Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
quai-vat-hop-thanh-dai-su.jpg

Quái Vật Hợp Thành Đại Sư

Tháng 1 22, 2025
Chương 1076. Đã là trò chơi, cũng là hiện thực Chương 1075. Trùng tộc nữ hoàng
chu-than-du-hi.jpg

Chư Thần Du Hí

Tháng 1 18, 2025
Chương 700. Hi vọng Vĩnh Hằng Chương 699. Siêu thoát
doan-tuyet-quan-he-sau-ta-ngu-thu-tat-ca-deu-la-cap-do-than-thoai.jpg

Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau: Ta Ngự Thú Tất Cả Đều Là Cấp Độ Thần Thoại

Tháng 2 25, 2025
Chương 498. Đại kết cục! Chương 497. Đền bù tiếc nuối, từng cái phản hồi!
phe-tho-khai-phat-nhat-ky.jpg

Phế Thổ Khai Phát Nhật Ký

Tháng 1 14, 2026
Chương 568: Săn thú Sát Thủ Chuột Chương 567: Cấm kỵ ngục giam
tien-tu-dung-quay-dau-ta-liem-xong-lien-chuon-di.jpg

Tiên Tử Đừng Quay Đầu, Ta Liếm Xong Liền Chuồn Đi

Tháng 1 25, 2025
Chương 265. Đại kết cục! Chương 264. Tha hương gặp cố nhân!
ta-he-thong-treo-may-mot-ty-nam.jpg

Ta Hệ Thống Treo Máy Một Tỷ Năm

Tháng 5 6, 2025
Chương 496. Cuối cùng khúc!. Chương 495. Trầm mặc!.
chu-thien-ta-sieu-nang-luc-moi-gioi-doi-moi.jpg

Chư Thiên: Ta Siêu Năng Lực Mỗi Giới Đổi Mới

Tháng 1 18, 2025
Chương 719. Trên tinh hạm hưởng thụ Chương 718. Bên trên tinh hạm
cau-sinh-chi-bat-dau-mot-nha-cay-nho.jpg

Cầu Sinh Chi Bắt Đầu Một Nhà Cây Nhỏ

Tháng 1 19, 2025
Chương 729. Đại kết cục Chương 728. Sau khi chiến đấu
  1. 1854
  2. Chương 113: Thiên Tử bù lỗ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 113: Thiên Tử bù lỗ

Sáng sớm hôm sau, tin dữ về đoàn xe cứu tế bị cướp sạch ập đến Hà Nội như một cơn sóng thần.

Tại Vọng Các, không khí không còn là ngày hội, mà là ngày tận thế. Hàng ngàn người chen chúc, xô đẩy, gào thét, tạo nên một cảnh tượng hỗn mang chưa từng thấy.

“Bán! Bán ngay lập tức! 3 quan! Không, 2 quan tôi cũng bán! Lấy lại được đồng nào hay đồng ấy!”

Một gã lái buôn mặt cắt không còn giọt máu, quần áo xộc xệch, trèo lên bàn giao dịch, vung vẩy xấp Ngọc Bài như vung giấy lộn:

“Chạy đi! Ngự Thiện phá sản rồi! Mất hết vốn rồi! Ai mua hộ tôi với!”

Giá Ngọc Bài rơi tự do như một hòn đá ném xuống vực thẳm. Từ đỉnh 15 quan, nó xuyên thủng mọi mốc giá: 10 quan… 7 quan… 5 quan… và chạm đáy ở mức 3 quan chỉ trong vòng một canh giờ.

Người ta giẫm đạp lên nhau. Tiếng khóc than, tiếng chửi rủa vang lên khắp nơi. Những kẻ chậm chân nhìn bảng giá rớt thảm hại mà muốn ngất xỉu tại chỗ.

Trên lầu cao, Minh An đứng khuất sau tấm rèm, lạnh lùng quan sát “tác phẩm” của mình. Hắn biết, sợ hãi là một con dao hai lưỡi. Nếu để giá rơi về 0, đám đông sẽ tuyệt vọng và phá phách. Hắn cần họ hy vọng. Hắn cần vắt kiệt những đồng xu cuối cùng của những kẻ đang do dự.

Hắn phất tay ra hiệu.

Dưới sảnh, Hoàng Kha và Nguyễn Tài (đã cải trang thành những thương nhân lạ mặt, ăn mặc kiểu người Hoa sang trọng) bắt đầu hành động.

Bàn Tay Vô Hình

“Tránh ra!”

Hoàng Kha hét lớn, giọng vang rền át cả tiếng ồn ào. Gã dằn mạnh một chiếc rương gỗ xuống bàn giao dịch.

“Rầm!”

Nắp rương bật mở. Bên trong đầy ắp những thoi bạc trắng lóa.

“Ta mua! Ai bán giá 3 quan, mang hết vào đây! Ta ôm tất!”

Đám đông sững sờ, im bặt trong giây lát. Họ nhìn gã thương nhân lạ mặt như nhìn một kẻ điên.

“Này ông anh,” một người tốt bụng (hoặc tò mò) kéo tay Hoàng Kha, “ông ở đâu mới đến à? Ngự Thiện mất sạch vốn rồi! Giờ nó chỉ là cái xác rỗng thôi! Ông mua giấy lộn về nhóm bếp à?”

Hoàng Kha cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam và cáo già:

“Các người đúng là lũ ếch ngồi đáy giếng! Mất vốn thì đã sao? Cái biển hiệu ‘Ngự Thiện’ vua ban vẫn còn đó! Hệ thống 50 cửa hàng khắp Bắc Hà vẫn còn đó! Mạng lưới khách hàng vẫn còn đó!”

Hắn cầm một xấp Ngọc Bài lên, vỗ vỗ vào tay:

“Trong kinh doanh, cái ‘Xác’ đôi khi còn giá trị hơn cái ‘Vốn’. Ta mua lúc này là mua cái xác chết của con lạc đà, mà lạc đà chết thì vẫn to hơn ngựa! Đợi qua cơn bĩ cực này, triều đình chắc chắn sẽ bơm tiền cứu trợ. Lúc đó giá nó lại lên 20 quan thì các người có khóc ra tiếng mán!”

Nguyễn Tài ở bên cạnh cũng hùa vào, giọng kẻ cả:

“Đại ca nói nhiều với lũ ngu này làm gì. Chúng nó bán rẻ thì mình được hời. Thu mua nhanh lên còn đi chỗ khác!”

Hành động “bắt đáy” quyết liệt và lý luận “đầu cơ giá trị” đầy sức thuyết phục của hai “tay to” bí ẩn đã chặn đứng đà rơi của giá cổ phiếu.

Những người đang định bán tháo bỗng khựng lại. Tay họ vẫn cầm Ngọc Bài, nhưng không dám đưa ra nữa.

“Hắn nói có lý… Triều đình làm sao để Ngự Thiện chết được?”

“Chẳng lẽ hắn có tin mật? Hay là triều đình sắp ra tay cứu?”

Sự hoảng loạn tạm lắng xuống, nhường chỗ cho sự nghi ngờ và lòng tham nhen nhóm trở lại. Giá Ngọc Bài dừng lại ở mức 3 quan, rồi từ từ, rụt rè nhích lên 3.5 quan.

*

Khi thị trường đang ở trạng thái “nghi ngờ” dao động quanh mức 3 quan, Minh An quyết định tung ra liều “thuốc kích thích” hạng nặng nhất.

Tại “Lạc Thiên Trà Lâu” nơi tụ tập của giới thạo tin, cò mồi và những viên quan cấp thấp thích thể hiện.

Ở một góc khuất, một gã đàn ông mặc áo the sờn, mặt đỏ gay vì rượu, đang gục đầu xuống bàn, lầm bầm chửi rủa. Hắn là một viên Thư lại (người chuyên chép văn thư) trong phủ Tổng đốc (được Minh An mua chuộc).

“Mẹ kiếp! Biết thế ta bán nhà từ hôm qua! Giờ thì… muộn mất rồi!”

Mấy gã lái buôn ngồi bàn bên cạnh tò mò ghé sang: “Sao thế quan bác? Muộn cái gì?”

Gã Thư lại ngẩng đầu lên, mắt lờ đờ, ra chiều say bí tỉ, vỗ vỗ vào ngực áo:

“Các người không biết đâu… Ta vừa nhìn thấy… ợ… cái ‘Mật chỉ’ hỏa tốc từ Kinh thành gửi ra. Sáng mai… sáng mai là công bố rồi.”

“Mật chỉ? Tin gì thế?” Cả quán trà dỏng tai lên, không gian im phăng phắc.

Gã Thư lại hạ giọng, thì thầm nhưng đủ để những cái tai thính nhất nghe thấy:

“Hoàng thượng… ngài nhân từ lắm. Nghe tin Thánh Quát gặp nạn khi đi cứu đói, ngài không trách phạt mà còn cảm động rơi lệ. Ngài bảo: ‘Ngự Thiện là thương nghiệp kiểu mẫu, là nồi cơm của vạn dân Bắc Hà. Nếu nó sập, dân sẽ loạn’.”

Hắn nấc lên một cái, rồi tiếp tục:

“Thế là… Hoàng thượng ra lệnh mở Kho Nội Phủ, xuất 5 vạn quan tiền, gọi là ‘Ngân khoản Chấn hưng’. Ngài giao cho Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai dùng số tiền đó để ‘bù lỗ’ cho Ngự Thiện, giúp họ tái thiết kinh doanh, lấy lãi mà nuôi dân.”

“Thật không? Vua ban tiền cho con buôn á?” Một người nghi ngờ hỏi.

Gã Thư lại trừng mắt, đập tay xuống bàn:

“Ngu lắm! Vua không ban cho con buôn, Vua ban cho cái ‘Thể Diện’ của triều đình! Biển hiệu vua ban còn treo lù lù đấy, để nó sập thì mặt mũi Thiên tử để đâu? Hơn nữa, Tổng đốc và Khâm sai đều có phần trong đó, các ngài ấy để cho nồi cơm của mình bị đập vỡ chắc?”

Lời giải thích này hợp lý đến mức đáng sợ. Nó đánh trúng vào niềm tin cố hữu của người dân: Triều đình luôn muốn giữ ổn định, và Quan lại luôn bảo vệ túi tiền của nhau.

“Chết cha! Nếu mai công bố tin này thì…”

“Thì giá Ngọc Bài lại lên trời chứ sao nữa! 5 vạn quan tiền tươi thóc thật đổ vào đấy!”

Gã Thư lại gục xuống bàn ngủ tiếp, nhưng tin đồn hắn thả ra đã mọc cánh bay đi khắp Hà thành.

“Ngự Thiện được vua cứu rồi!”

“Không sập được đâu! Quan trên lo hết rồi!”

“Cái xác chết sống lại rồi!”

Tâm lý đám đông đảo chiều trong tích tắc. Những kẻ đang cầm tiền chờ đợi không thể kiên nhẫn thêm nữa. Nỗi sợ “Ngự Thiện phá sản” biến mất, thay vào đó là nỗi sợ mới: “Sợ lỡ chuyến tàu vét”.

Làn sóng mua vào bùng nổ. Giá Ngọc Bài giật cục tăng lên: 3.5 quan… 4 quan… rồi vọt lên 5 quan ngay trước khi mặt trời lặn.

*

Tại góc chợ Đồng Xuân, Lão Bảy – tay buôn gạo có tiếng là “sỏi đời” – đang ngồi thẫn thờ trên đống bao tải lúa. Mắt lão trân trân nhìn vào tấm bảng thông báo giá Ngọc Bài được treo giữa chợ, cứ mỗi canh giờ lại có người ra thay số mới.

Sáng hôm qua, khi tin dữ ập đến, lão là kẻ chạy nhanh nhất. Lão bán tống bán tháo 100 tấm Ngọc Bài với giá 3 quan để cắt lỗ, bụng còn thầm cười chê những kẻ chậm chân ôm giấy lộn.

Nhưng hôm nay, nụ cười đó đã méo xệch.

Sáng sớm: 3.5 quan. Lão nhếch mép: “Hồi quang phản chiếu thôi, chết đến nơi rồi.”

Trưa: 5 quan. Lão bắt đầu toát mồ hôi lạnh: “Quái lạ, sao lại tăng?”

Chiều tà: Tấm biển được thay số mới – 7 quan.

“Trời ơi!!!”

Lão Bảy gào lên một tiếng thảm thiết, vò đầu bứt tai, giật phăng cái khăn vấn đầu ném xuống đất.

“Ta ngu quá! Ta bán đúng đáy rồi! Mất toi 400 quan tiền lãi chỉ trong một ngày! 400 quan! Đủ mua hai sào ruộng tốt!”

Đúng lúc đó, mụ vợ lão từ trong sạp chạy ra, tay cầm cái mẹt đánh vào lưng lão thùm thụp:

“Đồ ăn hại! Đồ nhát chết! Tôi đã bảo ông giữ lại mà ông không nghe! Ông nhìn sang hàng thịt bên cạnh mà xem! Thằng Tư Lợn nó giữ lại 50 tấm, giờ nó đang khao bia cả chợ kia kìa! Nó ngu hơn ông mà nó giàu hơn ông! Nhục chưa?”

Lão Bảy nhìn sang hàng thịt. Thằng Tư Lợn, kẻ mà lão vẫn thường chê là đầu óc bã đậu, đang đứng trên bàn, mặt đỏ gay vì rượu, vỗ ngực khoe khoang: “Tao đã bảo mà! Tin vào Thánh Quát thì chỉ có giàu! Mai nó lên 10 quan tao mua xe mới!”

Càng nhìn, ruột gan lão Bảy càng như bị ai xát muối ớt. Nỗi đau mất tiền (khi bán lỗ) không đau bằng nỗi nhục “Mất Lãi” và nỗi ghen tị khi thấy kẻ khác giàu lên ngay trước mắt mình. Tâm lý ức chế tích tụ lại thành một khối thuốc nổ.

“Câm mồm!” Lão Bảy quát vợ, mắt vằn lên những tia máu đỏ đọc. “Chưa hết đâu! Cuộc chơi chưa tàn!”

Trong đầu lão lúc này chỉ còn một phép tính điên rồ: “Giá bây giờ là 7 quan. Tin đồn nói Vua cấp vốn, giá sẽ lên 20 quan. Nếu ta mua lại ngay bây giờ, ta vẫn lãi 13 quan một tấm! Phải gỡ! Bằng mọi giá phải gỡ lại!”

Sự tham lam và cay cú đã che mờ lý trí. Lão quên mất rằng mình đang mua lại chính thứ mình vừa vứt đi với giá đắt gấp đôi.

Lão lao vào trong nhà, lục lọi hòm xiểng, lôi ra những thoi bạc cuối cùng – vốn liếng để nhập gạo ngày mai.

“Ông làm gì đấy?” Vợ lão hoảng hốt.

“Mang tiền đi mua Ngọc Bài! Ngay lập tức! Chậm một khắc là nó lên 8 quan bây giờ!”

Lão Bảy, và hàng ngàn kẻ đã lỡ “rớt hàng” hôm qua, giờ đây quay trở lại thị trường với tâm thế hung hãn hơn gấp bội. Họ chấp nhận mua lại chính thứ mình vừa bán đi với giá gấp đôi, chỉ vì sợ lỡ chuyến tàu giàu sang cuối cùng. Đây chính là hiệu ứng FOMO (Fear Of Missing Out – Sợ bỏ lỡ).

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-bat-dau-bi-lua-gat-vao-thanh-linh-day
Đấu La: Bắt Đầu Bị Lừa Gạt Vào Thánh Linh Giáo
Tháng mười một 6, 2025
truong-sinh-kiem-hong-tran-tien
Trường Sinh Kiếm, Hồng Trần Tiên
Tháng mười một 10, 2025
muon-truong-sinh-truoc-het-phai-dong-vo-dong-chong.jpg
Muốn Trường Sinh Trước Hết Phải Đồng Vợ Đồng Chồng
Tháng 1 10, 2026
cau-o-gia-toc-lam-ruong-thanh-tien.jpg
Cẩu Ở Gia Tộc Làm Ruộng Thành Tiên
Tháng 2 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved