Nguyệt Quan
Ngược dòng thời gian...
Vào thời kỳ Xuân Thu chiến quốc, vua nước Ngô lúc bấy giờ là Ngô vương Liêu. Năm 515 TCN, nhân lúc Sở Bình vương mất, con thứ là Sở Chiêu vương mới lên thay, Ngô vương bèn sai người mang quân đánh Sở, bao vây đất Lục Cao.*
Công tử Quang là anh họ của Ngô vương Liêu. Tháng 4 năm 515 TCN, trong lúc chiến sự với nước Sở chưa ngã ngũ thì công tử Quang mưu đoạt ngôi vua nước Ngô. Trong nhà công tử Quang có một môn khách là Ngũ Tử Tư, Ngũ Tử Tư hiến kế dùng thích khách hành thích Ngô vương, còn tiến cử Chuyên Chư làm thích khách.
Công tử Quang mời Ngô vương Liêu đến dự tiệc rồi sai dũng sĩ Chuyên Chư hành thích ông. Chuyên Chư giấu sẵn lưỡi dao trong bụng cá, khi bưng cá đến gần Ngô vương bèn rút dao ra bất ngờ đâm Ngô vương. Ngô vương chết tại chỗ. Công tử Quang lên ngôi lấy hiệu là Hạp Lư.
Lúc đó một người con vua của Ngô Liêu là Khánh Kỵ đang chinh chiến ở nước Sở, nghe tin vua cha bị sát hại thì trốn sang nước Vệ, chiêu hiền đãi sĩ, liên kết lân bang chờ ngày trở về phục thù. Hạp Lư nghe tin lo ăn không biết ngon, nằm không được yên, nghe tiếng Yêu Ly yêu hùng bèn nghĩ kế dùng Yêu Ly để giết Khánh Kỵ.
Để Khánh Kỵ tin, Hạp Lư bèn dùng khổ nhục kế khép Yêu Ly vào tội rồi chặt mất tay phải, giết chết cả bố mẹ vợ con. Yêu Ly gặp Khánh Kỵ, xin chiêu nạp để cùng báo thù Hạp Lư. Khánh Kỵ tin dùng và kết làm tâm phúc.
Đến khi Khánh Kỵ đưa binh sĩ và thuyền bè xuôi dòng Trường Giang tiến đánh Ngô, Khánh Kỵ cùng ngồi chung thuyền với Yêu Ly, Yêu Ly nhằm lúc gió thổi mạnh cầm giáo đâm xuyên qua bụng Khánh Kỵ.
Theo đúng dòng chảy lịch sử, một tráng sĩ uy mãnh đã phải ra đi vĩnh viễn, mang theo mối thù thấu xương cốt mà chưa kịp đòi lại. Nhưng dưới ngòi bút của Nguyệt Quan, mọi việc vẫn chưa chấm dứt...
=================================
Đing đing, Dương Đắc Thành bò lên tận lầu bảy, thở hồng hộc gõ cửa.
Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thi
Sa bà thế giới
Bộ bộ sinh liên
Tạm dịch:
Giang sơn như vẽ
Mỹ nhân như thơ
Thế giới hỗn loạn
Từng bước nở hoa.
Dịch thơ:
Giang sơn như họa
Mỹ nhân như thơ
Cõi đời ô trọc
Gót hồng nở hoa
=================================
=================================
Một đời kia, thiên hà trút xuống, Cửu châu tận thành trạch quốc. Lại một đời, mười ngày cũng ra, đại địa hóa thành luyện ngục; lại một đời, quỷ môn mở toang ra, nhân gian hóa thành quỷ vực... Thiên địa bất nhân, lấy thương sinh vì sô cẩu! Muôn đời luân hồi, cứu hệ người nào chúa tể? Đời này, một giới thiếu niên, một người một kiếm, phong sinh tại đây, bắt nguồn từ Thanh Bình.
=================================
Đã từng, nó uy trấn Bát Hoang,
Đã từng, hắn lòng cao hơn trời,
Đã từng, nàng phong lưu xinh đẹp,
Bây giờ, nó suy tàn như vậy!
Bây giờ, hắn Minh Châu bị long đong!
Bây giờ, nàng duyên hoa rửa sạch!
Một cái tức nhưỡng, khởi động lại Loạn Thế Phong Vân,
Một phương bia cổ, mở ra Tu Tiên Đại Đạo,
Một chuôi kiếm rỉ, bổ ra Ngũ Hành Đại Sơn,
Một cái Thiên Nhãn, ngưng kết ức vạn Ma Binh,
Ngự Kiếm Cửu châu,
Thần Du Hồng Hoang,
Ma Tôn Thận Cổ,
Tiên Ma Đại Chiến,
Hồng Liên Nghiệp Hỏa, trả lại nàng một thân sạch sẽ!
Đông Hải Trường Lưu, đằng hắn hiên ngang ý chí!
Thục Sơn trở về, lại đúc Đệ Nhất Tiên Tông!
=================================