Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hop-hoan-tong-nghe-chut-chinh-la-danh-mon-chinh-phai.jpg

Hợp Hoan Tông? Nghe Chút Chính Là Danh Môn Chính Phái!

Tháng 1 11, 2026
Chương 433: Kiểm trắc tới ác nữ Nhiếp Tiểu Thiến lừa gạt túc chủ (2) Chương 433: Kiểm trắc tới ác nữ Nhiếp Tiểu Thiến lừa gạt túc chủ (1)
conan-chi-mot-cai-khac-ta.jpg

Conan Chi Một Cái Khác Ta

Tháng 1 18, 2025
Chương 252. Ngươi chính là trên thế giới này vẻ đẹp, vĩnh viễn lóng lánh Chương 251. Sau đó, hướng về ngày mai
van-gioi-xem-mat-quang-truong-bat-dau-mi-tom-doi-nu-de.jpg

Vạn Giới Xem Mặt Quảng Trường, Bắt Đầu Mì Tôm Đổi Nữ Đế

Tháng 12 24, 2025
Chương 205: Phô trương thanh thế Chương 204: Hứa Tiên
cong-phap-cua-ta-tu-luyen-co-the-tien-nhanh.jpg

Công Pháp Của Ta Tu Luyện Có Thể Tiến Nhanh

Tháng 2 24, 2025
Chương 565. Thủ hộ văn minh Chương 564. Khôi phục Huyền Hoàng, khôi phục ba mẫu hà hết thảy
tran-thu-tien-tan-dia-lao-nuot-yeu-sau-muoi-nam

Trấn Thủ Tiên Tần: Địa Lao Nuốt Yêu Sáu Mươi Năm

Tháng 1 4, 2026
Chương 1641: Đan kinh bốn tòa, cuồn cuộn sóng ngầm Chương 1640: Nói cho Thanh Đế, hắn 『 ác niệm thương khung 』, bản tôn. . . Mượn dùng
do-de-toan-thanh-thanh-ta-nam-ngua-uc-diem-the-nao.jpg

Đồ Đệ Toàn Thành Thánh, Ta Nằm Ngửa Ức Điểm Thế Nào?

Tháng 3 30, 2025
Chương 741. Đương thời người mạnh nhất Chương 740. Chém giết không nói gì
van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam

Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm

Tháng mười một 19, 2025
Chương 1763: Vực sâu giác đấu trường Chương 1762: Thuần Dương Vô Cực quyết ngũ trọng cảnh, đột phá
vung-chau-tho-toan-dan-hack-chi-co-ta-la-nguoi-nha-duong.jpg

Vùng Châu Thổ: Toàn Dân Hack, Chỉ Có Ta Là Người Nhà Đường

Tháng 1 5, 2026
Chương 368: Toàn bộ bản đồ truy nã Đặc Thù binh chủng, ta muốn lần lượt kiểm tra miệng của bọn họ túi Chương 367: Tam Huyễn Thần chính là Tam Huyễn Thần, 2 sao Nước mắt đại dương vang vọng!
  1. 1854
  2. Chương 118: Lý thuyết khác thực tế (Cầu tặng khoai, đề cử)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 118: Lý thuyết khác thực tế (Cầu tặng khoai, đề cử)

Ngày mùng hai tết tại căn cứ bí mật Quất Lâm. Trong một hang động đá vôi rộng lớn, hàng chục ngọn đuốc được thắp sáng trưng. Minh An đứng trước một chiếc bàn gỗ lớn, trải rộng những bản vẽ chi chít các con số và hình học phức tạp.

Xung quanh hắn là Cao Bá Quát, Lê Duy Cự, Nguyễn Đình Chương và năm người thợ rèn giỏi nhất được thuê từ làng rèn Vân Chàng (Nam Định) với giá cắt cổ.

“Thưa các vị,” Minh An chỉ vào bản vẽ, mắt sáng rực niềm tin. “Đây là thứ sẽ thay đổi vận mệnh nước Nam ta. Ta gọi nó là ‘Thần Công Nạp Hậu’ (Súng đại bác nạp đạn từ phía sau).”

Hắn giải thích say sưa:

“Súng của triều đình và giặc Pháp hiện nay đa phần vẫn là súng nạp tiền (nạp đạn từ miệng nòng) bắn chậm, độ chính xác thấp. Còn khẩu súng này, ta thiết kế nòng có rãnh xoắn (khương tuyến) đạn hình thuôn nhọn. Nó sẽ bắn xa gấp ba lần, xuyên thủng vỏ gỗ tàu chiến Pháp như xuyên tờ giấy.”

Lão thợ cả, tên là Bác Rèn, nheo mắt nhìn bản vẽ, tay run run sờ lên những đường nét kỳ lạ:

“Bẩm công tử… lão làm nghề rèn 40 năm nay, chưa từng thấy kiểu đúc nào quái dị thế này. Nòng súng mà lại xoắn bên trong? Rồi lại còn nhồi thuốc từ đít súng? Liệu… sắt thép có chịu nổi không?”

Minh An cười tự tin, vỗ vào rương vàng vừa cướp được từ Hà Nội:

“Bác Rèn đừng lo. Ta có tiền. Rất nhiều tiền. Ta đã cho người đi khắp nơi thu mua những nguyên liệu tốt nhất. Than cốc từ Quảng Ninh để nung nhiệt độ cao. Quặng sắt già từ Thái Nguyên. Thậm chí, ta đã cho người mua lại những quả chuông đồng cổ, những lư hương bằng đồng đen từ các chùa chiền sập nát để lấy hợp kim tốt nhất.”

Hắn nhìn mọi người, giọng đầy hào sảng:

“Tiền bạc là rác rưởi nếu không biến thành sức mạnh. Ta sẽ dùng núi vàng này để đốt cháy giai đoạn. Người Tây mất trăm năm để phát minh ra nó, ta chỉ cần ba tháng để sao chép. Chúng ta sẽ có những khẩu súng hiện đại nhất thế giới ngay tại cái hang này!”

Sự tự tin của Minh An, cộng với núi vàng lấp lánh, đã thuyết phục được tất cả. Cả căn cứ lao vào công cuộc chuẩn bị với khí thế ngút trời. Họ tin rằng, với trí tuệ của “Thần cơ diệu toán” và tiền bạc vô tận, không gì là không thể.

*

Ba tháng sau.

Thực tế tàn khốc đã giáng những đòn đau điếng vào tham vọng của Minh An.

Khu hang động giờ đây biến thành một công xưởng khổng lồ, nóng hầm hập như địa ngục. Mùi mặn chát của biển cả bị lấn át hoàn toàn bởi mùi lưu huỳnh, mùi than cốc cháy dở và mùi mồ hôi chua loét của hàng trăm con người.

Minh An đứng trước lò cao, khuôn mặt lem luốc muội than, hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Bộ áo lụa ngày nào giờ thay bằng áo vải thô, cháy xém nhiều chỗ.

“Nhiệt độ! Tăng nhiệt độ lên!” Hắn gào lên, giọng khản đặc át cả tiếng bễ lò rèn ầm ĩ.

“Không lên được nữa đâu Tham mưu trưởng ơi!” Một người thợ trẻ hét trả lại, mặt đỏ gay như tôm luộc. “Than này nhiều tạp chất quá, cháy không đượm! Gió không đủ mạnh!”

“Đổ thêm dầu vào! Quạt mạnh lên! Nếu nhiệt không đủ 1.500 độ, thép sẽ không chảy hoàn toàn, nòng súng sẽ bị rỗ!”

Minh An điên cuồng chỉ đạo. Hắn nhận ra vấn đề đầu tiên: Hạ tầng công nghiệp. Hắn có lý thuyết về nhiệt độ nóng chảy, nhưng hắn không có máy thổi khí công nghiệp, không có than antraxit tinh khiết. Hắn đang cố gắng nấu chảy thép bằng những công cụ thô sơ của thế kỷ 18.

Bác Rèn chạy lại, tay cầm một thanh mẫu thử vừa nguội, lắc đầu tuyệt vọng:

“Công tử, hỏng rồi. Sắt này… giòn quá. Chúng ta pha tỉ lệ các bon theo công thức của cậu, nhưng… nó không dẻo. Đúc ra thì đẹp, nhưng gõ mạnh là nứt.”

Minh An giật lấy thanh sắt, bẻ mạnh. “Rắc!” Thanh sắt gãy đôi, mặt gãy sần sùi, lộ rõ những bọt khí li ti.

“Khốn kiếp!” Minh An nghiến răng. “Là do tạp chất! Ta cần Mangan, cần Niken để làm hợp kim! Nhưng đào đâu ra ở cái xứ này?”

Hắn nhìn vào khuôn đúc khẩu thần công thứ mười đang nằm chờ đổ kim loại. Chín khẩu trước đó là chín thất bại đau đớn. Khẩu thì nứt khi nguội, khẩu thì nòng bị méo, khẩu thì nổ tung ngay khi thử áp suất.

Tiền của hắn đang bốc hơi theo khói lò. Hàng vạn lạng vàng đổi lấy những đống sắt vụn vô giá trị.

“Đổ khuôn!” Minh An ra lệnh, đánh cược lần cuối cùng. “Lần này ta đã cho trộn thêm đồng đỏ vào để tăng độ dẻo. Nhất định phải được!”

Dòng kim loại nóng chảy rực sáng như dung nham, sôi sùng sục, từ từ chảy vào khuôn đất sét nung. Minh An nín thở, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt cay xè. Hắn cầu nguyện. Không phải cầu thần phật, mà cầu cho những định luật vật lý hãy nương nhẹ với hoàn cảnh thiếu thốn này.

*

Sau ba canh giờ chờ đợi đằng đẵng, không khí trong hang căng như dây đàn.

“Đập khuôn!”

Tiếng búa gõ vào đất sét vang lên lách cách. Lớp vỏ đất rơi xuống. Khẩu thần công thứ mười hiện ra.

Nó đen trũi, bóng loáng, thân súng dài ngoằng, uy nghi với những đường rãnh xoắn bên trong nòng súng (được tạo khuôn cực kỳ vất vả).

“Thành công rồi!” Đám thợ reo hò. Bác Rèn vuốt ve thân súng, rưng rưng nước mắt: “Đẹp quá! Nó không bị nứt!”

Minh An bước tới, gõ nhẹ vào thân súng. Tiếng “beng” vang lên, nghe đanh và chắc chắn. Nhưng hắn không cười. Hắn biết, vẻ đẹp bên ngoài chưa nói lên điều gì. Thử thách thực sự nằm ở sức chịu đựng áp suất.

“Mang ra bãi thử! Nhồi thuốc! Bắn đạn thật!”

Cả căn cứ nín lặng. Khẩu thần công được kéo ra bãi cát ven biển, nòng chĩa ra khơi.

Lê Duy Cự, cánh tay gãy đã lành nhưng vẫn còn hơi cứng, đứng bên cạnh Minh An. Chàng nhìn khẩu súng kỳ dị, lo lắng hỏi:

“Nhị ca, thuốc súng này… cũng là loại mới sao?”

“Đúng,” Minh An đáp, tay run run cầm ngòi nổ. “Thuốc súng không khói, sức nổ gấp đôi thuốc súng đen bình thường. Chỉ có nó mới đẩy được viên đạn xuyên phá này đi xa 3 dặm.”

Cao Bá Quát và Nguyễn Đình Chương đứng xa hơn, nấp sau tảng đá, vẻ mặt đầy âu lo. Họ không hiểu về kỹ thuật, họ chỉ thấy sự ám ảnh đến điên cuồng của Minh An.

“Chuẩn bị!” Minh An hô lớn.

Người thợ pháo thủ châm lửa vào ngòi.

“Xèo… xèo…”

Tiếng ngòi cháy rít lên như tiếng tử thần cười nhạo. Minh An bịt tai, mắt không rời khỏi thân súng.

Bùm!

Không phải tiếng nổ đầu nòng vang rền dũng mãnh.

Đó là một tiếng nổ xé toạc không gian, chói tai và khô khốc.

“ẦM!!!”

Một cột khói đen kịt bốc lên mù mịt, đất đá bắn tung tóe. Một mảnh gang sắc lẹm bay vèo qua đầu Minh An, chém đứt phăng lá cờ hiệu cắm phía sau lưng hắn.

Khi khói tan, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.

Khẩu thần công – niềm hy vọng cuối cùng – đã biến mất. Thay vào đó là một đống sắt vụn vặn vẹo. Nòng súng vỡ toác làm đôi như bông hoa nở, phần bệ khóa nòng (nơi chịu áp lực lớn nhất) đã tan nát hoàn toàn.

Nếu có người đứng nạp đạn ở đó, chắc chắn đã tan xác.

*

Minh An đứng chết lặng giữa làn khói khét lẹt. Tai hắn ù đi, không còn nghe thấy tiếng sóng biển, tiếng la hét của mọi người.

Hắn bước đi loạng choạng, quỳ sụp xuống bên cạnh mảnh nòng súng vỡ. Hắn chạm tay vào vết gãy. Nó sần sùi, thô ráp.

“Lại thất bại…”

Minh An lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên hắn gào lên, đấm mạnh tay xuống nền cát, máu tươi rỉ ra từ các khớp ngón tay hòa lẫn với cát mặn.

“TẠI SAO? TA CÓ CÔNG THỨC! TA CÓ TIỀN! TẠI SAO VẪN KHÔNG LÀM ĐƯỢC?”

Hắn quay sang nhìn Lê Duy Cự, ánh mắt hoang dại, tuyệt vọng:

“Tứ đệ! Ta đã tính toán sai ở đâu? Tỉ lệ các bon chuẩn xác! Khuôn đúc hoàn hảo! Tại sao nó vẫn nổ?”

Lê Duy Cự bước tới, không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đặt bàn tay chai sạn lên vai người anh kết nghĩa. Chàng nhìn mảnh súng vỡ, rồi nói giọng trầm buồn nhưng thực tế:

“Nhị ca, đệ không hiểu về hóa học, về các bon. Nhưng đệ là võ tướng, đệ hiểu về kiếm. Một thanh kiếm tốt cần người thợ rèn đập búa cả vạn lần để loại bỏ tạp chất. Sắt của chúng ta… tuy mua giá cao, nhưng bản chất nó vẫn nhiều tạp chất.”

Cao Bá Quát cũng bước lại gần, nhìn Minh An với ánh mắt thương cảm:

“Nhị đệ à, tiền có thể mua được sắt, nhưng không mua được Thời Gian. Người phương Tây họ mất cả trăm năm tích lũy kinh nghiệm, từ lò rèn thủ công lên lò cao công nghiệp. Đệ muốn dùng một đêm để đi hết con đường trăm năm của họ… đó là nghịch thiên.”

Lời nói của Cao Bá Quát như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Minh An.

Hắn bừng tỉnh.

Hắn nhận ra sự kiêu ngạo ngu xuẩn của mình. Hắn tưởng mình là kẻ xuyên không, nắm giữ tri thức tương lai là có thể làm chúa tể. Nhưng hắn quên mất rằng: Công nghệ không tồn tại độc lập. Nó cần một nền tảng hạ tầng công nghiệp, cần những người thợ lành nghề qua nhiều thế hệ, cần máy móc chính xác, cần vật liệu tinh khiết.

Hắn đang cố gắng lắp động cơ phản lực vào một chiếc xe bò. Và kết quả tất yếu là chiếc xe bò tan xác.

“Ta sai rồi…” Minh An gục đầu xuống, nước mắt chảy ra, hòa với muội than đen nhẻm trên mặt. “Ta đã đốt hết tiền của dân chúng vào một giấc mơ viển vông. Ta là kẻ tội đồ.”

Nguyễn Đình Chương, người xót tiền nhất, lúc này lại là người bình tĩnh nhất. Hắn nhìn đống sắt vụn, rồi nhìn ra biển khơi:

“Nhị ca, thất bại thì làm lại. Tiền hết lại kiếm. Nhưng nếu huynh gục ngã ở đây, thì ai sẽ dẫn dắt chúng ta? Ai sẽ trả nợ cho lão Chiêm, cho người dân Hà Nội?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trieu-hoan-chi-vo-hiep-vo-song.jpg
Triệu Hoán Chi Võ Hiệp Vô Song
Tháng 2 1, 2025
nguoi-khac-tan-the-cau-sinh-ta-dao-my-nu-dong-manh-len.jpg
Người Khác Tận Thế Cầu Sinh, Ta Đào Mỹ Nữ Dòng Mạnh Lên
Tháng mười một 26, 2025
dien-cuong-tien-hoa.jpg
Điên Cuồng Tiến Hóa
Tháng mười một 25, 2025
lao-ba-tai-hon-nu-tong-giam-doc-ta-nhieu-bon-nguoi-ty-ty.jpg
Lão Ba Tái Hôn Nữ Tổng Giám Đốc, Ta Nhiều Bốn Người Tỷ Tỷ
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved