Chương 103: IPO (Cảm ơn bác Keyji và hắc bạch tôn giả đã đề cử)
Ba ngày sau lễ hội Thần Long, dư âm của món dồi sụn 40 mét vẫn còn chưa dứt, thì một cơn bão tin đồn mới, âm thầm nhưng dữ dội hơn gấp bội, đã quét qua các ngõ ngách Hà thành.
Tại các quán trà, trên bến dưới thuyền, đâu đâu người ta cũng thấy những cái đầu chụm vào nhau thì thầm:
“Này, nghe gì chưa? Minh An công tử sắp bán ‘Giấy Hóa Vàng’ đấy!”
“Giấy gì cơ?”
“Gọi là ‘Ngọc Bài’. Nghe bảo chỉ cần sở hữu một tờ, không cần nuôi lợn, không cần thái thịt, cứ cuối năm là mang đến Vọng Các lĩnh tiền lãi. Lãi gấp mười lần cho vay nặng lãi!”
“Làm gì có chuyện ngon ăn thế? Có mà lừa đảo!”
“Lừa thế nào được! Có ấn tín của Tổng đốc bảo chứng, lại có cả Thánh Quát và Tướng quân Lê Duy Cự tham gia. Nghe nói lão Trần ở Nam Định bán cả trăm mẫu ruộng để gom tiền lên kinh mua giấy đấy!”
Những lời đồn thổi “một đồn mười, mười đồn trăm” biến tấu dị bản khủng khiếp. Có người đồn Ngọc Bài là bùa phép của Thần Tài, có người bảo đó là lệnh bài bí mật của triều đình. Nhưng tựu trung lại, nó đánh trúng vào ước mơ muôn thuở của con người: Ngồi mát ăn bát vàng.
*
Sáng hôm ấy, Vọng Các không còn vẻ thanh tao của chốn thưởng nguyệt, cũng không còn vẻ trụy lạc của đêm tiệc rượu. Nó biến thành một chiến trường thực dụng và lạnh lùng.
Từ sáng sớm, xe ngựa đã tắc nghẽn cả con đường ven Hồ Tây.
Không có tiếng đàn ca sáo nhị, không có những kỹ nữ lả lơi mời rượu. Thay vào đó là không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi trầu không và mùi tanh của bạc nén.
Khách mời hôm nay đông gấp bội lần trước. Ngoài 5 vị “Lãnh chúa” (đại lý cấp tỉnh) ngồi ở hàng ghế đầu với vẻ mặt căng thẳng, còn có hàng trăm nhân vật “máu mặt” khác: Những lão địa chủ ôm hòm gia bảo từ quê lên, những viên quan cấp thấp che mặt bằng quạt giấy để giấu tung tích, và cả những tay cho vay lãi khét tiếng đất Kinh kỳ.
Họ đứng chen chúc, mắt đảo liên hồi, tay khư khư giữ chặt túi tiền bên hông, nhìn người bên cạnh bằng ánh mắt cảnh giác như nhìn kẻ thù.
“Ông Tham, ông cũng đến à? Tưởng ông bảo không tin mấy trò con buôn này?” Một gã phú thương mỉa mai.
Ông Tham (một viên quan về hưu) hắng giọng, tay che miệng: “Khụ… ta đến xem thế nào thôi. Nghe nói cái này hay lắm, mua để dành cho con cháu cũng tốt.”
“Hừ, xem cái gì mà mang theo cả hòm nặng thế kia?”
Giữa sảnh đường, nơi mọi ánh mắt thèm khát đổ dồn vào, là một chiếc bàn dài phủ nhung đỏ rực.
Trên đó, không bày vàng bạc châu báu, mà xếp chồng chất những thếp giấy dày cộm. Những tờ giấy in hoa văn rồng phượng tinh xảo bằng mực kim nhũ, viền bọc vàng lá mỏng tang, ở giữa đóng dấu triện đỏ chót, to như cái bát của Tổng cục Ngự Thiện.
Dưới ánh sáng của hàng trăm ngọn nến, những tờ giấy ấy lấp lánh, tỏa ra một thứ ma lực còn quyến rũ hơn cả vàng ròng. Đó là “Ngọc Bài”.
Minh An đứng bên cạnh bàn, quan sát đám đông đang xôn xao bàn tán. Hắn nghe thấy tiếng nuốt nước bọt, tiếng đếm tiền lạch cạch, và cả tiếng thở dốc của lòng tham. Hắn biết, mồi câu đã thả, và cả đàn cá đã vây kín mặt hồ.
*
Minh An đi lên bục cao, cầm một tấm Ngọc Bài lên, soi nó dưới ánh nến lung linh, để cho những hoa văn rồng phượng dát vàng lấp lánh mê hoặc mắt người xem.
“Thưa chư vị,” giọng Minh An vang lên, trầm thấp và đầy ma lực như một nhà truyền giáo. “Các vị nhìn thấy gì ở đây? Một tờ giấy? Hay một lời hứa?”
Hắn lắc đầu, cười bí hiểm:
“Không. Tôi nhìn thấy một Hạt Giống Thần. Các vị có biết cây đa cổ thụ ngàn năm không? Nó bắt đầu chỉ từ một hạt mầm, nhưng rồi rễ nó cắm sâu, cành nó vươn xa, che phủ cả một vùng trời. Ngự Thiện chính là cây đa đó.”
Hắn bước đến tấm bản đồ Bắc Hà, cầm bút lông, gạch một đường đỏ chót nối từ Hà Nội chạy thẳng xuống Huế, rồi vào Gia Định.
“Các vị nghĩ Ngự Thiện chỉ dừng lại ở 5 tỉnh Bắc Hà sao? Tầm nhìn của tôi là 30 tỉnh thành! Là Kinh đô Huế! Là vựa lúa miền Nam! Nơi nào có người Việt, nơi đó có Ngự Thiện. Dòng tiền không phải là dòng sông, mà là Biển Cả.”
Hắn quay lại, nhìn xoáy vào đám đông đang há hốc mồm:
“Mỗi tấm Ngọc Bài này không chỉ chia lãi từ quán ăn hiện tại. Nó là quyền sở hữu cho TƯƠNG LAI. Khi tôi mở quán ở Huế, tiền lời ở Huế sẽ chảy về túi các vị. Khi tôi bán sang Tàu, vàng bạc nhà Thanh sẽ nằm trong rương các vị. Một vốn không phải bốn lời, mà là vạn lời!”
Đây chính là chiêu bài “Vẽ bánh nướng” (Future Value) kinh điển: Bán cái chưa có bằng những hứa hẹn vĩ mô.
Cơ chế “Lộc Dẫn Đường” (Mô hình Đa cấp)
Thấy đám đông đã say mồi, Minh An tung đòn quyết định – cơ chế biến họ thành những con thiêu thân điên cuồng nhất.
“Nhưng sức tôi có hạn,” Minh An thở dài giả tạo. “Tôi cần những người đồng hành. Vì vậy, tôi ban hành luật ‘Lộc Dẫn Đường’.”
Hắn giơ ba ngón tay:
“Người nào sở hữu Ngọc Bài, nếu giới thiệu được người khác mua thêm, sẽ được Ngự Thiện thưởng ngay 10% giá trị tấm bài mới đó bằng tiền mặt. Giới thiệu 10 người, các vị đã hòa vốn. Giới thiệu 100 người, các vị giàu to mà chưa cần đợi chia lãi cuối năm!”
Cả khán phòng ồ lên. Một sự xao động điên cuồng chạy qua đám đông. Đây là thứ ngôn ngữ họ hiểu rõ nhất: Tiền tươi thóc thật ngay lập tức!
Họ bắt đầu nhìn nhau, không phải như đối thủ, mà như những “con mồi” tiềm năng. Lão Trần nhìn sang lão Bàng, tay run run tính toán: “Nếu ta rủ cả họ hàng hang hốc ở Nam Định mua, ta chẳng cần làm gì cũng có cả đống tiền!”
Đúng lúc cơn say đang lên cao, một giọng nói rè rè, đầy nghi hoặc vang lên từ góc phòng, như gáo nước lạnh tạt vào mặt mọi người.
“Nói thì hay lắm! Vẽ rồng vẽ phượng!” Một lão địa chủ già, nổi tiếng keo kiệt, đứng dậy, tay chống gậy, chỉ thẳng mặt Minh An. “Nhưng lỡ sang năm quán ế ẩm, lỡ quan trên cấm đoán, hay cậu ôm tiền bỏ trốn thì tờ giấy này vứt cho chó gặm à? Giấy thì vẫn là giấy thôi!”
Không gian chùng xuống. Nỗi sợ mất tiền cố hữu của người Việt trỗi dậy.
*
Minh An mỉm cười, nụ cười của kẻ đi săn vừa thấy con mồi lọt bẫy. Hắn không trả lời lão địa chủ ngay, mà quay người, cúi đầu cung kính về phía hàng ghế danh dự.
Đó là tín hiệu.
Cao Bá Quát – vị danh sĩ thanh cao, thần tượng của giới sĩ phu Bắc Hà – chậm rãi đứng dậy. Ông không vội vã. Ông chỉnh lại vạt áo, phong thái ung dung như đang đứng giữa văn đàn chứ không phải chốn chợ búa tiền bạc.
Ông rút từ trong tay áo ra một túi gấm thêu rồng, bước đến bàn đấu giá.
“Cạch!”
Túi gấm đặt xuống, tiếng vàng nén va chạm leng keng, âm thanh trong trẻo và đầy sức nặng mê hoặc.
“Lão phu cả đời coi tiền như phấn thổ, chỉ trọng chữ Nghĩa,” Cao Bá Quát cất giọng, trầm hùng và vang vọng. “Nhưng Minh An nói đúng. Dân có giàu thì nước mới mạnh. Ta mua Ngọc Bài này không phải để kiếm lời, mà để góp một viên gạch xây dựng nền thương nghiệp nước nhà, để người Nam ta không thua kém người Tàu, người Tây!”
Ông rút ra một thoi vàng, đặt lên chồng Ngọc Bài cao nhất:
“Ta dốc toàn bộ gia sản bán chữ tích cóp cả đời, mua 1.000 Ngọc Bài. Nếu mất, ta coi như cúng cho non sông. Nếu được, ta dùng tiền đó để in sách cho dân nghèo!”
Cả phòng ồ lên kinh ngạc. Một bậc thánh nhân không màng danh lợi còn dám xuống tiền “vì non sông” thì lũ phàm phu tục tử còn sợ gì mà không mua?
Chưa hết, Lê Duy Cự – An Bắc Tướng quân, biểu tượng của sức mạnh và sự bảo hộ – cũng bước lên. Chàng tháo thanh kiếm đeo bên hông, đặt mạnh xuống bàn bên cạnh túi vàng của Cao Bá Quát.
“Ta là võ tướng, chỉ biết cầm gươm giữ nước. Nhưng ta thấy Ngự Thiện giúp dân no bụng, giúp quân có lương thực. Ta tin tưởng! Ta xin góp bổng lộc 3 năm, mua 2.000 Ngọc Bài! Ai dám nói Ngự Thiện lừa đảo, hãy hỏi thanh kiếm của ta!”
Hai “KOL” lớn nhất Bắc Hà đã xuống tiền. Một bên là Văn (Uy tín) một bên là Võ (Bảo kê). Đó là sự bảo chứng khủng khiếp hơn bất kỳ lời hứa suông nào.
*
Đám đông bắt đầu dao động, nhưng vẫn còn chút e dè. Đúng lúc này, đội quân “Chim mồi” của Minh An – chính là 5 vị Lãnh chúa đã quy phục – bắt đầu diễn vai của mình.
Lão Trần Phú Hào (Nam Định) bỗng nhiên hét toáng lên, mặt đỏ gay như người say máu:
“Trời ơi! Thánh Quát và Tướng quân mua hết thì còn gì cho chúng ta? Minh An! Ta là đại lý thân thiết, ta xí phần trước! Ta mua 5.000 Ngọc Bài! Tiền đây! Lấy ngay cho ta không hết!”
Lão Trần lao lên, xô đẩy cả đám gia nhân để ném rương bạc lên bàn.
Bàng “Kẽm” (Hải Dương) cũng không chịu kém cạnh, nhảy phắt lên ghế:
“Lão Trần! Ông tham vừa thôi! Để lại cho tôi! Tôi trả giá cao hơn giá niêm yết! 1 quan 2 tiền một vé! Bán cho tôi ngay!”
Hành động tranh cướp điên cuồng của những “người trong cuộc” (những kẻ được cho là nắm rõ tình hình kinh doanh nhất) đã phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của đám đông.
“Đại lý người ta còn tranh nhau mua giá cao, mình không mua nhanh thì hết!” – Suy nghĩ đó lan nhanh như điện giật.
*
Minh An đứng trên bục, nhìn cảnh hỗn loạn, lạnh lùng tung đòn quyết định:
“Thưa chư vị! Số lượng Ngọc Bài có hạn. Để công bằng, tôi xin tuyên bố: Cứ mỗi 1.000 Ngọc Bài bán ra, giá sẽ tăng thêm 1 tiền!”
Đây là đòn tâm lý “Sợ bỏ lỡ” (FOMO) tàn khốc nhất. Mua chậm một giây là mất tiền.
“Cái gì? Tăng giá á?”
“Tôi mua! Bán cho tôi ngay! Tôi trả 2 quan!”
“Tránh ra! Tiền của tao đây!”
Vọng Các vỡ trận.
Không còn là buổi mua bán, nó biến thành một sàn giao dịch chứng khoán điên cuồng thời nguyên thủy. Những gã phú thương bụng phệ chen lấn đến tuột cả khăn xếp, những bà chủ tiệm cầm đồ gào thét khản cổ, những tay cho vay lãi ném cả cọc tiền qua đầu người khác để “đặt gạch”.
Giá khởi điểm là 1 quan, nhưng chỉ sau một canh giờ, dưới sự “thổi lửa” của đám chim mồi và quy luật tăng giá, nó đã được đẩy lên 5 quan một Ngọc Bài.
Minh An ngồi trên ghế chủ tọa, nhìn biển người đang tranh cướp những tờ giấy in màu như những con thú đói tranh mồi. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Hắn biết, hắn vừa tạo ra một quả bong bóng kinh tế khổng lồ. Và những kẻ đang điên cuồng ngoài kia không biết rằng, họ đang dùng vàng thật bạc thật để đổi lấy những tờ giấy mà giá trị thực của nó chỉ là niềm tin mong manh.
Trong góc khuất, Nguyễn Đình Chương run rẩy đếm tiền không xuể, thì thầm: “Nhị ca… huynh không phải đang kinh doanh. Huynh đang… làm phép thuật.”