ nó có đỏ như mình không!”

Ông đứng dậy, vung tay áo rộng, ngâm một câu thơ đầy khí phách:

“Chí làm trai dặm nghìn da ngựa

Gieo thái sơn nhẹ tựa hồng mao.”

“Được! Đi thì đi! Ngày mai, lão phu sẽ diễn vai ‘Quan huyện tham lam’ cho chúng xem. Để xem cái lưỡi của Thánh Quát có lừa được bọn Tây dương không!”

*

Sự đồng thuận đã được xác lập. Một luồng khí thế hừng hực bốc lên trong khoang thuyền nhỏ bé.

Minh An mỉm cười. Hắn biết mình đã thắng bước đầu tiên: Thắng được nỗi sợ hãi trong lòng người.

Hắn bước ra mũi thuyền. Gió biển thổi tung mái tóc, mang theo vị mặn chát. Husky đi theo, dụi cái đầu to lớn vào chân hắn. Con vật hoang dã giờ đây ngoan ngoãn như một con mèo lớn, nhưng trong mắt nó vẫn rực lửa sát khí.

“Husky,” hắn thì thầm với con hổ, tay xoa đầu nó. “Ngày mai mày cũng có nhiệm vụ đấy. Mày sẽ là món quà bất ngờ nhất, là con ‘Ngựa gỗ’ đáng sợ nhất dành cho viên thuyền trưởng Pháp.”

Con thuyền lao đi trong đêm, cưỡi lên những con sóng bạc đầu, mang theo 2000 con người và vận mệnh của cả một cuộc khởi nghĩa, tiến thẳng về phía con quái vật sắt đang ngủ say trên vịnh Lan Hạ. Bình minh sắp lên, và đó sẽ là một bình minh nhuốm màu máu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-kinh-di-ta-tai-quy-bi-the-gioi-choi-qua-phe
Toàn Cầu Kinh Dị: Ta Tại Quỷ Bí Thế Giới Chơi Quá Phê
Tháng 10 21, 2025
dragon-ball-dot-pha-cuc-han-nguoi-saiya
Dragon Ball: Đột Phá Cực Hạn Người Saiya
Tháng 10 21, 2025
nguoi-tai-tan-the-phuc-che-nguoi-khac-di-nang.jpg
Người Tại Tận Thế, Phục Chế Người Khác Dị Năng
Tháng 1 20, 2025
dau-pha-trung-sinh-tieu-viem-khong-co-tiec-nuoi
Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Viêm, Không Có Tiếc Nuối
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved