Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-thuong-kiem-tien.jpg

Vô Thượng Kiếm Tiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 871. Đại kết cục hạ Chương 870. Đại kết cục bên trên
di-chung-toc-dai-lanh-chua.jpg

Dị Chủng Tộc Đại Lãnh Chúa

Tháng 1 19, 2025
Chương 949. Đại kết cục (2) Chương 948. Đại kết cục (1)
truong-sinh-theo-binh-son-bat-dau-tu-tien-phap

Trộm Mộ: Ta, Trần Ngọc Lâu, Nhất Tâm Tu Tiên

Tháng mười một 8, 2025
Chương 0: Hoàn thành cảm nghĩ! Chương 890: Trường sinh bất lão - Phi thăng tiên giới ( 2 )
phi-binh-thuong-my-thuc-van.jpg

Phi Bình Thường Mỹ Thực Văn

Tháng 1 5, 2026
Chương 318: Lật xe ai không phải lật đâu Chương 317: Hải sâm
khong-phai-ta-phoi-cai-thai-duong-da-luyen-thanh-cuu-duong-than-cong.jpg

Không Phải? Ta Phơi Cái Thái Dương Đã Luyện Thành Cửu Dương Thần Công

Tháng 1 4, 2026
Chương 540: Siêu thoát nhị trọng, đảo ngược Thiên Cương a ngươi là! Chương 539: Xử phạt! Chấp pháp lệnh còn có cái này tác dụng?
ve-thon-bay-nat-ta-them-diem-luyen-vo-thanh-thanh.jpg

Về Thôn Bày Nát? Ta Thêm Điểm Luyện Võ Thành Thánh

Tháng 2 3, 2025
Chương 515. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 514. Đại kết cục (2)
ta-se-chi-phat-song-nhung-mot-chi-ban-thung-tinh-than.jpg

Ta Sẽ Chỉ Phát Sóng, Nhưng Một Chỉ Bắn Thủng Tinh Thần

Tháng 1 4, 2026
Chương 316: Mới vừa rồi là ta nói chuyện quá lớn tiếng một chút Chương 315: Trời sập chúng ta treo lên!
comic-chi-superman-co-saiya-de-de

Superman Saiyan Đệ Đệ

Tháng mười một 6, 2025
Chương 1314: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 1313: Thuế biến chứng đạo cùng khởi đầu mới (đại kết cục)
  1. 1854
  2. Chương 112: Nước mắt cá sấu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 112: Nước mắt cá sấu

Tin tức đoàn xe bị cướp sạch và những người đứng đầu Ngự Thiện thân tàn ma dại trở về truyền đến phủ Tổng đốc.

Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng nhìn nhau, ánh mắt lóe lên sự hài lòng nhưng vẫn còn đó tia nghi hoặc của những con cáo già.

“Đi,” Giai đứng dậy, chỉnh lại đai ngọc. “Đến thăm ‘ân nhân’ của chúng ta một chút. Phải tận mắt nhìn thấy máu, ta mới tin là chúng đã chết thật.”

Tại phòng bệnh của Ngự Thiện, không khí đặc quánh mùi thuốc sắc và mùi tanh của vết thương chưa lành.

Cao Bá Quát nằm trên giường, mặt sưng húp, hơi thở thoi thóp. Lê Duy Cự ngồi dựa vào vách, cánh tay trái được bó nẹp tre, máu vẫn rỉ ra thấm đỏ lớp vải trắng.

Nguyễn Đăng Giai bước vào, vẻ mặt đầy xót xa giả tạo:

“Ôi chao! Tướng quân! Tiên sinh! Sao đến nông nỗi này? Ta nghe tin mà ruột đau như cắt.”

Ông ta bước đến bên Lê Duy Cự, cúi xuống xem xét cánh tay gãy.

“Vết thương nặng thế này ư? Để ta xem nẹp đã chắc chưa.”

Vừa nói, bàn tay đeo nhẫn ngọc của Giai vừa đặt lên chỗ xương gãy. Hắn không sờ nhẹ, mà ấn mạnh ngón cái xuống, móng tay sắc nhọn cắm vào phần thịt đang sưng tấy.

“Á…!!!”

Lê Duy Cự không kìm được, hét lên một tiếng xé lòng, toàn thân co giật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, mặt cắt không còn giọt máu. Cơn đau thấu tim gan khiến chàng suýt ngất đi.

Giai vội rụt tay lại, giả vờ hốt hoảng: “Xin lỗi, xin lỗi Tướng quân! Ta vụng về quá. Nhưng… xương gãy thật rồi. Chắc phải dưỡng thương nửa năm mới khỏi.”

Trong đáy mắt Giai, một tia cười lạnh lẽo lướt qua. Đau thật. Phản ứng sinh lý không thể giả được. Thằng này phế thật rồi.

Trương Quốc Dụng đứng bên giường Cao Bá Quát, nhìn khuôn mặt biến dạng của “Thánh Quát” lắc đầu tặc lưỡi, giọng điệu đầy vẻ thương hại của kẻ bề trên nhìn xuống kẻ thất bại:

“Chậc chậc… Cao tiên sinh, ngài là bậc văn nhân, tay chỉ quen cầm bút, sao lại dại dột đi cầm gươm? Thương trường, chiến trường đâu phải chỗ cho kẻ sĩ dạo chơi. Ra gió thì cảm lạnh, ra trận thì mất mạng. Các ngươi giữ được cái mạng về đây, âu cũng là phúc ấm tổ tiên còn dày.”

Minh An đứng nép trong góc, đầu cúi gằm, vai run lên (như đang khóc) nhưng thực chất là đang nén cơn giận. Hắn bước ra, quỳ sụp xuống chân hai vị quan:

“Bẩm hai vị đại nhân… Ngự Thiện… coi như xong rồi. Tiền mất, người thương tật… Thảo dân… thảo dân không biết phải làm sao nữa…”

Nguyễn Đăng Giai nhìn Minh An, sự khinh thường hiện rõ mồn một. Con gà đẻ trứng vàng giờ chỉ là một con gà rù ướt như chuột lột.

Hắn vỗ vai Minh An, nhưng lực tay nặng trịch như đè một tảng đá:

“Thôi, của đi thay người. Số tiền đó coi như cúng cho hà bá thổ phỉ. Từ nay, ngươi hãy quên cái mộng ‘cứu nhân độ thế’ đi. Tập trung vào mà bán lòng lợn, kiếm tiền mà trả nợ, mà nộp thuế cho đầy đủ.”

Giai ghé sát tai Minh An, thì thầm lời tuyên án:

“Nhớ lấy, từ giờ Ngự Thiện nằm dưới sự ‘bảo hộ’ đặc biệt của ta. Mọi sổ sách, chi tiêu phải báo cáo hàng ngày. Đừng để ta thấy một đồng xu nào lọt ra ngoài nữa. Hiểu chưa?”

“Dạ… dạ… thảo dân tuân lệnh…” Minh An dập đầu lia lịa, đóng trọn vai kẻ nô bộc sợ sệt.

Hai vị quan lớn ra về, bước chân nhẹ tênh. Trong mắt họ, mối đe dọa tiềm tàng đã bị tiêu diệt. Cao Bá Quát mất uy tín, Lê Duy Cự tàn phế, Minh An trắng tay và sợ hãi.

Họ đã thắng tuyệt đối. Giờ đây, Ngự Thiện chỉ còn là một con bò sữa què quặt nằm trong tay họ vắt kiệt.

*

Khi cánh cửa gỗ lim đóng lại, tiếng bước chân của đám quan lại và lính lệ xa dần rồi tắt hẳn, không gian trong phòng bệnh bỗng chùng xuống, tĩnh mịch đến rợn người.

Minh An không vội nói. Hắn ra hiệu im lặng, đi nhẹ nhàng đến bên cửa sổ, hé mắt nhìn qua khe cửa, xác nhận đám tai mắt của Giai đã rút lui về vị trí canh gác từ xa. Lúc này, hắn mới quay lại, thở hắt ra một hơi dài.

“An toàn rồi.”

Hắn bước tới đỡ Cao Bá Quát dậy. Lê Duy Cự ngồi trên giường, tay phải lau mồ hôi trán, tay trái (bị gãy) vẫn run lên vì cơn đau thật sự.

“Lão già Nguyễn Đăng Giai ấn mạnh tay thật,” Cự nghiến răng cười gằn. “Nhưng nhờ cái ấn tay đó mà hắn tin sái cổ. Hắn nghĩ chúng ta đã thành phế nhân rồi.”

Cao Bá Quát nhổ ra cục bông gòn tẩm máu trong miệng, cười méo xệch vì vết sưng trên má:

“Lão phu diễn đạt chứ? Nhưng Nhị đệ này, màn kịch khổ nhục kế đã thành công, chúng ta giữ được mạng. Nhưng vấn đề là ngày mai…”

Ông lo lắng nhìn Minh An:

“…Ngày mai khi dân chúng tỉnh mộng, họ sẽ nhận ra kho bạc rỗng tuếch. Sự thương cảm sẽ biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi mất trắng. Họ sẽ bán tháo Ngọc Bài. Lúc đó nó thực sự thành giấy lộn. Đệ định làm thế nào để chúng ta rút lui êm thấm mà vẫn có thêm lộ phí?”

Minh An đi đến bên bàn trà, rót một chén nước lạnh, uống cạn để làm dịu cái đầu đang nóng rực những toan tính. Hắn nhìn xuống đường phố qua khe cửa, nơi hàng ngàn ngọn nến cầu nguyện của dân chúng đang tạo nên một dòng sông ánh sáng lung linh, huyền ảo.

“Đại ca, huynh nhìn xem. Đó không chỉ là nến. Đó là Cảm Xúc.”

Hắn quay lại, ánh mắt sắc sảo và lạnh lùng như lưỡi dao mổ:

“Trong thương trường, cảm xúc là nhiên liệu mạnh nhất. Sự thương cảm này… chính là nền tảng để ta tạo ra cú hích cuối cùng: Hồi Quang Phản Chiếu.”

“Ý huynh là sao?” Nguyễn Đình Chương sốt ruột hỏi.

Minh An gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:

“Tam đệ, ngay lập tức cho người của ta trà trộn vào đám đông, tung tin đồn: ‘Vàng mất nhưng Chí không mất. Thánh Quát và Tướng quân thề sẽ gây dựng lại Ngự Thiện từ đống tro tàn để trả nợ ân tình cho bá tánh. Quan trên (Giai – Dụng) vì cảm động tấm lòng trung nghĩa, hứa sẽ bơm tiền ngân khố để hỗ trợ tái thiết.'”

“Bơm tiền ngân khố?” Chương há hốc mồm. “Bác Giai đời nào chịu nhả tiền?”

“Hắn không nhả, nhưng dân tin là hắn sẽ nhả!” Minh An cười nhạt. “Tin đồn đó sẽ chặn đứng đà bán tháo.”

Hắn tiếp tục, giọng đanh lại:

“Và đây là nước cờ quyết định: Sáng mai, khi thị trường mở cửa, giá Ngọc Bài chắc chắn sẽ rớt thảm hại do tâm lý hoảng loạn đầu ngày. Lúc đó, ta sẽ dùng số tiền lẻ còn lại của anh em mình, âm thầm Thu Mua một lượng nhỏ ở mức giá sàn.”

Hắn nắm chặt tay, mô tả lại biểu đồ tâm lý:

“Hãy tưởng tượng xem. Dân chúng đang sợ hãi bán ra, bỗng thấy có một lực lượng bí ẩn (mà họ tưởng là quan phủ hoặc các nhà hảo tâm) đang mua vào. Giá ngừng rơi. Giá bắt đầu nhích nhẹ lên. Họ sẽ nghĩ gì? Họ sẽ nghĩ: ‘Đáy đây rồi! Bắt đáy ngay kẻo lỡ cơ hội phục hồi!’.”

“Tham lam cộng với Hy vọng sẽ khiến họ lao vào mua lại chính những tờ giấy mà họ định vứt đi. Giá sẽ tăng vọt trở lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.”

Minh An nhìn thẳng vào mắt ba người huynh đệ, tuyên bố tàn nhẫn:

“Đó là lúc chúng ta xả hàng. Chúng ta sẽ bán nốt những tờ Ngọc Bài cuối cùng mà ta và Tam đệ đang nắm giữ cho những con thiêu thân tội nghiệp đó. Đó sẽ là cú vét sạch những đồng xu lẻ cuối cùng trong túi dân chúng Hà thành trước khi chúng ta biến mất vào màn đêm.”

Cao Bá Quát rùng mình. Ông nhìn Minh An, cảm thấy vừa nể phục vừa sợ hãi trí tuệ của người em kết nghĩa này. Đó là một kế hoạch hoàn hảo, nhưng cũng tàn nhẫn đến tận cùng.

“Được,” Cự gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vì đại nghiệp, mang tiếng ác cũng đành. Thực hiện đi!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hua-tien-khong-phai-kiem-tien.jpg
Hứa Tiên Không Phải Kiếm Tiên
Tháng 1 17, 2025
chu-thien-giao-dich-ta-tai-lam-tinh-mang-em-be-tu-tien.jpg
Chư Thiên Giao Dịch, Ta Tại Lam Tinh Mang Em Bé Tu Tiên
Tháng 12 20, 2025
ta-that-khong-muon-lam-bac-si.jpg
Ta Thật Không Muốn Làm Bác Sĩ
Tháng 1 24, 2025
tong-vo-lo-ra-anh-sang-than-cap-tuyet-hoc-quan-hiep-pha-phong
Tổng Võ: Lộ Ra Ánh Sáng Thần Cấp Tuyệt Học, Quần Hiệp Phá Phòng
Tháng 1 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved