Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
zombie-tan-the-ta-bat-dau-tuc-tu

Zombie Tận Thế, Ta Bắt Đầu Tức Tử

Tháng 10 4, 2025
Chương 547: Đại kết cục Chương 546: Học sẽ buông tay
tong-vo-chi-can-ta-du-tan-nhan-lien-co-the-vo-dich-thien-ha.jpg

Tổng Võ: Chỉ Cần Ta Đủ Tàn Nhẫn, Liền Có Thể Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 2 1, 2025
Chương 745. Đại kết cục Chương 744. Hiệp Khách đảo! Thế giới cực lạc
toan-the-gioi-nhan-vat-phan-dien-cung-la-chinh-ta

Toàn Thế Giới Nhân Vật Phản Diện Cũng Là Chính Ta

Tháng mười một 10, 2025
Chương 183: Nhân Quả chặt đứt tiến hóa —— viết lại thực tế Chương 182: Muốn bắt đầu a!
chan-linh-dao-chu.jpg

Chân Linh Đạo Chủ

Tháng 5 9, 2025
Chương 864. Bản hoàn tất vung hoa Chương 863. Thái Thanh ( đại kết cục )
tay-du-ky-lan-huyet-mach-bai-su-con-lon.jpg

Tây Du: Kỳ Lân Huyết Mạch, Bái Sư Côn Lôn

Tháng 2 17, 2025
Chương 475. Đại kết cục Chương 474. Này này này, lại tới ngao
tu-meo-hoang-phan-than-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Mèo Hoang Phân Thân Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng 2 26, 2025
Chương 3. Tinh võ giả Chương 2. Nhân dược mới là mục đích
bo-bo-sinh-lien.jpg

Bộ Bộ Sinh Liên

Tháng 4 22, 2025
Chương 145. Đại Kết Cuộc Chương 144. Bảo Quang Chi Minh
dai-duong-tieu-tuong-cong.jpg

Đại Đường Tiểu Tướng Công

Tháng 1 20, 2025
Chương 470. Truyền kỳ đại kết cục Chương 469. Võ Hậu xưng đế
  1. 1854
  2. Chương 120: Phượng Hoàng Niết Bàn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 120: Phượng Hoàng Niết Bàn

Đêm cuối cùng tại căn cứ Quất Lâm.

Biển Đông đêm nay không ngủ. Gió mùa đông bắc tràn về muộn, rít gào dữ dội qua những rặng phi lao, tạo nên một bản hòa tấu u uất, thê lương như tiếng khóc của ngàn vạn vong hồn chưa siêu thoát. Từng đợt sóng đen ngòm, cao quá đầu người, chồm lên bãi cát trắng xóa, bọt nước tung bay như muốn nuốt chửng dải đất mong manh nơi những con người cuối cùng của Ngự Thiện đang bám trụ.

Trong bóng tối dày đặc như mực tàu, một cuộc di cư khổng lồ đang diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối.

Hàng ngàn con người, vốn xuất thân là những nông dân chân lấm tay bùn, những thợ thủ công khéo léo của làng nghề, hay những tay giang hồ từng ngang dọc một thời, giờ đây đều khoác lên mình chung một màu áo: Màu đen của bóng đêm. Họ di chuyển thành từng hàng dài, trật tự và kỷ luật, không một tiếng động, không một ngọn đuốc.

Trên vai họ là những bao tải lương thực cuối cùng được vét sạch từ kho, những hòm đạn dược nặng trịch được gói ghém kỹ lưỡng trong vải dầu chống nước, và cả những thanh gươm, ngọn giáo còn vương mùi rèn mới.

Không ai nói với ai câu nào. Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trong ánh mắt của những người đàn ông, người đàn bà ấy ánh lên sự quyết tâm pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ. Họ hiểu rằng, con đường phía trước là biển cả mênh mông đầy bất trắc, còn phía sau lưng là quê hương mà có lẽ họ sẽ không bao giờ còn cơ hội quay trở lại.

Minh An đứng trên mỏm đá cao nhất của Mũi Cá Mập, nơi gió biển quất vào mặt rát buốt như dao cắt. Hắn mặc một bộ đồ vải thô màu đen, gọn gàng, mái tóc được búi cao lộ ra vầng trán cương nghị. Hắn đứng bất động như một tảng đá, hòa mình vào bóng đêm, đôi mắt sâu thẳm quan sát từng nhịp chuyển động của đoàn quân.

Bên cạnh hắn, con hổ Husky nằm phục xuống, hai chân trước duỗi dài, cái đầu to lớn đặt lên phiến đá lạnh lẽo. Đôi mắt hổ phách của nó sáng quắc trong đêm, quét qua từng chuyển động nhỏ nhất phía bìa rừng. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ gầm gừ trong cổ họng, bộ lông vằn dựng đứng lên, cái mũi ươn ướt hít hít vào không khí như cảm nhận được mùi của sát khí đang lẩn khuất đâu đó.

Với Minh An, Husky không chỉ là một con thú. Nó là hiện thân của bản năng sinh tồn hoang dã mà hắn đang cố gắng đánh thức trong đội quân của mình.

*

“Nhị ca.”

Một giọng nói khẽ khàng vang lên phía sau, bị tiếng gió biển xé nhỏ nhưng vẫn đủ để Minh An nghe thấy. Hắn không quay lại, chỉ khẽ gật đầu:

“Tam đệ, mọi việc ổn cả chứ?”

Nguyễn Đình Chương bước tới, đứng song song với Minh An. Khuôn mặt công tử trắng trẻo, phong lưu ngày nào giờ đây đã sạm đen, hốc hác vì sương gió và những đêm dài không ngủ. Hắn thở hắt ra một hơi dài, nhìn xuống bãi biển nơi hàng trăm chiếc thuyền nan, thuyền chài đang dập dềnh chờ đợi.

“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Chương báo cáo, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn vương chút run rẩy. “Lương thực, thuốc men, và số vũ khí còn dùng được đã được chuyển lên thuyền. Đội ‘Giao Long’ của Hoàng Kha đang kiểm tra lại dây neo và buồm lần cuối. Chúng ta có thể nhổ neo bất cứ lúc nào.”

“Tốt,” Minh An đáp ngắn gọn. “Còn những thứ không mang theo được?”

Câu hỏi của Minh An khiến Nguyễn Đình Chương khựng lại. Hắn quay đầu nhìn xuống thung lũng phía sau lưng, nơi những dãy nhà kho, những lò rèn, những khu lán trại mà họ đã đổ bao nhiêu tiền của (số tiền lừa được từ vụ Ngọc Bài) và tâm huyết để xây dựng trong mấy tháng qua. Đó là đứa con tinh thần của hắn, là thành quả của những đêm thức trắng tính toán sổ sách.

“Đệ… đệ đã cho tẩm dầu vào tất cả,” Chương nói, giọng nghẹn lại. “Kho lương rỗng, xưởng đúc hỏng, cả những lán trại, chuồng ngựa… Dầu hỏa đã tưới đẫm từng thớ gỗ, từng bó rơm.”

“Đốt đi,” Minh An ra lệnh, lạnh lùng và dứt khoát.

Chương giật mình, quay sang nhìn người anh kết nghĩa như nhìn người xa lạ:

“Đốt ngay bây giờ sao? Nhị ca, dù sao đây cũng là tâm huyết của chúng ta. Hay là cứ bỏ lại, biết đâu sau này thế thời thay đổi, chúng ta còn có đường quay về…”

“Không có sau này, Tam đệ!” Minh An cắt ngang, quay phắt lại, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào mắt Chương. “Đệ vẫn còn lưu luyến cái vỏ ốc này sao? Đệ nghĩ Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng sẽ để yên cho cái nơi này tồn tại?”

Hắn nắm chặt vai Chương, lắc mạnh:

“Nếu chúng ta không đốt, ngày mai quan quân sẽ đến đây. Chúng sẽ lục soát, tìm ra những bản vẽ thiết kế súng, tìm ra dấu vết sinh hoạt, tìm ra danh sách nhân sự mà ta sơ suất bỏ lại. Chúng sẽ dùng những thứ đó để truy cùng diệt tận gia đình của những người lính đang đi theo ta.”

Minh An buông vai Chương ra, chỉ tay vào bóng đêm mịt mùng:

“Hơn nữa, ngọn lửa này không chỉ để xóa dấu vết. Nó là một thông điệp. Ta muốn Nguyễn Đăng Giai nhìn thấy nó. Ta muốn hắn tin rằng chúng ta đã tuyệt vọng, đã tự hủy diệt, đã tan rã trong nội loạn. Khi kẻ thù nghĩ ta đã chết, đó là lúc ta sống dai nhất.”

Nguyễn Đình Chương cắn chặt môi đến bật máu. Hắn hiểu, trong cuộc chiến sinh tử này, sự mềm yếu hay tiếc nuối tài sản chính là tử huyệt. Hắn hít một hơi sâu, nuốt nước mắt vào trong.

“Đệ hiểu rồi. Đệ sẽ tự tay… châm lửa.”

*

Trong khi Nguyễn Đình Chương đi chuẩn bị cho màn hỏa thiêu, Cao Bá Quát lẳng lặng bước lên mỏm đá.

Gió biển thổi tung mái tóc bạc phơ và tà áo vải thô của vị danh sĩ. Ông đứng đó, cô độc và u sầu, như một cây thông già trước bão tố.

“Đại ca,” Minh An lên tiếng, giọng dịu đi vài phần.

Cao Bá Quát không quay lại, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía những mái nhà tranh sắp bị thiêu rụi.

“Nhị đệ,” ông cất tiếng, giọng trầm ngâm hòa vào tiếng sóng. “Cổ nhân có câu ‘Phượng hoàng phải niết bàn trong lửa mới tái sinh’. Nhưng nhìn cảnh này, lòng lão phu vẫn đau như cắt. Bao nhiêu tiền bạc mồ hôi nước mắt của dân Hà Nội, bao nhiêu công sức của anh em… giờ sắp hóa thành tro bụi cả.”

Ông cúi xuống, nhặt một hòn đá ném xuống vực:

“Ta tự hỏi, con đường chúng ta đi có đúng không? Chúng ta lừa tiền của thiên hạ, giờ lại đốt bỏ cơ đồ. Liệu chúng ta có đang đi vào con đường của giặc cướp không?”

Minh An bước tới bên cạnh ông. Hắn hiểu nỗi lòng của một kẻ sĩ trượng nghĩa như Cao Bá Quát. Sự dằn vặt giữa đạo đức và thực tế tàn khốc luôn là gánh nặng lớn nhất.

“Đại ca, tiền bạc mất đi có thể kiếm lại. Nhà cửa cháy đi có thể xây lại. Nhưng chí khí mất đi thì không gì cứu vãn được.”

Minh An nhìn thẳng vào mắt Cao Bá Quát, ánh lửa từ ngọn đuốc xa xa phản chiếu trong mắt hắn nhảy múa một điệu buồn bã nhưng kiên định:

“Ngọn lửa này không chỉ đốt doanh trại. Nó đốt cả con đường lui của chúng ta. Nó đốt cả cái quá khứ ‘nho nhã’ ‘thương nhân’ của chúng ta. Từ giờ phút này, phía sau lưng chúng ta là tro tàn, là vực thẳm. Chúng ta là những kẻ không nhà, không đất dung thân, không còn gì để mất.”

Hắn nắm chặt bàn tay gầy guộc của Cao Bá Quát:

“Một đội quân không còn đường lui, sẽ là một đội quân đáng sợ nhất. Chúng ta không làm giặc cướp. Chúng ta đang lột xác. Lớp vỏ cũ phải cháy đi thì đôi cánh mới mới mọc ra được. Huynh hãy tin đệ, từ đống tro tàn đêm nay, một Đại Việt mới sẽ trỗi dậy.”

Cao Bá Quát nhìn sâu vào mắt người em kết nghĩa. Ông thấy trong đó không chỉ có sự tàn nhẫn của một vị tướng, mà còn có nỗi đau của một con người phải gánh vác sứ mệnh quá lớn.

Ông thở dài, rồi gật đầu, nụ cười ngạo nghễ lại nở trên môi:

“Được! Đã chơi thì chơi tới cùng. Đốt! Đốt cho rực rỡ! Để cho cả cái Bắc Hà này biết rằng, Cao Bá Quát và anh em thà làm tro tàn rực sáng một lần còn hơn làm ngói lành vùi trong bùn đất!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-that-khong-muon-tu-tien-a.jpg
Ta Thật Không Muốn Tu Tiên A!
Tháng 1 13, 2026
tien-the-nhu-van.jpg
Tiên Thê Như Vân
Tháng 1 11, 2026
uchiha-du-nghiet-bi-ep-cuu-vot-nhan-gioi.jpg
Uchiha Dư Nghiệt Bị Ép Cứu Vớt Nhẫn Giới
Tháng 3 28, 2025
trong-sinh-kiem-tien-moi-la-chinh-dao
Trọng Sinh, Kiếm Tiền Mới Là Chính Đạo
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved