Chương 101: Hỏa long Lòng se điếu
Hà Nội những ngày cuối tháng Ba, không khí đặc quánh, nồm ẩm như muốn vắt ra nước. Dư âm của cơn bão “dịch tai xanh” vẫn còn ám ảnh từng góc phố.
Tại các chợ, hàng thịt lợn vắng tanh như chùa Bà Đanh. Những tảng thịt dù tươi ngon đến mấy cũng bị người đi chợ liếc nhìn bằng ánh mắt nghi kỵ, ghê tởm. Ruồi nhặng bu đầy nhưng người bán cũng chẳng buồn đuổi, vì có đuổi cũng chẳng có ai mua. Các quán Ngự Thiện tuy vẫn sáng đèn, nhưng khách khứa thưa thớt, chủ yếu là những kẻ bạo gan hoặc quá đói.
Minh An đứng trên lầu cao nhìn xuống phố phường u ám, ánh mắt sắc lạnh. Hắn biết, nỗi sợ hãi là một liều thuốc độc, muốn giải độc, không thể dùng lý lẽ “khoa học” để giải thích cho dân chúng thời này.
“Phải dùng một cú sốc,” Minh An lẩm bẩm. “Một cú sốc mạnh đến mức khiến họ quên đi nỗi sợ và thay thế bằng sự tò mò điên dại.”
Ba ngày trước ngày mùng Một, một chiến dịch “Gieo tin đồn” (Seeding) được kích hoạt bài bản.
Tại quán trà đá gốc đa, nơi tụ tập của những cái “loa phát thanh” chạy bằng cơm của Hà thành.
Một bà bán rau hạ thúng xuống, ghé tai bà hàng nước, thì thầm với vẻ mặt quan trọng:
“Này, bà nghe gì chưa? Đêm qua ở xưởng gốm Từ Liêm, có người nhìn thấy… quái vật!”
“Quái vật gì? Bà lại nghe hơi nồi chõ rồi.”
“Thật mà! Con trai tôi làm phu khuân vác ở đó. Nó bảo nửa đêm, thấy xe ngựa chở một vật thể dài ngoằng, cuộn tròn to như cái đình làng, được phủ vải đỏ kín mít. Nhưng lạ lắm, cái ‘thứ đó’ không tanh tưởi, mà lại tỏa ra mùi thơm… thơm như thịt nướng, ngửi một cái là bụng réo ầm ầm!”
Bà hàng nước mắt tròn mắt dẹt: “Chẳng lẽ là… Thần thú giáng thế?”
Cùng lúc đó, những tờ cáo thị màu đỏ rực, vẽ hình rồng phượng uốn lượn, được dán chi chít khắp các cửa ô:
“ĐẠI LỄ TẾ THẦN NÔNG – RA MẮT ‘THẦN LONG SE ĐIẾU’.
MÓN QUÀ CỦA ĐẤT TRỜI – DUY NHẤT NGÀY MÙNG MỘT TẠI Ô QUAN CHƯỞNG.”
Cái tên “Se Điếu” vốn dĩ đã là cực phẩm trong giới sành ăn, nay lại gắn thêm chữ “Thần Long” kích thích trí tò mò tột độ.
Tại một hiệu thuốc Bắc, đám sĩ tử và thầy đồ đang tranh luận gay gắt.
“Láo toét! Hoang đường!” Một ông đồ già lắc đầu quầy quậy, râu rung lên bần bật. “Sách thánh hiền nào nói lòng lợn làm được thành rồng? Lòng se điếu hiếm lắm cũng chỉ dài gang tay, làm sao mà cuộn thành rồng được? Đây là trò buôn thần bán thánh!”
Nhưng một gã lái buôn ngồi cạnh lại bĩu môi phản bác:
“Cụ chỉ biết sách vở. Tôi nghe đồn Ngự Thiện đã tuyển chọn 100 con lợn ‘Trinh Nữ’ (lợn cái chưa đẻ) dùng bí thuật cung đình để nối 100 đoạn ruột non tinh túy nhất lại với nhau mà không có vết nối. Nghe nói ăn một miếng là ‘tráng dương bổ thận’ bách bệnh tiêu tan đấy!”
“Thật á? Có chữa được đau lưng không?”
“Đến dịch bệnh còn sợ vía Thần Long, đau lưng ăn thua gì!”
Sự tranh cãi nổ ra khắp nơi. Kẻ tin, người ngờ, kẻ chửi bới, kẻ thèm thuồng. Nhưng tất cả, từ quan lại đến dân đen, đều chung một ý định: “Sáng mùng Một phải ra xem cái ‘Thần Long’ ấy tròn méo ra sao.”
Trong căn hầm bí mật dưới lò gốm Từ Liêm.
Không khí nóng hầm hập. Mùi thịt, mùi gia vị nồng nàn đến mức nghẹt thở.
Minh An đứng khoanh tay, nhìn Phan Kế và mười thợ cả đang hì hục nhồi thịt vào một lớp vỏ trong suốt, dai và dài vô tận.
Đó là Vỏ Collagen – được Minh An chế tạo từ bì lợn xử lý kỹ thuật cao, thứ công nghệ đi trước thời đại cả trăm năm.
Trước mắt họ, một đoạn dồi khổng lồ dài 40 mét đang dần hình thành, được cuộn tròn lại một cách cẩn thận trên chiếc mâm đồng khổng lồ. Nó bóng loáng, căng mọng, nhìn vừa kích thích vị giác, vừa mang một vẻ đẹp kỳ vĩ, áp đảo.
“Chủ nhân,” Phan Kế lau mồ hôi, giọng run run vì xúc động. “Cả đời tôi làm bếp, chưa bao giờ thấy thứ gì… điên rồ mà đẹp đẽ thế này.”
Minh An mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia sáng của kẻ nắm giữ tâm lý đám đông:
“Đám đông thích những thứ họ không hiểu, Phan Kế ạ. Khi họ không hiểu, họ sẽ sợ hãi hoặc tôn sùng. Ta sẽ biến nỗi sợ thịt lợn của họ thành sự tôn sùng đối với ‘Thần Long’ này. Ngày mai, con quái vật bằng thịt này sẽ nuốt chửng cả Hà Nội.”
*
Sáng mùng Một. Sương mù còn chưa tan hết trên mặt Hồ Gươm, nhưng ngã tư Ô Quan Chưởng đã chật ních người. Tuy nhiên, không khí không hề vui vẻ như ngày hội. Người ta đứng khoanh tay, che mũi, ánh mắt đầy vẻ soi mói và nghi kỵ.
“Nghe đồn là tế Thần Nông, nhưng ai biết được là thịt thối hay thịt tươi?” Một gã hàng thịt ế ẩm bĩu môi nói xấu.
“Đúng đấy, dịch tai xanh còn chưa hết, ăn vào có mà đi gặp ông bà.”
Đúng lúc sự nghi ngờ đang bao trùm, một tiếng nổ lớn vang lên.
“Tùng! Tùng! Tùng! Cắc!”
Tiếng trống trận vang rền như sấm dậy, cộng hưởng với tiếng tù và rúc lên từng hồi bi tráng, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Từ phía xa, đoàn diễu hành xuất hiện, nhưng không ai nhìn thấy người, chỉ thấy khói.
Khói trắng (hơi nước) và khói thơm (hương trầm) cuộn trào, che khuất tầm nhìn.
Dẫn đầu là 20 tráng đinh ngực trần, cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi dầu bóng nhẫy, vừa đi vừa đánh trống. Theo sau là cờ xí rợp trời, thêu chữ “Ngự Thiện” bay phấp phới.
Và rồi, từ trong màn khói, nhân vật chính từ từ lộ diện.
Trên một chiếc xe kéo khổng lồ được trang trí như thuyền rồng, một “kỳ quan” bằng thịt hiện ra khiến hàng ngàn con người đồng loạt há hốc mồm, im bặt.
Đó là một đoạn dồi lợn khổng lồ, màu nâu óng ả như màu hổ phách, bóng loáng mỡ màng. Nó không bị cắt khúc, mà dài miên man, cuộn tròn thành hình trôn ốc cao ngất ngưởng như một ngọn bảo tháp.
Đường kính của nó to bằng bắp tay lực điền, lớp vỏ căng tròn, nứt nẻ những đường vân quyến rũ. Bên dưới xe, những lò than hoa đỏ rực được giấu khéo léo, mỡ từ trên tháp thịt nhỏ xuống than hồng: “Xèo… xèo…”
Mỗi tiếng “xèo” là một đợt khói thơm bùng lên.
Mùi thơm!
Đó là vũ khí sát thương mạnh nhất, phá tan mọi rào cản lý trí. Gió sông Hồng thổi thốc vào, mang theo hương thơm ngào ngạt của thịt nướng, của mỡ chài, của lá húng quế, hạt tiêu, mắc khén… xộc thẳng vào mũi đám đông đang đói bụng buổi sáng.
“Thơm… thơm quá!” Một đứa trẻ buột miệng kêu lên.
“Mùi gì mà lạ thế này? Không hề tanh, chỉ thấy… thèm!”
Minh An đứng trên mũi thuyền, tay cầm chiếc loa đồng, phong thái uy nghi như một vị tướng quân đứng trước ba quân. Hắn không giải thích, hắn tấn công vào tâm lý:
“Kính thưa bà con Hà thành! Dịch bệnh là do tà khí. Mà tà khí thì sợ gì nhất? Sợ Lửa và sợ sự Tinh Khiết!”
Hắn chỉ tay vào “Con Rồng” đang bốc khói:
“Đây không phải là lòng lợn thường. Đây là ‘Hỏa Long Se Điếu’! Được kết tinh từ 100 con lợn trinh nữ sạch nhất, tôi luyện qua 12 canh giờ trên lửa đỏ, tắm qua 9 lần nước rượu gừng. Lửa đã thiêu đốt mọi bệnh tật, chỉ còn lại tinh hoa của đất trời!”
Giọng hắn vang sảng:
“Nó dài 40 mét, không đầu không đuôi, tượng trưng cho sự trường tồn và sức khỏe. Ăn một miếng, ấm cả lục phủ ngũ tạng, tan biến mọi tà khí! Ai muốn khỏe mạnh, ai muốn xua đuổi vận đen, hãy bước lên!”
Lời dẫn dụ đầy màu sắc tâm linh kết hợp với mùi thơm thực tế khiến đám đông nuốt nước bọt ừng ực. Sự nghi ngờ tan biến, chỉ còn lại cơn thèm khát bản năng trước một “núi thịt” thơm lừng.
“Khai đao!” Minh An hét lớn.
Lê Duy Cự bước ra, tay cầm thanh kiếm sáng loáng. Chàng không cắt nhẹ nhàng, mà vận khí, chém một đường dứt khoát vào thân “Rồng”.
“Phập!”
Lớp vỏ collagen dai giòn đứt phựt. Nhân thịt bên trong, do bị nén chặt, bung ra như hoa nở. Hơi nóng bốc lên nghi ngút. Phần nhân trắng hồng xen lẫn những hạt tiêu đen, nước mỡ chảy ra óng ánh, rưới xuống than hồng lại bốc lên một làn hương ngào ngạt gấp bội.
Tiếng “Oà” của đám đông vang lên đầy khao khát.
Minh An mỉm cười, tung đòn quyết định:
“Mời bà con nếm thử! Miễn phí cho 500 người đầu tiên!”
Câu nói “Miễn phí” như phá vỡ con đê cuối cùng. Biển người ùa lên, tranh nhau, chen lấn chỉ để được chạm tay vào “Thần Long” để được nếm thử cái hương vị huyền thoại ấy.