Chương 102: Limited Edition (Cầu ủng hộ, đề cử. Ai có khoai tặng khoai tác với)
Như một con đê vỡ, hàng ngàn cánh tay giơ lên che kín cả bầu trời Ô Quan Chưởng. Không còn là sự tò mò, đó là cơn đói khát điên cuồng được kích hoạt bởi mùi hương ma mị và niềm tin tâm linh vừa được Minh An gieo rắc.
Phan Kế mồ hôi đầm đìa, tay dao tay thớt múa nhanh như ảo ảnh. Những khoanh dồi nóng hổi, nhựa mỡ chảy ra óng ánh, vừa được thái xuống đã bị hàng chục bàn tay tranh nhau đón lấy, bất chấp sức nóng bỏng rát.
Một bà lão bán nước chè, người nổi tiếng kén ăn và hay soi mói nhất khu phố, run run cầm miếng dồi đưa lên miệng. Cả đám đông xung quanh nín thở, chờ đợi “bản án” từ cái lưỡi khó tính nhất Hà thành.
“Rộp!”
Tiếng vỏ dồi giòn tan vỡ ra trong miệng bà lão, âm thanh rõ mồn một giữa đám đông đang im phăng phắc.
Bà lão nhắm nghiền mắt. Vị ngọt đậm đà của thịt nạc, cái sần sật vui miệng của sụn non, cái béo ngậy của mỡ phần tan chảy, và cú đá hậu cay nồng của hạt tiêu, mắc khén bùng nổ trong khoang miệng. Nó không giống bất kỳ thứ gì bà từng ăn.
Bà mở bừng mắt, hét lên như người vừa trúng số:
“Trời ơi! Ngon! Ngon thấu tận tâm can! Không hôi một tí nào! Ăn vào thấy khỏe cả người ra! Đúng là lộc của Thần Nông!”
Lời khen của bà lão như một đốm lửa rơi vào kho thuốc súng.
“Cho tôi một suất! Tôi có tiền!”
“Bán cho tôi cả dây! Tôi mang về cúng tổ tiên!”
“Đừng chen lấn! Đưa tiền đây! Lấy tiền trước đi!”
Khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy hỉ hả diễn ra. Người ta quên sạch chuyện lợn tai xanh, tai đỏ. Giờ đây, trong mắt họ chỉ có “Thần Long”. Những kẻ hôm qua còn bịt mũi đi qua hàng thịt, nay tranh nhau từng miếng dồi rơi vãi. Một gã nhà giàu ném cả thoi bạc lên bàn chỉ để đổi lấy một khúc dồi, nhưng ngay lập tức bị một gã phu xe nhanh tay bốc mất, vừa chạy vừa nhai ngấu nghiến.
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, “Con Rồng” dài 40 mét đã biến mất sạch sẽ. Không còn một mẩu xương.
“Hết hàng! Xin bà con cáo lỗi!” Phan Kế gào lên, giọng khản đặc, tay buông thõng vì kiệt sức.
Đám đông phía sau, những người chưa mua được, ồ lên thất vọng. Sự hụt hẫng bắt đầu chuyển thành sự bức xúc.
Nhưng Minh An không để cảm xúc tiêu cực đó tồn tại. Hắn đứng trên bục cao, giơ tay ra hiệu.
“Khoan đã! Ngự Thiện không bao giờ để khách quý ra về tay không!”
Hắn chỉ tay vào chiếc chảo khổng lồ dùng để luộc dồi, nước bên trong vẫn đang sôi sùng sục, nổi váng mỡ vàng óng và tỏa hương thơm ngào ngạt.
“Thịt đã hết, nhưng tinh hoa vẫn còn! Nước luộc Thần Long này ngọt tựa nhân sâm. Mời tất cả bà con, ai chưa được ăn dồi, xin hãy nếm thử một bát nước dùng để lấy lộc!”
Đám tiểu nhị nhanh chóng múc nước dùng ra hàng trăm cái bát nhỏ, phát miễn phí cho đám đông.
Những người chậm chân, vốn đang tiếc nuối, vội vàng đón lấy. Họ húp một ngụm nước dùng nóng hổi, ngọt lịm, đậm đà hương vị của thịt và gia vị.
“Chà! Nước không mà đã ngon thế này thì cái cái nó ngon đến đâu!”
“Ấm cả bụng! Coi như cũng được hưởng chút lộc rồng rồi!”
Ai nấy đều vui vẻ. Kẻ ăn được thịt thì hả hê, kẻ uống được nước thì thỏa mãn và càng thêm thèm khát miếng thịt. Không khí oán trách tan biến, thay vào đó là sự tán tụng đồng lòng.
Giữa đám đông phấn khích, một vị tú tài già, râu tóc bạc phơ, sau khi nếm thử miếng dồi được người khác mời, đã không kìm được cảm xúc, vung tay ngâm ngay một bài thơ tứ tuyệt:
“Trần gian ngỡ tưởng món phàm trần
Nào ngờ mỹ vị tựa long lân.
Giòn tan sần sật, hương ngào ngạt
Một miếng vào môi, sướng vạn phần.”
Đám đông vỗ tay rào rào. Món lòng lợn, từ chỗ bị coi là đồ bỏ đi, nay qua sự dàn dựng của Minh An và sự tung hô của đám đông, đã chính thức bước lên đài danh vọng, trở thành “Mỹ vị nhân gian”.
Minh An mỉm cười, tung ra đòn quyết định để khóa chặt sự thèm khát này lại. Hắn dõng dạc tuyên bố:
“Thưa bà con! Để giữ được hương vị tuyệt phẩm này, chúng tôi không thể làm ẩu, làm vội. Từ ngày mai, món ‘Se Điếu Thần Long’ sẽ được mở bán tại tất cả các chi nhánh. NHƯNG…”
Hắn giơ một ngón tay lên, nhấn mạnh từng chữ:
“…Mỗi ngày, mỗi quán chỉ bán đúng 100 suất! Chỉ dành cho 100 người sành ăn nhất, nhanh chân nhất và may mắn nhất! Ai đến muộn, xin hẹn ngày hôm sau!”
Tuyên bố “Giới hạn số lượng” (Limited Edition) như một cú chốt hạ. Nó biến món ăn thành một cuộc đua, một phần thưởng danh giá. Người ta không chỉ ăn vì ngon, mà ăn để chứng tỏ mình là người chiến thắng, người may mắn nằm trong số 100 người kia.
Cả quảng trường Ô Quan Chưởng rung chuyển trong tiếng hô vang: “Ngự Thiện! Ngự Thiện!”
*
Cùng lúc đó, tại Nam Định.
Lão Trần Phú Hào đứng trên lầu hai, tay bám chặt vào lan can gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Bên dưới, dòng người xếp hàng rồng rắn kéo dài qua ba con phố, tiếng hò reo đòi mua “Se Điếu Thần Long” vang lên không ngớt.
Nhưng điều khiến lão lạnh sống lưng không phải là sự đông đúc, mà là một cảnh tượng ở góc quán.
Đầu bếp trưởng của lão lén lút mang ra một mâm dồi sụn “tự chế” (loại độn bột mà lão chỉ đạo làm để kiếm thêm lời). Hắn định trà trộn vào bán kèm.
Nhưng vừa nhìn thấy miếng dồi bở bục, màu sắc nhợt nhạt đặt cạnh những khoanh “Thần Long” bóng loáng, căng mọng, một vị khách sành ăn đã hất tay:
“Này! Mang cái thứ cám lợn này đi chỗ khác! Ông đây trả tiền gấp đôi để ăn Rồng, chứ không ăn Đất! Định lừa ông à?”
Đám đông hùa theo chửi bới. Lão Trần vội vàng ra hiệu cho đầu bếp dẹp ngay mâm dồi độn đi.
Lão quay vào trong, nhìn đống bạc vụn thu được từ việc bán hàng chính hãng, rồi nhìn đống nguyên liệu độn ế chỏng chơ trong góc bếp.
“Minh An… cậu ta không phải người!” Lão Trần lẩm bẩm, tay run run rót chén trà mà nước bắn cả ra ngoài. “Cậu ta không cần dùng luật để cấm ta làm giả. Cậu ta dùng cái lưỡi của thiên hạ để giết chết sự gian dối của ta! Nếu ta còn cố tình làm hàng nhái, khách sẽ bỏ ta mà đi ngay lập tức.”
Tại Bắc Ninh, Hải Dương, Thái Bình… kịch bản tương tự diễn ra như một hiệu ứng domino.
Các Lãnh chúa, những kẻ từng hí hửng vì nghĩ ra chiêu trò “trộn hàng” giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhận ra một sự thật tàn khốc: Quyền lực không nằm ở kẻ bán, mà nằm ở kẻ nắm giữ ‘Tiêu chuẩn chất lượng’. Không có hàng của Minh An, quán của họ chỉ là cái xác không hồn.
Nỗi sợ hãi biến thành sự phục tùng tuyệt đối. Không ai bảo ai, những bức điện tín khẩn cấp bay tới tấp về Hà Nội:
“Xin Tổng cục tha tội! Chúng tôi xin cam kết nhập 100% hàng chính hãng! Giá bao nhiêu cũng nhập! Xin hãy tăng hạn ngạch cho chúng tôi!”
Minh An đã thắng mà không cần tốn một lời đe dọa. Hắn dùng thị trường để dạy cho gian thương một bài học về sự trung thành.
*
Tại Hà Nội, khi ánh chiều tà nhuộm đỏ dòng người vẫn chưa chịu giải tán trước cửa Ngự Thiện.
Nguyễn Đình Chương ngồi bên hòm tiền đã đầy ắp đến mức không đóng nổi nắp. Hắn bốc một nắm bạc, thả rơi leng keng, tiếng cười giòn tan:
“Nhị ca, huynh nhìn đi! Đây là thắng lợi tuyệt đối! Huynh không bán lòng lợn, huynh bán ‘Niềm Tin’. Dân chúng ăn vì tin rằng nó sạch, nó thiêng. Huynh đã biến cái quán này thành cái miếu thờ của cái dạ dày rồi!”
Minh An đứng bên cửa sổ, gió sông Hồng thổi bay tà áo gấm. Hắn không lau mồ hôi, khuôn mặt hắn ráo hoảnh và bình thản như mặt hồ thu. Hắn quay lại, nhìn đống tiền bạc, ánh mắt không hề có sự thỏa mãn, mà lại lóe lên một tia tham vọng điên cuồng hơn.
“Tam đệ, đệ thấy đống tiền này nhiều không?”
“Nhiều! Cả đời đệ chưa thấy nhiều tiền mặt thế này!”
“Nhưng nó vẫn là tiền lẻ,” Minh An nói, giọng lạnh lùng. “Bán từng bát cháo, thu từng hào bạc, biết bao giờ mới đủ để mua súng đạn, đóng tàu chiến? Đây mới chỉ là bước đệm để ta lấy lại uy tín thôi.”
Hắn bước tới, gạt đống bạc sang một bên, trải ra bàn một tờ giấy in hoa văn rồng phượng tinh xảo, ở giữa có đóng dấu triện đỏ chót.
“Khi lòng tin đã lên ngôi Vương, khi sự thèm khát đã lên đến đỉnh điểm… ta sẽ không bán thịt nữa. Ta sẽ bán thứ đắt giá hơn cả vàng ròng.”
Nguyễn Đình Chương cầm tờ giấy lên, ngơ ngác: “Đây là…”
Minh An nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những toan tính chính trị đang chờ đợi:
“Là ‘Giấy’. Ngày mai, ta sẽ bán ‘Ngọc Bài Ngự Thiện’. Ta sẽ bán cho thiên hạ một giấc mơ: Giấc mơ được ngồi mát ăn bát vàng, giấc mơ được làm chủ cái đế chế đang đẻ ra tiền này.”
Hắn ghé sát tai Chương, thì thầm như ma dụ:
“Làm chủ Ngự Thiện còn sướng hơn làm quan. Quan còn sợ bị cách chức, còn chủ Ngự Thiện thì đời đời ấm no. Đệ hãy xem, ngày mai, người ta sẽ mang cả gia tài đến để đổi lấy tờ giấy lộn này của ta.”
Bên ngoài, tiếng trống múa lân vẫn vang rền. Nhưng trong mắt Minh An, đó là tiếng trống trận báo hiệu cho cuộc thu hoạch vĩ đại nhất lịch sử thương trường Bắc Hà.