Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cuc-pham-thau-thi-cuong-binh.jpg

Cực Phẩm Thấu Thị Cuồng Binh

Tháng 1 19, 2025
Chương 2511. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 2510. Dài đằng đẵng nhất một đêm
cuc-dao-chu.jpg

Cực Đạo Chủ

Tháng 1 18, 2025
Chương 302. Cử giới phi thăng Chương 301. Một tỷ vong hồn hóa máu đào
dai-minh-bat-dau-nhuong-chu-nguyen-chuong-lua-chon-minh-diet-nguyen-nhan

Đại Minh: Bắt Đầu Nhường Chu Nguyên Chương Lựa Chọn Minh Diệt Nguyên Nhân

Tháng 12 13, 2025
Chương 1409: Chu Nguyên Chương lựa chọn! Thần triều đại đạo! (đại kết cục)) Chương 1408: Hoa Diệp thái độ! Thế giới khí vận dâng lên!
nhan-loai-binh-thuong-binh-thuong-sinh-hoat.jpg

Nhân Loại Bình Thường Bình Thường Sinh Hoạt

Tháng 1 20, 2025
Chương 56. Chào ngươi, U U Chương 55. Đào đại hiệp
ta-tuyet-my-tong-tai-lao-ba.jpg

Ta Tuyệt Mỹ Tổng Tài Lão Bà

Tháng 1 25, 2025
Chương 847. Đây là cái bi thảm cố sự Chương 846. Chỗ ấy, có một cái nữ nhân ở chờ ta
Ta Lão Công Là Minh vương

Ác Ma Đảo

Tháng 1 15, 2025
Chương 526. Kết cục Chương 525. Tuổi trẻ đạo nhân
gia-toc-xoa-ten-ngay-dau-tien-ban-thuong-vo-than-than-the

Gia Tộc Xoá Tên Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Võ Thần Thân Thể!

Tháng mười một 27, 2025
Chương 1197: Thành công phá cảnh Chương 1196: Xung kích Vương Nhị
Ta Ở Tiên Giới Có Khối Điền

Ta Có Thể Thôi Diễn Võ Học Công Pháp

Tháng 1 15, 2025
Chương 288. Đại kết cục Chương 287. Thần Uy
  1. 1854
  2. Chương 116: Cú Nảy Của Con Mèo Chết
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 116: Cú Nảy Của Con Mèo Chết

Trưa mùng 1 Tết. Mưa xuân lất phất bay, nhưng không dập tắt được ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trước cổng phủ Tổng đốc Hà Ninh.

Nơi đây không còn là chốn công đường uy nghiêm nữa. Nó giống như một chiếc thuyền nan tròng trành giữa cơn đại hồng thủy.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Tiếng gỗ va vào gỗ chát chúa. Hàng chục thanh niên vạm vỡ, mặt mũi bừng bừng sát khí, đang dùng một cây cột đình (vừa cướp được từ đình làng bên cạnh) làm vũ khí công phá, lao rầm rập vào cánh cổng gỗ lim dày nặng của phủ Tổng đốc.

“Phá cửa! Vào lôi cổ thằng quan tham ra!”

“Nó đốt kho! Nó cướp tiền mồ hôi nước mắt của chúng tao!”

Hàng ngàn người dân phía sau gào thét, tiếng la ó át cả tiếng sấm. Những hòn đá tảng, gạch vỡ, thậm chí cả phân trâu, xác chuột chết bay vèo vèo qua tường thành, rơi lộp độp xuống sân phủ. Những tấm Ngọc Bài nát bấy bị vo viên, ném vào trong như những lời nguyền rủa.

Hàng rào lính lệ đứng chắn sau cánh cổng đang rung lên bần bật. Họ không dám rút gươm, cũng không dám bắn tên.

“Đội trưởng! Cổng sắp vỡ rồi! Bắn đi! Bắn đi không chúng nó tràn vào giết hết bây giờ!” Một lính trẻ mặt cắt không còn giọt máu, tay run rẩy cầm cung tên, hét lên trong hoảng loạn.

Viên đội trưởng gạt phăng cây cung xuống, tát mạnh vào mặt tên lính:

“Mày bắn ai? Mẹ tao đang đứng ở hàng đầu kia kìa! Vợ con mày cũng đang gào khóc ở đó! Mày bắn một mũi tên, cả cái thành Hà Nội này sẽ xé xác anh em mình!”

Hắn nhìn ra biển người điên cuồng bên ngoài, rồi nhìn vào tấm Ngọc Bài nhàu nát trong túi áo ngực mình – thứ mà hắn đã dốc hết tiền lương tích cóp 10 năm để mua.

“Cầm cự thôi! Đừng chọc giận họ thêm nữa! Tao… tao cũng mất trắng như họ thôi!”

Sự rệu rã, bất tuân thượng lệnh của quân đội là dấu hiệu rõ ràng nhất của sự sụp đổ chế độ.

*

Bên ngoài ồn ào như vỡ chợ, nhưng bên trong sảnh đường, không khí lại đặc quánh, lạnh lẽo như hầm mộ.

Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng đi đi lại lại, tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ nghe cộp cộp đầy âu lo.

“Loạn! Loạn to rồi!” Giai gào lên, tay vò nát bản tấu sớ. “Minh An biến mất, kho cháy, dân biến! Đám lính bên ngoài sắp buông vũ khí rồi! Phen này cái đầu ta khó giữ!”

Trương Quốc Dụng ngồi phịch xuống ghế, mặt xám ngoét: “Chúng ta đã bị lừa! Thằng nhãi đó rút ruột xong thì đốt kho phi tang, đổ vạ cho chúng ta quản lý yếu kém. Giờ dân chỉ biết đòi tiền quan Tổng đốc!”

Ở góc phòng, Nguyễn Văn Siêu (Phương Đình) vẫn ngồi điềm tĩnh bên bàn trà. Tay ông ta nâng chén, nước trà sóng sánh nhưng không đổ ra ngoài một giọt.

“Hai vị quan lớn,” Siêu cất tiếng, giọng trầm đục nhưng sắc lạnh, cắt ngang sự hoảng loạn. “Hoảng loạn chỉ chết sớm. Muốn sống qua ngày hôm nay, không được dùng gươm giáo, mà phải dùng Lòng Tham.”

Giai khựng lại: “Lòng tham? Chúng nó đang muốn giết ta, tham cái gì nữa?”

Siêu đặt chén trà xuống cái “cạch”:

“Đúng. Họ đang tuyệt vọng vì nghĩ mất trắng. Kẻ tuyệt vọng thì không sợ chết. Nhưng nếu ta cho họ một tia hy vọng… dù là giả tạo… họ sẽ buông dao xuống và lại cầm tiền lên.”

Ông ta đứng dậy, đi đến tấm bản đồ Hà Nội treo trên tường:

“Ta phải tạo ra một cú ‘Hồi Quang Phản Chiếu’. Hãy làm cho con bệnh thị trường này sống lại một lần cuối cùng trước khi tắt thở hẳn.”

Siêu quay lại, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn của một bậc thầy thao túng:

“Thứ nhất: Bác bỏ tin đồn. Hãy cho người ra rao tin: Vụ cháy đêm qua chỉ là cháy kho rơm dự trữ, kho bạc và kho lương chính vẫn an toàn. Sự cố là do… ‘phá hoại của gian tế’ chứ không phải do quan quản lý kém.”

“Thứ hai: Tìm vật tế thần. Đám đông cần máu để hạ hỏa. Hãy lôi vài tên cai kho (những kẻ không quan trọng) ra chém đầu thị chúng ngay tại cổng phủ, đổ tội sơ suất gây cháy cho chúng.”

“Và thứ ba, quan trọng nhất: Bơm Tiền Đỡ Giá.”

“Tiền đâu mà bơm?” Dụng rên rỉ. “Ta hết sạch tiền rồi!”

“Vét nốt ngân khố dự trữ chiến tranh!” Siêu gằn giọng. “Dùng số tiền đó, bí mật tung người ra chợ đen thu mua Ngọc Bài. Đẩy giá từ 0 lên 1 quan, rồi 3 quan, 5 quan. Khi thấy giá tăng lại, lòng tham sẽ trỗi dậy. Người dân sẽ nghĩ: ‘À, hóa ra tin đồn là giả, Ngự Thiện vẫn sống’. Họ sẽ ngừng đập phá để chạy về nhà tìm giấy bán lấy tiền.”

“Chuyển hướng cơn giận thành cơn khát tiền. Đó là cách duy nhất để giải vây cho phủ Tổng đốc lúc này.”

Nguyễn Đăng Giai nghe xong, mắt sáng lên như kẻ chết đuối vớ được cọc. Đó là một canh bạc liều mạng cuối cùng, dùng tiền công quỹ để mua mạng sống cho chính mình.

“Được! Làm ngay! Thần Siêu, mạng của ta nằm trong tay tiên sinh!”

*

Giờ Mùi. Tiếng trống thành vang lên ba hồi đanh gọn, át đi tiếng la ó của đám đông đang vây quanh phủ Tổng đốc.

Trên vọng gác, một viên quan lại (tay chân thân tín của Giai) xuất hiện, hai tay giơ cao một cuộn giấy vàng rực rỡ – Cáo thị của triều đình.

“Loa! Loa! Toàn dân nghe lệnh!” Hắn vận nội công quát lớn. “Quan Tổng đốc đã điều tra rõ ngọn ngành! Vụ cháy đêm qua chỉ là hỏa hoạn nhỏ tại kho rơm dự trữ! Kho bạc và kho lương thực chính vẫn an toàn, đầy ắp vàng gạo!”

Đám đông bên dưới im bặt, ngơ ngác nhìn nhau.

Viên quan tiếp tục, giọng đầy uy lực và hứa hẹn:

“Kẻ tung tin đồn nhảm đã bị bắt! Triều đình vừa ban hành gói cứu trợ khẩn cấp, xuất ngân khố bảo lãnh cho Ngự Thiện! Ai đang giữ Ngọc Bài, hãy giữ cho chặt! Mùng 6 Tết các cửa hàng sẽ mở cửa đổi tiền như thường lệ! Ai vứt đi là mất lộc ráng chịu!”

Cùng lúc đó, tại các ngõ ngách chợ đen, nơi những tấm Ngọc Bài đang nằm la liệt dưới đất bùn, bị người ta giẫm đạp không thương tiếc.

Một toán người lạ mặt (đội cò mồi của cả hai phe) bất ngờ xuất hiện. Chúng không nói nhiều, chỉ hành động. Chúng cúi xuống, nhặt những tờ giấy bẩn thỉu lên, phủi bụi, rồi hét lớn:

“Thu mua Ngọc Bài! Giá 3 quan! Tiền tươi thóc thật!”

Tiếng bạc nén va nhau lanh canh trong túi vải của chúng là âm thanh thuyết phục nhất.

Đám đông đang tuyệt vọng bỗng sững sờ.

“Cái gì? Có người mua thật kìa! Giá 3 quan!”

“Quan trên nói thật rồi! Kho không cháy! Tiền vẫn còn!”

Tâm lý đám đông đảo chiều nhanh như một cơn lốc xoáy. Những kẻ vừa nãy còn gào khóc, vứt bỏ Ngọc Bài xuống cống rãnh, nay vội vàng lao xuống dòng nước đen ngòm để vớt lên.

“Của tôi! Tờ này của tôi vừa vứt! Trả đây!”

“3 quan à? Bán! Bán ngay!”

Nhưng khi họ định bán, thì một gã lái buôn (người của Minh An cài cắm) nhảy phắt lên một cái sạp hàng, giơ tay ngăn lại:

“Đừng bán! Bà con ơi, đừng mắc mưu!”

Hắn gào lên, mặt đỏ gay đầy vẻ “tốt bụng”:

“Đây là chiêu trò của cá mập đấy! Chúng nó tung tin hỏa hoạn giả để dìm giá, ép bà con bán tháo giá rẻ mạt để chúng nó gom hàng! Giờ chúng nó đang vơ vét ầm ầm kia kìa! Các vị bán 3 quan, ra Giêng nó bán 20 quan! Đừng để bị lừa lần nữa!”

Thuyết âm mưu này hợp lý đến mức đáng sợ. Nó đánh trúng vào tâm lý “sợ bị thiệt” của người dân. Lòng tham bùng lên, nuốt chửng nỗi sợ hãi.

“Đúng rồi! Mẹ kiếp, suýt nữa thì bán hớ!”

“Mua lại! Tôi không bán nữa! Tôi mua thêm!”

“Tôi trả 5 quan! Ai bán không?”

Hai luồng tiền khổng lồ đổ vào thị trường “giấy lộn”:

Tiền của Nguyễn Đăng Giai: Buộc phải mua để giữ giá, tránh bạo loạn.

Tiền của Minh An: Cố tình đặt giá mua cao hơn (Bid giá ảo) để kích giá lên, ép Giai phải chi nhiều tiền hơn mới gom được hàng.

Giá Ngọc Bài tăng dựng đứng, phá vỡ mọi quy luật: 3 quan – 5 quan – 8 quan – 12 quan.

Tại phủ Tổng đốc, Nguyễn Đăng Giai nhìn báo cáo thị trường, cười như điên dại, nước mắt chảy ra:

“Sống rồi! Thần Siêu đúng là Gia Cát tái thế! Dân ngu lại lao vào mua rồi! Chúng nó quên sạch chuyện đòi tiền, giờ chỉ lo đi cướp giấy của nhau!”

Nhưng Giai không nhận ra rằng, kho ngân khố của hắn đang vơi đi với tốc độ khủng khiếp. Để duy trì mức giá 12 quan, hắn phải bỏ ra số tiền gấp 4 lần so với mức giá 3 quan lúc đầu.

“Mua tiếp! Dốc nốt 5 vạn quan lương quân ra mua!” Giai ra lệnh, mắt vằn đỏ như con bạc khát nước. “Chỉ cần giữ được qua ngày hôm nay, ngày mai ta sẽ là chủ nhân của cả cái Bắc Hà này!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-pha-chi-gia-gia-cua-ta-la-luc-tinh-dau-thanh
Đấu Phá Chi Gia Gia Của Ta Là Lục Tinh Đấu Thánh
Tháng mười một 2, 2025
phan-phai-ta-co-the-cho-nhan-vat-chinh-mu-mu-bo-tri-nhiem-vu.jpg
Phản Phái: Ta Có Thể Cho Nhân Vật Chính Mụ Mụ Bố Trí Nhiệm Vụ
Tháng 2 12, 2025
tien-hoa-theo-bat-dau-tro-thanh-kho-lau-bat-dau
Tiến Hóa, Theo Bắt Đầu Trở Thành Khô Lâu Bắt Đầu
Tháng mười một 9, 2025
bat-dau-dan-dien-bi-phe-ta-dua-vao-luyen-dan-giet-dien-roi.jpg
Bắt Đầu Đan Điền Bị Phế, Ta Dựa Vào Luyện Đan Giết Điên Rồi
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved