Chương 108: Biến giả thành thật
Đám thổ phỉ “Huyết Ưng” quá đông và hung hãn. Chúng như bầy sói đói ngửi thấy mùi máu, tràn qua đội hình phòng thủ mỏng manh của Hoàng Kha (đang phải vừa đánh vừa lùi vì bị bất ngờ).
Cỗ xe chỉ huy bị vây kín.
Cao Bá Quát, một văn nhân cả đời chỉ quen cầm bút, nay tay nắm chặt thanh kiếm dài, run lên bần bật vì sức nặng của binh khí chứ không phải vì sợ. Ông đứng chắn trước mặt Lê Duy Cự – người đang bị thương ở chân, đi lại khó khăn.
“Lũ giặc cỏ! Muốn động đến An Bắc Vương thì bước qua xác lão phu!” Cao Bá Quát quát lớn, giọng khàn đặc nhưng đầy khí tiết.
Độc Nhãn Long, tên trùm thổ phỉ chột mắt, cười gằn man rợ. Hắn không thèm nói chuyện, vung cây Lang Nha Bảng (gậy sắt đầy gai nhọn) nặng trịch lên cao, bổ xuống như búa tạ:
“Chết đi lão già lắm mồm!”
“Tiên sinh! Tránh ra!”
Lê Duy Cự gầm lên. Trong khoảnh khắc sinh tử, chàng không màng đến cái chân đau, dùng hết sức bình sinh lao người lên phía trước, dùng vai và cánh tay trái làm lá chắn, đẩy ngã Cao Bá Quát sang một bên.
“RẮC!”
Tiếng xương gãy khô khốc, giòn tan vang lên, át cả tiếng binh khí va chạm.
Cây gậy sắt đập nát cánh tay trái của Lê Duy Cự, lực mạnh đến mức khiến chàng khuỵu gối xuống đất, máu từ cánh tay phun ra xối xả.
Nhưng cơn đau thấu trời không làm con rồng nhà Lê gục ngã. Trái lại, nó kích thích bản năng sát thủ tột cùng.
Mắt vằn đỏ, Lê Duy Cự nghiến nát hàm răng, tay phải vẫn nắm chặt thanh kiếm, nương theo đà gục xuống mà đâm ngược lên một đường hiểm hóc.
“Phập!”
Mũi kiếm xuyên qua lớp giáp da, cắm ngập vào bụng Độc Nhãn Long. Tên trùm thổ phỉ trợn ngược mắt, không tin nổi kẻ vừa bị phế một tay lại có thể phản công nhanh đến thế. Hắn ngã ngửa, chết không nhắm mắt.
“Tướng quân!” Cao Bá Quát kinh hoàng hét lên. Ông lao đến định đỡ Cự dậy.
Nhưng một tên lâu la khác, thấy chủ tướng bị giết, điên cuồng lao tới vung dao chém bừa.
“Xoẹt!”
Lưỡi dao sượt qua mặt Cao Bá Quát, rạch một đường dài từ thái dương xuống má. Máu tuôn ra che lấp tầm nhìn. Ông ngã gục xuống bên cạnh Lê Duy Cự, mặt mày be bét máu.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Minh An và Hoàng Kha đã mở được đường máu.
“Nằm xuống!” Minh An gào lên, tay rút chốt hai quả “Lôi Hỏa Đạn” (bom nổ chậm tự chế) ném thẳng vào giữa đám thổ phỉ đang vây quanh cỗ xe.
“ẦM! ẦM!”
Sức nổ kinh hoàng kèm theo mảnh sành và đinh sắt hất văng đám thổ phỉ ra xa. Lửa từ vụ nổ bén vào các thùng hàng trên xe (bên trong chứa rơm rạ, đá và gạo mốc tẩm dầu).
“Cháy rồi! Hàng cháy rồi!” Đám thổ phỉ hoảng loạn.
“Rút! Rút ngay!” Minh An mắt vằn đỏ, không màng lửa nóng, xông vào đám khói bụi mịt mù, một tay xốc nách Lê Duy Cự, một tay kéo Cao Bá Quát lôi ra khỏi vùng tử địa.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội như một con quái vật, thiêu rụi toàn bộ đoàn xe, thiêu rụi xác chết của cả địch và ta. Trong ánh lửa đỏ rực ấy, bí mật về những thùng hàng rỗng tuếch cũng tan thành tro bụi.
*
Tại một hang đá bí mật nằm sâu trong khe núi, cách xa hiện trường vụ cháy.
Không khí đặc quánh mùi thuốc trị thương và mùi máu tanh. Ánh lửa hiu hắt soi rọi khuôn mặt nhợt nhạt của Lê Duy Cự đang nằm thiêm thiếp. Cánh tay trái của chàng đã được nẹp lại bằng thanh tre, máu vẫn rỉ ra thấm đẫm băng gạc.
Bên cạnh, Cao Bá Quát ngồi dựa lưng vào vách đá, một bên mắt sưng húp không mở được, vết chém trên má kéo dài xuống tận cằm, khiến khuôn mặt nho nhã ngày thường giờ trông thật dữ tợn.
Minh An không ngồi. Hắn đang quỳ bên suối ngầm, điên cuồng vốc nước lạnh tát vào mặt để tỉnh táo, nhưng nước không thể rửa trôi được sự dằn vặt trong lòng. Hắn là kẻ bày mưu, nhưng người đổ máu lại là huynh đệ của hắn.
“Là lỗi của đệ…” Minh An đấm mạnh tay xuống nền đá sắc nhọn, máu tay hòa vào nước suối. “Đệ quá tự phụ. Đệ tưởng mình là người chơi cờ, coi thường Giai và Dụng. Đệ đã đánh cược bằng mạng sống của các huynh.”
Cao Bá Quát khẽ mở mắt. Ông không an ủi, mà ra hiệu im lặng. Ông chỉ tay ra phía cửa hang, nơi bóng đêm đang bao trùm, rồi đưa ngón tay lên miệng: “Suỵt!”
Hiểu ý, Minh An ghìm tiếng nấc lại. Hắn biết, những con mắt của “Hoàng Tước” vẫn có thể đang lẩn khuất đâu đó.
Cao Bá Quát bỗng nhiên gào lên, giọng đau đớn thảm thiết, vang vọng ra ngoài cửa hang:
“Trời ơi! Cơ nghiệp tiêu tan rồi! Vàng bạc mất sạch, người thì tàn phế! Chúng ta còn mặt mũi nào mà sống nữa! Lũ cướp khốn kiếp!”
Tiếng than khóc ai oán vọng vào rừng núi.
Xa xa, trên một ngọn cây cao cách đó trăm bước, tên thám tử cuối cùng của Nguyễn Đăng Giai, sau khi nghe thấy tiếng khóc than tuyệt vọng và nhìn thấy tình cảnh thê thảm trong hang qua ánh lửa, đã nhếch mép cười khinh bỉ. Hắn gập cuốn sổ tay lại, tin chắc rằng đám người này đã hoàn toàn gục ngã, rồi lặng lẽ rút lui để về báo công.
Chờ cho tiếng động bên ngoài hoàn toàn tắt hẳn, không gian trở lại tĩnh mịch.
Cao Bá Quát lúc này mới thôi rên rỉ. Ông nhổ toẹt một bãi máu trong miệng ra, quay sang nhìn Minh An, ánh mắt sắc lẹm và tỉnh táo lạ thường:
“Đi rồi. Giờ thì lau nước mắt đi, Nhị đệ.”
Minh An ngẩng lên, ngỡ ngàng.
Cao Bá Quát chỉ vào vết thương trên mặt mình, cười gằn:
“Đau không? Đau thấu trời xanh. Nhưng cái đau này đáng giá ngàn vàng. Nếu ta và Tứ đệ không đổ máu thật, làm sao qua mắt được con cáo già Nguyễn Đăng Giai? Hắn chỉ tin vào xác chết và sự tàn phế thôi.”
Lê Duy Cự lúc này cũng tỉnh dậy. Chàng cắn răng chịu đau để ngồi dậy, tay phải (tay lành) vỗ mạnh vào vai Minh An:
“Nhị ca! Đừng đàn bà thế! Đệ gãy một tay, nhưng đổi lại, 50 xe ‘đá’ đã bị đốt cháy, còn 50 xe vàng thật đang an toàn về bến. Đổi một cánh tay lấy ngân khố nuôi quân mười năm, đệ thấy mình lãi to!”
Lời nói hào sảng, bất khuất của Cự như một gáo nước lạnh tát vào mặt Minh An, khiến hắn bừng tỉnh.
Minh An đứng dậy. Hắn nhìn vết sẹo trên mặt Quát, nhìn cánh tay gãy của Cự. Ánh mắt hắn thay đổi. Sự hối hận yếu đuối biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Hắn nhận ra, muốn làm việc lớn, trái tim phải hóa đá.
“Các huynh nói đúng. Máu đã đổ, không thể thu lại. Nhưng ta thề…”
Minh An rút con dao găm, rạch một đường trong lòng bàn tay, nhỏ máu xuống đất:
“…Món nợ tay trái của Tứ đệ, vết sẹo của Đại ca, và sự sỉ nhục ngày hôm nay… Ta sẽ bắt Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng phải trả lại gấp trăm lần. Ta sẽ dùng chính số vàng này đúc thành đạn, bắn nát cái phủ Tổng đốc của chúng!”
*
Sáng hôm sau, tại Hà Nội.
Con bồ câu đưa thư bay vào cửa sổ thư phòng Tổng đốc. Nguyễn Đăng Giai mở mảnh giấy nhỏ ra đọc, rồi cười phá lên, đưa cho Trương Quốc Dụng.
“Mật báo: Đoàn xe bị thổ phỉ Độc Nhãn Long tập kích tại khe Tử Thần. Toàn bộ hàng hóa cháy rụi. Cao Bá Quát bị chém vỡ mặt, Lê Duy Cự gãy tay, tàn phế. Nguyễn Minh An sống sót nhưng tinh thần hoảng loạn, đang dìu nhau lết về quê. Ngự Thiện coi như sụp đổ.”
“Tuyệt vời!” Trương Quốc Dụng vỗ đùi. “Vậy là xong. Tiền chúng nó bán cổ phần đã thành tro bụi. Người thì tàn phế. Giờ chúng nó chỉ là đám ăn mày. Mối lo trong lòng ta đã hết.”
Giai nhấp ngụm trà, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác chiến thắng:
“Thả hổ về rừng, nhưng là con hổ què, hổ mù. Cứ để chúng sống lay lắt mà gặm nhấm nỗi đau. Đó mới là sự trừng phạt tàn độc nhất.”
Hai kẻ cầm quyền nâng ly chúc tụng, say sưa trong chiến thắng ảo ảnh. Chúng không hề biết rằng, chính sự khinh địch và tàn nhẫn của chúng đã vô tình thả những con Rồng thực sự về với biển cả.
Tại Quất Lâm, những chiếc hòm gỗ chứa vàng ròng, thuốc súng và bản vẽ vũ khí đã cập bến an toàn. Cuộc chiến thương trường kết thúc, cuộc chiến vệ quốc bắt đầu.