Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
he-thong-phan-phai-sau-khi-ngung-liem-nu-chinh-nang-lai-cuong-len-roi.jpg

Hệ Thống Phản Phái: Sau Khi Ngừng Liếm Nữ Chính, Nàng Lại Cuống Lên Rồi

Tháng 1 10, 2026
Chương 572: Chất vấn, 2/2 Chương 571: Chất vấn! 1/2
de-nhat-thi-toc.jpg

Đệ Nhất Thị Tộc

Tháng 1 22, 2025
Chương 1372. Đại kết cục Chương 1371. Thống nhất thiên hạ
cuu-the-phan-phai-nu-chu-tap-the-hac-hoa.jpg

Cửu Thế Phản Phái, Nữ Chủ Tập Thể Hắc Hóa!

Tháng 1 18, 2025
Chương 341. Đại kết cục Chương 340. Lục Lâm lịch hiểm ký
be5a31624a0b46e02677fc5d86743726

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tháng 1 22, 2025
Chương 249. "Đại kết cục" đoạn đường này lang bạc kỳ hồ Chương 248. Làm cho Ma Nữ hổ thẹn, ngươi muốn phụ nhận trách nhiệm
hai-tac-hai-quan-nam-thang-vuong-kizaru-khong-hi-hi.jpg

Hải Tặc: Hải Quân Nằm Thẳng Vương, Kizaru Không Hì Hì

Tháng 5 15, 2025
Chương 224. Kia một đống tiêu tán tiện tiện ~ Chương 223. Siêu thần cấp vật phẩm —— tử tinh
ta-la-cuu-ma-tri.jpg

Ta Là Cưu Ma Trí

Tháng 1 24, 2025
Chương 596. Xuyên qua vô tận thế giới, chưa hết truyền thuyết Chương 595. Tấn thăng Nguyên Thần cảnh
nhan-vat-chinh-dao-lu-deu-thuoc-ve-ta-roi

Nhân Vật Chính Đạo Lữ Đều Thuộc Về Ta Rồi

Tháng 1 9, 2026
Chương 77 lông mày rõ ràng: Không phải béo, là lớn túi dạ dày Chương 76 xấu nhất tình huống xảy ra
f87ff4b854268bf61bcb51da42fa1561

Cao Nhân Tuyệt Thế: Bắt Đầu Nữ Đế Mang Nồi Ngăn Cửa!

Tháng 1 22, 2025
Chương 248. Ngàn vạn loại tâm động, ba: Huyết tộc thiếu nữ vs hấp huyết quỷ thợ săn Chương 247. Ngàn vạn loại tâm động, hai: Liên quan tới ác long bị dũng giả nữ hài theo mà ma sát chuyện này
  1. 1854
  2. Chương 107: Khe Tử Thần
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 107: Khe Tử Thần

Ánh nến chập chờn soi rõ bàn cờ tướng đã tàn cuộc. Nguyễn Đăng Giai cầm quân Pháo, gõ nhịp nhịp xuống mặt bàn gỗ trắc, âm thanh khô khốc như tiếng đóng nắp quan tài. Mắt lão không nhìn bàn cờ, mà nhìn về hướng Nam xa xăm.

“Khâm sai đại nhân,” Giai cất giọng, trầm đục và đầy ẩn ý. “50 cỗ xe ngựa đi vào vùng Tam Điệp… đó là miếng mỡ quá lớn treo trước miệng mèo. Ngài nghĩ xem, liệu chúng có đi trót lọt qua ‘Quỷ Môn Quan’ không?”

Trương Quốc Dụng nhấp ngụm trà, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:

“Đường xa, núi hiểm, lòng người khó đoán. ‘Hoàng Tước’ của ngài bám theo quan sát là một nước cờ hay. Nhưng… mắt thấy chưa chắc đã bằng tay sờ. Ta muốn biết chắc chắn: Trong những thùng gỗ dán niêm phong ‘Cứu Tế’ kia là gạo mốc cho dân đói, hay là vàng ròng cho mưu đồ khác.”

“Ý ngài là… chúng ta nên chặn lại kiểm tra?” Giai nhướn mày.

“Không. Quan quân triều đình sao có thể chặn xe cứu tế? Làm thế là thất đức, là để thiên hạ đàm tiếu.” Dụng lắc đầu, ánh mắt lóe lên tia tàn độc. “Nhưng nếu là thổ phỉ chặn cướp… thì đó là tai bay vạ gió, là mệnh trời.”

Dụng đặt chén trà xuống, ghé sát vào Giai:

“Ta đã ‘vô tình’ để lộ lộ trình đoàn xe cho một kẻ. Hắn là Độc Nhãn Long – trùm thổ phỉ khét tiếng vùng Tam Điệp, kẻ mà quan quân bao năm chưa diệt được vì sự liều lĩnh và tham lam vô độ. Ta nói với hắn rằng: ‘Đoàn xe này chở cống phẩm bí mật, ít người bảo vệ’.”

Nguyễn Đăng Giai bật cười khanh khách, tiếng cười sảng khoái nhưng khiến người nghe lạnh gáy:

“Cao kiến! Thật là cao kiến! Đây gọi là ‘Mượn đao giết người’. Độc Nhãn Long sẽ thay chúng ta ‘kiểm hàng’ bằng đao kiếm.”

Hai con cáo già chụm đầu vào nhau, tính toán nước cờ tàn độc nhất:

“Nếu Độc Nhãn Long cướp được Vàng: Hắn chắc chắn sẽ mang về sào huyệt. Lúc đó, chúng ta danh chính ngôn thuận xuất quân tiêu diệt thổ phỉ, thu hồi ‘tang vật’. Số vàng đó… đương nhiên sẽ thuộc về ngân khố (và túi riêng) của chúng ta. Minh An mất tiền, mất người, còn ta được tiếng là dẹp loạn.”

“Còn nếu hắn chỉ cướp được Gạo?”

“Thì coi như hắn giúp ta tiễn vong hai kẻ gàn dở kia về chầu ông vải.” Giai kết luận, giọng sắc như dao. “Cao Bá Quát và Lê Duy Cự chết trong tay cướp, triều đình sẽ thương xót truy phong, dân chúng sẽ lập miếu thờ. Một cái kết đẹp cho những kẻ sĩ ‘yêu nước’. Còn chúng ta… bớt đi hai cái gai trong mắt.”

“Dù là Vàng hay Gạo, kết cục vẫn là: Chúng chết, Ta lợi.”

Hai chiếc ly lại chạm nhau. Rượu trong ly sóng sánh đỏ như máu. Họ không tin vào sự rút lui của Minh An. Họ muốn một phép thử cuối cùng, một phép thử được viết bằng máu của đối thủ để đảm bảo giấc ngủ của họ được yên bình trên đỉnh cao quyền lực.

*

Đoàn xe lầm lũi tiến vào Khe Tử Thần – ranh giới tự nhiên hiểm trở nhất giữa Thanh Hóa và Nghệ An. Hai bên là vách đá dựng đứng cao ngất, che khuất cả ánh mặt trời, khiến con đường độc đạo bên dưới chìm trong bóng tối tranh tối tranh sáng. Gió núi hun hút thổi qua khe đá, tạo nên những tiếng rít ghê rợn như tiếng quỷ khóc.

Minh An, trong vai phu xe, liếc mắt nhìn địa thế, khẽ gật đầu. Đây là điểm tập kích hoàn hảo.

Hắn ra ám hiệu: Ba tiếng gõ nhẹ vào thành xe.

“Soạt! Soạt!”

Từ trong các bụi rậm ven đường, Hoàng Kha và đội đặc nhiệm Giao Long – những người đã hóa trang thành thảo khấu rách rưới – lao ra. Họ múa may đao kiếm, hò hét vang trời nhưng cố tình không tạo ra sát khí thực sự.

“Đứng lại! Cướp đây! Để lại hàng và mạng sống!” Hoàng Kha gầm lên, cố diễn cho ra vẻ hung tợn.

Đám lính hộ tống (phần lớn không biết kế hoạch, chỉ có chỉ huy biết) hoảng hốt chống cự. Tiếng binh khí va chạm “Keng! Keng!” chát chúa, nhưng kỳ lạ thay, không có ai đổ máu. Đội Giao Long chỉ đánh vào vũ khí, gạt chân, hoặc dùng sống dao đập vào lưng đối thủ.

“Chạy! Chúng đông quá!” Viên chỉ huy hộ tống (người của Minh An) giả vờ hét lên, rồi dẫn đầu đám lính bỏ chạy tán loạn về phía sau.

Hoàng Kha cười ha hả, chống đao xuống đất. Đúng lúc màn kịch tưởng chừng đã hạ màn êm đẹp…

Mọi thứ tưởng chừng như một vở tuồng hoàn hảo.

“VÚT! VÚT! VÚT!”

Tiếng gió rít xé toạc không gian, nhưng không phải tiếng gió núi, mà là tiếng của tử thần.

Một tên đàn em của Hoàng Kha đang cầm bó đuốc, bỗng nhiên khựng lại. Hắn cúi xuống nhìn ngực mình, nơi một mũi tên đen sì, lông đuôi chim ưng rung bần bật, vừa cắm phập vào, xuyên thấu tim.

“Ơ…” Hắn ú ớ một tiếng, rồi ngã vật xuống, bó đuốc rơi ra, tắt ngấm.

Hoàng Kha sững sờ, tưởng đồng đội vấp ngã. Nhưng ngay sau đó, cơn mưa tên đen kịt từ trên đỉnh vách đá trút xuống như thác đổ.

Phập! Phập! Phập!”

Ba, bốn người nữa trong đội Giao Long ngã gục, máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả bộ quần áo rách rưới hóa trang. Tiếng cười đùa tắt ngấm, thay vào đó là tiếng la hét thất thanh đau đớn.

“Có phục kích! Không phải người của ta! Có kẻ bắn lén!” Hoàng Kha hét lên thất thanh, giọng lạc đi vì hoảng loạn.

Ngay lúc đó, từ trên vách núi, hàng trăm sợi dây thừng được thả xuống. Những bóng đen lực lưỡng, mặt vẽ vằn vện, tay cầm mã tấu sáng loáng, đu dây lao xuống như một bầy vượn quỷ đói khát.

Dẫn đầu là Độc Nhãn Long – trùm thổ phỉ khét tiếng vùng Tam Điệp, kẻ có một con mắt chột và cánh tay to như hộ pháp.

“Giết sạch! Không để lại một mống! Lấy đầu Cao Bá Quát về lĩnh thưởng!” Độc Nhãn Long gầm lên.

Câu nói “Lĩnh thưởng” đã tố cáo tất cả.

Minh An, đang nấp sau bánh xe, toàn thân lạnh toát. Hắn nhìn thấy ánh mắt tàn độc của Độc Nhãn Long và hiểu ngay: Đây là đòn phủ đầu của hai con cáo già Hà Nội. Chúng không tin vào màn kịch “cứu đói”. Chúng muốn kiểm tra hàng thật – giả, và tiện tay diệt cỏ tận gốc.

“Khốn kiếp! Chúng muốn biến giả thành thật! Chúng muốn ta chết tại đây!”

Đội Giao Long của Hoàng Kha đang rơi vào thế bị động. Họ là những chiến binh giỏi, nhưng họ đang bị rối loạn vì không biết phải làm gì: Chạy trốn hay đánh trả? Nếu đánh trả thì lộ thân phận, nếu chạy thì chết.

Trong tích tắc sinh tử, Minh An nảy ra một nước cờ điên rồ. Hắn không rút kiếm lao ra như một người hùng. Hắn co rúm người lại, đóng vai một gã phu xe hèn nhát, gào lên thảm thiết về phía Hoàng Kha:

“Đại ca ơi! Cứu chúng em! Hàng này là của Đại ca! Đừng để bọn chột mắt kia cướp mất! Đại ca đánh đuổi bọn nó đi, chúng em xin dâng hết vàng bạc cho Đại ca!”

Tiếng gào của Minh An như một tia sét đánh vào não Hoàng Kha.

Hắn bừng tỉnh. Hắn hiểu ý đồ của chủ nhân: Phải diễn tiếp vai cướp! Nhưng lần này là diễn vai “Cướp bảo vệ địa bàn”. Chỉ có lý do “tranh ăn” mới hợp lý hóa việc bọn hắn liều chết đánh lại đám thổ phỉ kia.

Máu nóng dồn lên não, Hoàng Kha đỏ mắt, điên cuồng quay sang đám thổ phỉ thật, vung đao gầm lên:

“Mẹ kiếp! Thằng Độc Nhãn kia! Mày dám hớt tay trên của ông à? Địa bàn Khe Tử Thần này là của tao! Con mồi này là của tao!”

Hắn quay sang anh em Giao Long:

“Anh em! Giết bọn chó săn này! Không để chúng cướp miếng cơm của ta! Giết!”

Tình thế đảo lộn cực độ. Đội Giao Long – những kẻ vừa đóng vai cướp giả – giờ đây gạt bỏ sự bối rối, lao vào tử chiến với đám thổ phỉ thật sự với khí thế của những con thú bị xâm phạm lãnh thổ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-hao-bat-dau-bi-lanh-diem-giao-hoa-duoi-nguoc.jpg
Thần Hào: Bắt Đầu Bị Lãnh Diễm Giáo Hoa Đuổi Ngược
Tháng 1 25, 2025
ngu-thu-su-yeu-that-co-loi-ta-thuc-tinh-chinh-la-thap-vi.jpg
Ngự Thú Sư Yếu? Thật Có Lỗi, Ta Thức Tỉnh Chính Là Thập Vĩ
Tháng 1 7, 2026
nguoi-tai-tong-vo-viet-nhat-ky-nu-than-hoan-toan-bien-thanh-nu-than-kinh.jpg
Người Tại Tổng Võ Viết Nhật Ký, Nữ Thần Hoàn Toàn Biến Thành Nữ Thần Kinh
Tháng 1 13, 2026
dau-la-vo-hon-nhan-hoang-ky-he-thong-chay-tron.jpg
Đấu La: Võ Hồn Nhân Hoàng Kỳ, Hệ Thống Chạy Trốn
Tháng mười một 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved